BÁO CÁO NGHIÊN CỨU VỀ HẢI YÊU

CHƯƠNG 2: THẦY GIÁO BẤT ĐẮC DĨ DẠY HÁT TỎ TÌNH

Cỡ chữ:

Mùa tìm bạn tình của người cá kéo dài suốt 3 tháng. Vậy mà hai tháng đã trôi qua, Âu Phách vẫn chưa tìm được bạn đời.

 

Mặc dù ngày nào hắn cũng săn được một con mồi nặng vài trăm cân, lại thường xuyên ném phần thịt ngon nhất lên bến tàu cho tôi làm một bữa gỏi cá sống hoặc cá rán tuyệt hảo. Còn hắn chỉ ăn phần thịt bụng, chỗ thịt thừa sẽ vứt đi. Không lâu sau, những con người cá đực trẻ tuổi trong bầy sẽ lén kéo phần thức ăn thừa đó đi để dâng cho người cá cái mà chúng đang theo đuổi, nhờ vậy mà tác thành được mấy cặp rồi.

 

Người cá cũng là loài sùng bái kẻ mạnh. Một người cá có thể săn được con mồi khổng lồ sẽ dễ dàng chiếm được trái tim của các người cá cái. Thế nhưng con cá ngốc nghếch này, hắn chưa từng tham gia dạ hội dưới đáy biển của người cá một lần nào cả!

 

Tôi thỉnh giáo giáo sư hướng dẫn, thầy nói người cá là động vật sống bầy đàn, thường sẽ có hai ba anh em rủ nhau cùng rời khỏi bầy. Nếu một người cá sống đơn độc, rất có thể là do bị lạc đàn vì tai nạn, hoặc là một người cá bị vứt bỏ, phải sống một mình từ nhỏ đến lớn. Điều này có thể giải thích tại sao khả năng săn mồi của người cá này lại mạnh đến thế: Không có gia tộc che chở, hắn bắt buộc phải trở nên mạnh mẽ mới có thể đối phó với những nguy hiểm dưới đáy biển. Do đó, có khả năng hắn hoàn toàn không biết hát khúc ca hay múa điệu gọi bạn tình của người cá.

 

Nếu hắn không thực hiện nghi thức tỏ tình, những người cá cái trẻ tuổi khác căn bản sẽ không biết hắn đang tìm bạn đời, đương nhiên hắn cũng sẽ không có đối tượng. Vậy thì khi mùa giao phối qua đi, Âu Phách tay trắng sẽ rời khỏi đảo Phỉ Thúy.

 

Tôi cảm thấy luận văn của mình đang dần cất bước ra đi. Tôi phải làm chút gì đó thôi! Không phải chỉ là ca khúc và điệu múa gọi bạn tình thôi sao? Tôi dạy hắn là được chứ gì!

 

Tôi bật đoạn ghi âm khúc hát tìm bạn tình của người cá lên, đứng đợi trên bến tàu. Âu Phách lại kéo theo một con cá ngừ nặng vài trăm cân bơi đến. Mái tóc dài màu vàng bạc lấp lánh trong ánh hoàng hôn. Ánh nắng ấm áp đã làm dịu đi ngũ quan lạnh lẽo của hắn. Dù biết hắn rất nguy hiểm, nhưng hiện tại người cá này chưa có ghi chép nào về việc làm hại con người.

 

Tôi từ từ tiến lại gần hắn: “Âu Phách.” Hắn cũng chậm rãi bơi về phía tôi. Tôi lại gọi tên hắn lần nữa: “Âu Phách, là tên tôi đặt cho anh đấy.”

 

Người cá chỉ có thể phát ra những âm thanh đơn giản, chúng cũng có ngôn ngữ riêng nhưng giao tiếp bằng sóng siêu âm. Cấu trúc khoang miệng không cho phép chúng học được ngôn ngữ phức tạp của con người, tất nhiên, chỉ số thông minh cũng không cho phép.

 

Hắn mở miệng: “Âu… Phách…” Phát âm tròn vành rõ chữ, vô cùng chuẩn xác! Hắn vậy mà lại biết nói!

 

Chúng ta có rất ít nghiên cứu về người cá biển sâu, có lẽ một số chủng loại người cá có khả năng nói chuyện chăng? Xem ra luận văn của tôi sắp gây chấn động giới học thuật rồi!

 

Tôi chỉ vào hắn: “Âu Phách.” Lại chỉ vào mình: “Giang Vũ.” Hắn lập tức nhận ra “Âu Phách” là chỉ hắn, “Giang Vũ” là chỉ tôi. Vô cùng thông minh.

 

Tôi mở chiếc loa đã chuẩn bị sẵn: “Tôi muốn dạy anh hát ca khúc tỏ tình, anh học được rồi thì hát cho bạn đời mà mình chọn nghe nhé.”

 

Hắn không hiểu, nhưng tôi biết hắn sẽ không làm hại tôi. Rất nhanh, giọng hát du dương êm tai của người cá vang lên từ chiếc loa. Phải thừa nhận rằng, giọng hát của người cá rất hay.

 

Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, sắc mặt Âu Phách chợt biến đổi, hắn dùng bộ móng vuốt sắc nhọn vồ nát chiếc loa chỉ trong một nhát. Mãi cho đến khi tiếng hát người cá biến mất, hắn mới dừng tấn công.

 

Tôi giật nảy mình, lập tức bỏ chạy. Chắc mẩm bộ vuốt kia mà bổ vào sọ tôi thì cũng dễ như phá nát cái loa vậy. Hắn thấy tôi bỏ đi bèn vươn móng vuốt muốn tóm lấy tôi, suýt chút nữa là túm được vạt áo tôi rồi. Trong lúc chạy trốn, tôi ngoái đầu lại thì thấy hắn đã lên bờ. Hắn trườn tới muốn đuổi theo, nhưng tốc độ trên cạn rất chậm, căn bản không thể đuổi kịp tôi.

 

“Giang Vũ… Giang Vũ…” Giọng nói đầy oán giận xen lẫn sự cầu xin. Thảo nào trong thần thoại nói người cá biết dụ dỗ con người, hiện tại bộ dạng hắn hệt như đang muốn dụ dỗ tôi quay lại để ăn thịt vậy.

 

Ngày hôm sau, tôi nhặt được một con cá mú trên bến tàu, bên cạnh còn đặt một chiếc loa đã được cố gắng chắp vá lại cho hoàn chỉnh. Âu Phách nán lại cách bến tàu hàng trăm mét, không lại gần cũng không rời đi, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.

 

Hình như hôm qua tôi hơi bé xé ra to rồi. Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng người cá là loài thân thiện nhất, hôm qua chắc Âu Phách chỉ bị dọa sợ vì cái loa có thể phát ra tiếng hát của người cá mà thôi.

 

Tôi vẫy tay với Âu Phách. Hắn tiến lại gần hơn chục mét rồi dừng lại chờ đợi, thấy tôi không bỏ chạy mới cẩn thận bơi thêm chục mét nữa. Cho đến vài phút sau, hắn mới dừng lại cách tôi vài mét.

 

“Anh không thích cái loa đúng không? Tôi tự hát dạy anh được không?” Hắn vậy mà lại gật đầu! Chẳng lẽ hắn nghe hiểu tiếng người sao?

 

Dạo này ngày nào cũng nghe bầy người cá hát khúc tỏ tình qua thiết bị dưới biển, tôi đã học thuộc từ lâu rồi. Tôi hát câu đầu tiên, đồng thời luôn trong tư thế sẵn sàng bỏ chạy trước khi móng vuốt của Âu Phách bổ xuống đầu mình giống như cách hắn làm với chiếc loa.

 

Âu Phách nghe tôi hát, đôi mắt xanh lục bỗng sáng rực lên. Hắn cũng lặp lại một câu. Cứ thế cho đến khi tôi hát xong khúc ca, hắn cũng hát theo trọn vẹn một lần.

 

Vốn dĩ tôi nghĩ phải dạy mười mấy lần thì hắn mới thuộc, không ngờ hắn lập tức hát lại hoàn chỉnh toàn bộ bài hát ngay lập tức. Chỉ là… hắn cứ chớp chớp mắt nhìn tôi chằm chằm, khiến tôi có cảm giác là lạ.

 

“Âu Phách, anh thông minh quá! Lần sau gặp được người cá cái nào ưng ý thì hát cho cô ta nghe nhé.” Tôi nhận lấy con cá mú hắn tặng: “Coi như đây là học phí anh trả cho tôi nhé.”

 

Tuy nhiên, giữa đêm khuya đang ngủ say, tôi bị đánh thức bởi một giọng hát quen thuộc. Bực mình, tôi mở cửa sổ, bốn mắt nhìn nhau với Âu Phách đang hát dưới biển cách đó vài chục mét, tức giận gầm lên: “Ngậm miệng!” Tiếng hát im bặt. Tôi cuối cùng cũng có một giấc ngủ ngon.

 

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!