BÁO BÁO! THÚ NHÂN NHÀ TÔI LẠI ĂN DẤM RỒI

Chương 4: Thư Ký Thẩm Và Bữa Tiệc Đêm

Cỡ chữ:

Khi ngồi trong phòng họp, nghe một đám lão làng nói hươu nói vượn đủ thứ chuyện trên đời, tôi mới nhận ra cảm giác quen thuộc khó hiểu kia từ đâu mà có. Thẩm Thụy An vậy mà lại là thư ký điều phối mới do Tổng công ty phái đến mấy hôm trước! Lúc đó vì chuyện của Ngôn Xuyên mà tôi tâm thần bất định, không nhớ mặt nên đã cho anh lui ra.

Kết thúc cuộc họp, Thẩm Thụy An pha cho tôi một tách cà phê:

“Latte 7 phần ngọt, không ngọt quá đâu. Công việc vất vả, uống chút vị ngọt để trung hòa nhé.”

Lúc nhận tách cà phê, tôi vô tình chạm vào đầu ngón tay anh. Tay anh khẽ run lên, giây tiếp theo tách cà phê sánh ra, đổ lên chiếc áo sơ mi trắng của tôi. Anh vội vàng lấy khăn giấy lau chùi, nhưng vị trí anh chạm vào lại khiến một luồng tê dại phát tán khắp cơ thể tôi, bắp chân nhũn ra, ngã ngồi lên bàn làm việc.

Anh càng lau càng bẩn, hàng lông mày đẹp đẽ nhíu lại. Các ngón tay tôi bám chặt vào mép bàn đến trắng bệch, không nhịn được mà run rẩy, lại còn phải cố gắng duy trì vẻ kiêu kỳ của Tô tổng, cắn chặt môi dưới vô cùng chật vật.

“Đừng lau nữa.”

Thẩm Thụy An dừng lại nhìn tôi:

“Xin lỗi, tôi đi lấy áo sơ mi dự phòng cho em. Em… có cần…”

Ánh mắt anh nhìn xuống dưới. Tôi xấu hổ đẩy anh ra:

“Nhịn lâu quá rồi nên thế… Anh cứ đi lấy áo đi.”

Anh lộ vẻ suy tư.

Không ngờ đúng lúc này Ngôn Xuyên lại đẩy cửa bước vào, kèm theo tiếng khuyên ngăn của trợ lý: “Tô tổng đang bận…”. Câu nói của cậu ấy: “Anh ta bận việc gì mà đến điện thoại cũng không nghe?” đột ngột bặt lại.

Đôi mắt mèo màu xanh lục không dám tin nhìn cảnh tượng trước mắt:

“Hai người đang làm cái gì đấy?! Tại sao anh ta lại xuất hiện trong văn phòng của anh?”

Tôi nhíu mày:

“Ra ngoài!”

Bàn tay buông thõng của cậu ấy nắm chặt thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay bị mảnh sứ cứa rách hồi sáng, rỉ ra những giọt m.á.u. Cậu ấy gần như suy sụp, chất vấn tôi:

“Tại sao không trả lời? Anh vội vã không nhịn nổi đến thế sao? Thú nhân hệ phục vụ vừa mới tới là anh đã muốn ‘nghiệm hàng’ rồi?!”

Tôi xem cậu ấy là người nhà, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu ấy có thể không màng đến thể diện của tôi mà chất vấn ngay tại công ty. Tôi bảo Thẩm Thụy An sắp xếp tài xế đưa cậu ấy về.

Mặc kệ sự tức giận của Ngôn Xuyên, tôi xoay người không nhìn cậu ấy, cầm chiếc điện thoại để chế độ im lặng lúc họp lên, phát hiện có hai cuộc gọi nhỡ. Đang định nhắn tin giải thích với cậu ấy rằng Thẩm Thụy An là người do ông nội điều đến giúp đỡ, thì Thẩm Thụy An bưng khay bước vào:

“Tô tổng, áo sơ mi mang đến rồi đây.”

Anh thành thục tháo kẹp cà vạt cho tôi, động tác tựa như đã tập luyện trong lòng rất nhiều lần. Tôi không quen, vội lùi lại:

“Để tôi tự làm.”

“Tôi là thú nhân hệ phục vụ của em, những việc này cũng là bổn phận của tôi.”

“Đủ rồi!”

Tôi đột ngột nắm lấy tay anh, cố nén hơi thở, luống cuống cởi chiếc áo sơ mi bẩn ném sang một bên, quay lưng lại thay áo mới. Thẩm Thụy An không lên tiếng, các ngón tay hơi co lại, cọ xát vào đầu ngón tay từng chạm vào tôi, mang theo sự tham lam quyến luyến. Anh mang chiếc áo bẩn đi, vùi đầu ngửi sâu ở một nơi tôi không nhìn thấy.

Buổi chiều về đến nhà, Ngôn Xuyên hiếm khi làm sẵn một bàn đồ ăn, gượng gạo giúp tôi cầm túi xách:

“Tôi làm món vịt nấu bia mà anh thích nhất đây. Buổi sáng tôi không biết anh ta là người do bố anh điều đến, không nên đến văn phòng anh làm ầm ĩ.”

Tôi thấy mặt trời mọc từ đằng Tây rồi:

“Không sao, là do lúc họp anh để điện thoại cá nhân ở chế độ im lặng nên không nhận được cuộc gọi của em. Em tìm anh có việc gì không?”

Cậu ấy nhìn tấm thiệp mời để trên bàn trà, rồi ngậm miệng lại:

“Không có việc gì lớn.”

Ăn cơm xong, tôi mới nhìn thấy thiệp mời cá nhân dự tiệc tối, hóa ra là gửi nhầm đến tận nhà:

“Được rồi, anh biết rồi, đến lúc đó anh sẽ đi.”

Ngôn Xuyên đang ngồi xem tivi trên sô pha liền thẳng lưng lên, đôi tai xám đen dựng đứng, đáy mắt lóe lên sự mong đợi:

“Anh đi tiệc tối phải dẫn theo bạn nhảy đúng không? Khoác tay anh nhảy trong sàn khiêu vũ…”

Tôi gật đầu:

“Ừm, năm nay để Thẩm Thụy An đi cùng anh.”

Cậu ấy lập tức đứng phắt dậy, sắc mặt trắng bệch:

“Quá tốt rồi! Tôi không thích khiêu vũ! Muốn dùng anh ta để kích thích tôi thì đỉnh cấp thôi! Anh ta là cấp dưới của anh, chuyện này cũng thuộc phạm vi công việc của anh ta mà!”

Tôi cảm nhận được sự chán ghét trong ngữ điệu của cậu ấy, chua xót thở dài. Suốt ba năm qua, mỗi lần có buổi dạ vũ tôi đều ép buộc cậu ấy đi cùng. Cậu ấy luôn kiêu ngạo và bực bội quất quất cái đuôi từ chối:

“Tôi có phải hạng người bán nghệ bán thân đâu, dựa vào cái gì bắt tôi đi làm bạn nhảy?”

Bây giờ tôi không còn ép buộc cậu ấy làm những việc mình không thích nữa, cậu ấy vẫn cứ không thích tôi.

Trong bữa tiệc, Thẩm Thụy An giỏi khiêu vũ hơn tôi tưởng tượng rất nhiều, nắm lấy tay tôi xoay chuyển dưới ánh đèn. Khi anh cúi đầu, chiếc bánh tai mèo màu nâu nhiều lông xượt nhẹ qua má tôi.

Suốt hai tháng qua, đối mặt với anh, tôi luôn bất giác duy trì mối quan hệ cấp trên – cấp dưới, ngày tháng trôi qua còn thanh tịnh hơn cả nhà sư, nói gì đến chuyện sờ mó. Đây cũng là lý do Ngôn Xuyên quả quyết nói rằng anh chỉ là cấp dưới của tôi.

Ngay lúc này, ma đưa lối q.u.ỷ dẫn đường thế nào tôi lại vươn tay ra: Là cấp dưới, nhưng cũng là mèo mà!

Chú thú nhân mèo Ragdoll vốn luôn điềm tĩnh chững chạc, vì cú chạm bất ngờ này mà mất thăng bằng, kéo theo tôi cùng ngã nhào. Anh đỏ bừng tai kéo tôi đứng dậy:

“Tô tổng… Tai tôi hơi nhạy cảm, sau này em muốn sờ thì nói trước với tôi một tiếng nhé.”

Tôi gật đầu xin lỗi anh, ánh mắt lại bất giác rơi trên đôi tai nhiều lông của anh. Nó ửng lên một lớp hồng nhạt, trông vô cùng quyến rũ. Tôi không khỏi thầm nghĩ: Thư ký Thẩm tư văn kiêu kỳ, hóa ra lại sợ bị sờ tai sao? Đúng là mang lại cảm giác trái ngược.

Chung Tầm Phương giữa đám con cháu nhà giàu vây quanh như sao xuyệt mặt trăng nhìn thấy tôi, liền phong lưu phóng khoáng nhấp một ngụm rượu, bước tới khoác vai tôi:

“Chúc mừng nhé Tô Tiện Ninh! Bạn nhảy của mày cuối cùng đã không còn là chú mèo Lệ Hoa kia nữa rồi. Tao đã bảo từ lâu là mày nên đổi đi mà, người hiện tại này rất tốt đấy, chỉ là tuổi tác hơi lớn một chút.”

Câu này chưa nói hết đã bị Thẩm Thụy An ngắt lời:

“Chung tổng, bạn đời của anh đến rồi kìa.”

Chung Tầm Phương uống say rồi, ôm lấy tôi không chịu buông, chao ôi:

“Tâm cơ cũng sâu sắc gớm nhỉ! Vừa mới nói một câu sự thật đã mang người ra dọa tao rồi. Tô Tiện Ninh, mày nhìn mày xem, mấy chú thú nhân của mày chẳng có ai ngoan ngoãn hiền thục cả, phải giống như tao đây này, tìm một đứa sợ vợ có hiểu không?”

Giây tiếp theo, chú thú nhân “sợ vợ” của cậu ta xuất hiện ngay trước mặt. Mái tóc trắng, gương mặt tròn trịa ngây thơ, nói chuyện cũng dịu dàng nhỏ nhẹ:

“A Tầm, đây chính là ‘bạch nguyệt quang’ mà ngày nào anh cũng nhắc đến sao? Quan hệ của hai người tốt thật đấy…”

Cậu ta sợ tới mức buông thõng tay ra, nhảy bắn ra xa tôi ba mét. Tôi co rụt đồng tử lại: Bạch nguyệt quang gì chứ? Sao tôi lại không biết?

Chàng công tử họ Chung chẳng sợ trời chẳng sợ đất kia mê mẩn sắc đẹp bỏ bạn bè, chỉ biết “ối dồi ôi” túm lấy tay áo của chú thú nhân thỏ tai cụp, rõ ràng là dáng vẻ nhũn cả chân:

“Vợ ơi! Vợ nghe anh giải thích đã…”

Tôi đang định đuổi theo hỏi cho ra nhẽ thì Thẩm Thụy An gọi tôi lại, lắc lắc đầu:

“Chuyện nhà của họ mà.”

Bữa tiệc kéo dài đến nửa đêm, tôi cũng uống say khướt. May mà có Thẩm Thụy An dìu nên mới không bị ngã xuống đất, chỉ là mỗi lần bước đi đều cảm thấy có thứ gì đó mềm mềm nhiều lông cọ vào quần tây của mình. Tôi lén lút vươn tay lên sờ đỉnh đầu, lại truyền đến giọng nói khàn khàn:

“Tô tổng, sắp đến nơi rồi…”

Vào trong xe, anh giúp tôi thắt dây an toàn, khoảng cách giữa hai chúng tôi trở nên cực kỳ gần. Tôi quả thực đã làm như vậy, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.

“Tô tổng…”

Lời anh còn chưa nói hết, tôi đã cởi dây an toàn ra, ngồi thẳng lên người anh:

“Anh không phải là thú nhân hệ phục vụ của tôi sao? Đây chẳng phải là bổn phận của anh à?”

Anh nhẫn nhịn nhìn tôi, đôi mắt màu xanh thẳm như vùng biển trước cơn bão:

“Tô tổng luôn coi tôi là đồng nghiệp mà.”

Tôi bước đi không vững nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo:

“Ừm… Nhưng hôm nay tôi thấy anh rất đáng yêu. Có lẽ là nhịn đói lâu quá rồi… Tôi đói.”

“Vậy còn Ngôn Xuyên thì sao?”

Tôi trả lời:

“Em ấy là thú nhân hệ đồng hành, không có nghĩa vụ này.”

Anh khẽ cười trầm thấp:

“Đúng là phân công rõ ràng.”

Anh giúp tôi tháo chiếc kính gọng vàng xuống, nụ hôn dịu dàng như nước rơi xuống. Khác hoàn toàn với sự bất ngờ không kịp phòng bị lúc nãy, lúc này rõ ràng đã mang theo chút mập mờ không nói nên lời.

Rất lâu sau, anh kiềm chế gỡ chiếc đuôi đang quấn chặt trên eo tôi xuống, giọng nói khàn đặc:

“Về nhà rồi tiếp tục được không? Tôi sắp nổ tung rồi… Em là đang trêu ghẹo, hay là thực sự nghĩ tôi lớn tuổi rồi nên không làm ăn gì được?”

Ánh mắt anh hoàn toàn tối lại.

Bên cạnh khu biệt thự nghỉ dưỡng này có một khách sạn thuộc sở hữu của công ty, rất gần. Bụng càng đói thì gan càng nhỏ, tôi không nên tham lam.

Thẩm Thụy An vứt sợi dây buộc tóc bị đứt vào thùng rác, tìm một sợi mới buộc lại mái tóc trắng, sau đó nhìn tôi đang vắt tay lên che mặt:

“Tô tổng, để tôi tắm rửa sạch sẽ cho em rồi nghỉ ngơi nhé?”

Lúc nãy tôi bò qua muốn lấy kính, anh cũng hỏi như vậy: “Tô tổng, xé thêm một bao nữa nhé?”, sau đó cười híp mắt nắm lấy mắt cá chân tôi, kéo tuột tôi trở lại.

Kết quả là cũng chẳng tắm rửa được gì. Khi tôi áp sát vào bồn rửa tay bằng đá cẩm thạch, cắn chặt cổ tay mà hối hận không kịp:

“Thẩm Thụy An! Có phải anh có sở thích kỳ quái gì không? Cứ gọi ‘Tô tổng’ làm cái gì! Ban ngày anh cũng gọi như thế, không phải cố tình làm tôi phân tâm sao?”

Giọng anh mang theo ý cười:

“Xin lỗi… Vậy tôi gọi là A Ninh nhé.”

Anh gọi “A Ninh”, luôn mang cho tôi một ảo giác rằng anh đã thầm gọi cái tên này vô số lần, đầy quyến luyến và trân trọng.

Kết quả đến cuối cùng, tôi muốn đổi cả họ lẫn tên, nhất thời vậy mà không biết rốt cuộc ai mới là kẻ phải nhịn đói lâu ngày.

Bình luận

Thin 14:10 05/08/2026
Hay