DẠY DỖ BA TK CHỒNG TUẤT CỦA TÔI

Chương 5: Trong Tủ Quần Áo

Cỡ chữ:

Trong phòng khách cách đó một bức tường, Cố Dã ngồi trên sô pha, lạnh lùng nhìn chằm chằm tôi:

“Cố Ngôn… à Cố Mạt nói, cậu nói với nó là tôi đã ngủ với cậu?”

Tôi giả vờ ngốc nghếch trừng lớn hai mắt:

“Hả? Đâu có, em không nói với anh ấy như vậy, anh đâu có ngủ với em, sao em có thể nói thế được?”

Ánh mắt Cố Dã lộ vẻ do dự. Anh nhìn về phía giường bệnh, nhưng cửa phòng đã đóng kín. Cố Dã thu hồi ánh mắt, nhìn tôi chằm chằm:

“Vậy tại sao Cố Mạt lại nói như vậy? Còn đánh nhau với tôi?”

Tôi lắc đầu, vẻ mặt vô cùng chân thành:

“Chuyện này thì em không biết nữa. Hay là đợi Cố Mạt tỉnh lại, chúng ta đối mặt hỏi anh ấy? Dù sao bác sĩ cũng nói anh ấy sắp tỉnh rồi.”

Cố Dã không nói đúng sai, những ngón tay thon dài mạnh mẽ khẽ gõ lên đầu gối. Tôi lấy trứng gà, sữa đậu nành, sữa tươi, cháo ức gà rau củ từ trong túi nilon ra đặt lên bàn.

“Lúc nãy anh đưa Cố Mạt đi kiểm tra, em có xuống dưới bệnh viện mua chút đồ ăn sáng. Nhưng em không biết anh thích ăn gì, có hỏi qua ông chủ thì ông ấy bảo mấy người tập thể hình đều ăn được mấy món này, anh ăn chút đi.”

Cố Dã nhìn tôi, không chút cảm xúc nói tiếng “Cảm ơn”.

“Không có gì ạ.”

Tôi mỉm cười đưa cốc cháo cho anh ta, Cố Dã vươn tay nhận lấy, đầu ngón tay khô ráo ấm áp vô tình chạm vào ngón tay tôi. Như bị điện giật, anh ta mạnh mẽ rụt tay lại. Tôi giả vờ như không thấy, cúi đầu lấy ống hút sữa đậu nành, khóe mắt liếc thấy tay nắm cửa phòng bệnh khẽ động đậy.

Trong lòng tôi chợt nảy sinh một ý, rút tay ra khỏi túi, hạ giọng than thở:

“Ông chủ quên cho em ống hút sữa đậu nành rồi.”

Cố Dã nghe vậy bèn nhìn sang, đưa chiếc ống hút để hút cháo trên tay anh ta cho tôi. Tôi chỉ cho anh ta xem cái lỗ nhỏ trên nắp cốc sữa đậu nành:

“To thế này chọc không lọt đâu anh.”

Cố Dã cau mày, tựa hồ cảm thấy tôi thiếu kiến thức:

“Dùng chút sức là được.”

“Dạ.”

Tôi nhận lấy ống hút của anh ta, nhắm thẳng vào cái lỗ nhỏ chọc mạnh một cái. A, ống hút to gấp mấy lần cái lỗ, tôi vừa dùng sức, cái nắp bị thủng một lỗ lớn, nước sữa đậu nành theo đó bắn tung tóe ra ngoài. Một ít bắn lên tay, lên mặt tôi, một ít bắn lên quần Cố Dã.

Tôi không kìm được kêu lên một tiếng thất thanh, vội vàng đặt cốc sữa xuống, ngồi xổm trước mặt Cố Dã, vừa xin lỗi vừa lấy khăn giấy lau cho anh:

“Em không ngờ nó lại trào ra, làm ướt hết quần anh rồi.”

Cơ bắp dưới ống quần Cố Dã nháy mắt trở nên căng cứng. Anh dịch chân sang một bên, tay tôi luống cuống, ngẩng đầu lên vô tình bắt gặp ánh mắt Cố Dã đang rũ xuống nhìn. Không khí dường như ngưng đọng lại. Cố Dã nhìn khuôn mặt tôi, yết hầu khẽ trượt lên xuống:

“Được rồi, cậu tự lấy giấy lau đi.”

Tôi ngoan ngoãn “Dạ” một tiếng, rút khăn giấy lau gò má.

Bình luận lập tức nổ tung:

  • Tôi mù rồi, xin hỏi vừa nãy là đang “đút” cho nhau ăn à?
  • Hahaha cái lời thoại tồi tệ này, tôi cũng tưởng là vào nhầm nền tảng rồi cơ, chảy nước miếng, click vào xem mông.
  • Không có ai quan tâm đến sống c.h.ế.t. của Cố Ngôn ngoài cửa sao? Cả người anh ấy sắp vỡ vụn rồi kìa!
  • Thật không ngờ Cố Ngôn lại si tình đến thế, rõ ràng là tức giận muốn g.i.ế.t c.h.ế.t. Cố Dã rồi, nhưng anh ấy sợ nam phụ ngại ngùng, cứ thế nghiến răng nghiến lợi đến sắp vỡ cả răng hàm mà vẫn không dám đạp cửa xông vào.
  • Ca ngợi tình yêu thuần khiết cái q.u.ỷ gì, chẳng qua là vì không đánh lại Cố Dã thôi.

Nhưng sức của Cố Dã lớn như vậy, nếu dùng hết lên người tôi thì chắc là sướng lật trời luôn nhỉ. Càng nghĩ tôi càng thấy ngứa ngáy khó chịu, trùng hợp Cố Ngôn cũng đã nhẫn nhịn đến giới hạn, gõ cửa gọi:

“Cố Dã, anh ra đây một lát.”

Giọng điệu rõ ràng mang theo lửa giận khiến Cố Dã khẽ giật mình. Cố Dã nhìn ra cửa, tôi giả vờ lo lắng ôm mặt nỉ non:

“Trời ơi, Cố Mạt tức giận như vậy, sẽ không cho rằng anh ở đây ăn vụng chứ?”

Ánh mắt sắc lẹm của Cố Dã lóe lên một tia lo lắng. Anh định bước ra ngoài, tôi vội vàng kéo tay áo anh lại:

“Anh ơi, anh vẫn nên trốn đi đừng ra ngoài. Đũng quần anh ướt sũng thế này, dễ khiến người ta tưởng tượng bậy bạ lắm, Cố Mạt chắc chắn sẽ hiểu lầm.”

Cố Dã cúi đầu nhìn, biểu cảm có chút đông cứng. Tôi nhìn quanh phòng một lượt, chỉ vào tủ quần áo:

“Chỗ đó chắc là trốn được đấy, đành ủy khuất anh trốn trong đó một lát nhé. Bác sĩ nói Cố Mạt không thể chịu thêm kích thích nữa, em không muốn làm bệnh tình của anh ấy nặng thêm.”

Cố Dã suy nghĩ một chút, bất đắc dĩ thở dài:

“Được, lát nữa cậu đuổi nó đi rồi hẵng gọi tôi ra.”

Tôi gật đầu liên tục, đợi Cố Dã chui vào tủ quần áo, tôi giúp anh ta đóng cẩn thận cánh cửa tủ lại. Tôi đi về phía cửa phòng, rồi nhanh c.h.óng quay lại, lách mình vào trong tủ quần áo rồi đóng cửa lại. Không gian tủ quần áo vốn dĩ không rộng rãi nay lập tức trở nên vô cùng chật chội.

Cố Dã sững sờ:

“Cậu vào đây làm gì?”

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!