Bữa tiệc mừng quả nhiên có tác dụng. Thức ăn còn chưa kịp gắp, cái mạng nhỏ này của tôi đã được cứu rồi.
Đám bạn tôi từng người từng người đỏ hoe mắt chạy đến ôm lấy tôi:
- Bạch Tranh, từ nay anh em mình sống cho tử tế nhé.
- Tôi gật đầu, cất bước đi thẳng. Khi lướt qua Đằng Viễn Sơn đang đứng ngẩn ngơ tại chỗ, giọng tôi rất nhạt:
- Còn không mau đi theo?
Sau hai tháng xa cách, căn biệt thự trống trải lại được lấp đầy bởi ánh đèn. Đằng Viễn Sơn đứng co rúm ở phòng khách, khuôn mặt lộ rõ vẻ căng thẳng.
Tôi không thể chịu nổi bộ dạng đáng thương này của hắn, bảo hắn cút đi tắm rửa sạch sẽ rồi hẵng đến gặp tôi.
Đằng Viễn Sơn ngẩn người, đưa tay phải ra phía tôi. Ống tay áo trượt xuống để lộ cẳng tay… Cả cánh tay hắn gập lại theo một tư thế quái dị.
- Anh… Tay em gãy rồi. Em không tắm được.
Tim tôi thắt lại dữ dội.
Nước vòi sen xả mạnh hết mức. Đằng Viễn Sơn bị tôi đè trong bồn tắm, kỳ cọ ra biết bao nhiêu là đất cát. Cơ thể vốn dĩ nhẵn nhụi trắng trẻo của hắn giờ đây đầy những vết thương mới chồng lên vết thương cũ, chỗ lồi chỗ lõm, m.á.u thịt lẫn lộn.
Đằng Viễn Sơn vùi mình xuống nước, chỉ để lộ ra đôi mắt ướt át:
- Anh, thuốc của anh, em mang về cho anh rồi, anh mau uống đi.
Tôi không thèm để ý đến hắn, chỉ vào chiếc cổ trống không của hắn hỏi:
- Vòng bạc A Mẫu để lại cho em đâu rồi?
- Đằng Viễn Sơn né tránh ánh mắt tôi, lí nhí:
- Cầm cố rồi.
- Nước bắn vào mắt tôi, làm mắt tôi xót xa.
[Mệt c.h.ế.t. tao rồi! Theo chân nam chính công xem chương trình sinh tồn nơi hoang dã suốt hai tháng trời, tao nguyện phong anh ấy là Thánh Đi Bộ Huyền Thoại luôn! Hai cái chân này cũng giỏi đi bộ quá đi, lội bộ trực tiếp từ thành phố vào tận núi sâu. Đứa nào kêu áp lực thì nhìn cái lỗ thủng trên đôi giày vải của anh ấy đi!]
[Thế này không phải là làm liều sao? Nam chính công vì hái cây Viêm Hoàng Liên đó mà bị chướng khí làm cho ngất xỉu ba lần, thế mà lại tự tỉnh lại một cách kỳ diệu. Còn bám ở rìa vách đá 90 độ, suýt bị gió thổi bay xuống dưới. Người đàn ông như vậy đáng sợ lắm biết không?]
[Còn nói gì nữa, sống sót trở về đã là ông trời phù hộ rồi. Núi vàng núi bạc đều có phần tao…]
Tôi trầm ngâm một lát.
- Đằng Viễn Sơn, nếu nhiệt độc của anh được giải rồi, thì anh sẽ không cần đến em nữa đâu.
- Hắn đáp lại rất khẽ:
- Thế nào cũng được, đổi lại để em làm người canh giữ anh.
Uống thuốc xong, nhiệt độc của tôi được giải trừ hoàn toàn.
Đằng Viễn Sơn bắt đầu giở trò càn quấy, bám rịt lấy tôi không chịu đi.
Tôi xoa huyệt thái dương thở dài:
- Anh thực sự rất cảm ơn em. Cây Viêm Hoàng Liên đó đáng giá bao nhiêu, bao nhiêu anh cũng trả. Em cầm tiền rồi mau đi đi.
- Đằng Viễn Sơn treo lủng lẳng một cánh tay, cười với tôi:
- Không muốn. Em chỉ đi theo anh thôi.
- Tôi cạn kiệt kiên nhẫn, tối sầm mặt lại:
- Đằng Viễn Sơn, rốt cuộc em đang tính tống tiền anh đấy à? Bây giờ quan hệ của chúng ta chỉ là người mua và người bán, phiền em nhận rõ hiện thực giùm cái.
- Da mặt Đằng Viễn Sơn dày đến mức kinh ngạc, hắn bình thản nâng chén trà lên:
- Dược liệu rất đắt, anh phải xuất huyết nhiều đấy. Cho nên em quyết định đem cả người làm hàng khuyến mãi tặng kèm cho anh.
Dù nói thế nào đi nữa, tôi cũng không thể đuổi được hắn đi.
Đằng Viễn Sơn bây giờ rất giỏi giả vờ làm cún con hèn mọn, tôi muốn xem hắn còn giả vờ được đến khi nào.
Tôi đi nhậu với bạn đến đêm khuya, Đằng Viễn Sơn đứng ngay trước cửa phòng bao đợi tôi. Thấy tôi bước ra với mùi rượu nồng nặc, hắn không nhíu mày lấy một cái, ngược lại còn ôm tôi vào lòng, lại còn phá lệ chủ động chào hỏi từng người bạn nhậu của tôi, làm bọn họ ớn lạnh cả người.
Thấy tôi mặc áo quần hoa lá cành đi chơi, Đằng Viễn Sơn dựa vào khung cửa, nghiến răng ken két âm u cười:
- Anh đi chơi vui vẻ nhé.
- Đợi đến tối tôi về mới phát hiện, tất cả những chiếc áo xẻ ngực chữ V của tôi đều bị hắn dùng một tay khâu lại thành những đường ngoằn ngoèo như chân con rết.
Cho đến một lần tụ tập, Đằng Viễn Sơn nhất quyết đòi đi theo.
Hôm đó tôi xui xẻo, uống liền mấy vòng rượu, lại còn bị ép phải nói thật mấy lần. Lại một lần nữa bốc trúng tôi, tôi chọn nói thật.
- Nói thật đi anh Bạch, anh với cái cậu bên cạnh anh còn thích nhau không? Bảo là không yêu nữa, thì ngày nào anh cũng xót xa cho cánh tay của cậu ấy, uống say rồi vẫn nằng nặc đòi về thay thuốc cho người ta. Bảo là yêu đi, thì anh lại hờ hững lạnh nhạt, hoàn toàn không giống cái điệu bộ cưng nựng như bảo bối lúc trước.
Tôi cầm ly rượu chần chừ rất lâu. Đằng Viễn Sơn ngồi bên cạnh dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi uống cạn ly rượu:
- Đổi trò khác đi, hôm nay anh mày chưa chơi Đại mạo hiểm đâu nhé.
- Tôi bốc trúng hình phạt Pocky Game truyền qua lại với người ngồi chéo góc. Mọi người đều đang xem kịch hay, chỉ có Đằng Viễn Sơn là nhẫn nhịn đến đỏ ngầu cả mắt.
- Ngay khoảnh khắc tôi sắp hôn trúng người kia, Đằng Viễn Sơn lao mạnh tới kéo tay tôi đi.
Dọc đường về, tôi còn chưa kịp nói gì, hắn đã khóc lóc suốt dọc đường như một oán phụ:
- Anh biết mà, hai mươi hai tuổi em đã theo anh rồi. Trước khi gặp anh, em còn chưa từng thấy đàn ông có thể yêu nhau. Anh chính là chê em tàn phế rồi nên không thèm để ý đến em nữa chứ gì? Bây giờ em đã sửa đổi rồi, không tùy tiện hạ Cổ nữa, cũng không ghen tuông bừa bãi nữa. Sao anh vẫn không thích em?
Đằng Viễn Sơn quá ồn ào. Tôi không thể nhịn thêm được nữa, túm lấy cổ áo hắn, kiễng chân cắn lên môi hắn.
Đằng Viễn Sơn lập tức ngậm miệng. Hồi lâu sau, mặt hắn đỏ bừng lên. Tôi buông hắn ra, hắn đi theo sau tôi, bước chân nhẹ bẫng:
- Anh… Em yêu anh, anh yêu em thêm chút nữa đi!
- Tôi hừ một tiếng, không dễ dàng đồng ý.
Tôi đi công tác, Đằng Viễn Sơn gọi cho tôi tám trăm cuộc điện thoại một ngày. Ngay lúc tôi đang mất kiên nhẫn định cho hắn vào danh sách đen, thì tài xế tái mét mặt quay lại báo:
- Bạch tổng, có hai chiếc xe đang ép xe chúng ta!
- Lời còn chưa dứt, chiếc xe gần chúng tôi nhất đã hung hãn lao tới. Điện thoại rơi vỡ nát màn hình, loáng thoáng còn nghe thấy tiếng Đằng Viễn Sơn hốt hoảng trong điện thoại:
- Anh! Bên đó xảy ra chuyện gì vậy? Hãy trả lời em!
Vài người bước xuống từ chiếc xe kia. Kẻ đi đầu, lại là Lý Thư Nghĩa.
Đáng lẽ tôi nên đi đường lớn, nhưng vì muốn nhanh c.h.óng về nhà để đưa cho Đằng Viễn Sơn nếm thử chút đặc sản mang về, tôi mới đi đường tắt. Không ngờ lại tạo cơ hội cho Lý Thư Nghĩa. Bất cẩn rồi!
Lý Thư Nghĩa sai người kéo lê tôi đến một đoạn đường đứt đoạn. Địa hình ở đây hoang vắng, bước thêm vài bước nữa là vực sâu vạn trượng.
Dưới mắt cậu ta thâm quầng, cả người gầy đen đến mức không còn nhận ra hình dáng trước kia.
m.á.u trên trán tôi ứa ra ròng ròng. Lý Thư Nghĩa ngồi xổm xuống, dùng mười phần lực đạo ấn mạnh vào vết thương. Tôi đau đến mức váng đầu hoa mắt.
Giọng Lý Thư Nghĩa lơ lửng khinh khỉnh:
- Đau không? Bạch Tranh, cái đồ khốn nạn nhà anh! Từ nhỏ đến lớn, cái gì anh cũng đòi cướp của tôi! Căn nhà của tôi, bố của tôi, gia sản nhà tôi, cho đến cả Đằng Viễn Sơn và cây Viêm Hoàng Liên!
- Mắt cậu ta đỏ sọc, đột ngột vạch áo sơ mi lên, để lộ một vùng m.á.u thịt lầy lội kinh khủng:
- Nhìn có gớm ghiếc không? Anh có biết cái tên điên Đằng Viễn Sơn đó hai tháng trước đã tìm đến tôi, đem tất cả những con Cổ trùng độc ác nhất của hắn thả hết lên người tôi không? Cả người tôi mưng mủ, thối rữa, mọc đầy mụn nhọt, sống không bằng c.h.ế.t.! Vậy mà anh lại sống tốt như thế? Vẫn luôn ngứa mắt như thế?
Sát ý trong mắt Lý Thư Nghĩa không hề che giấu. Cậu ta túm tóc tôi lôi về phía vách núi:
- Chỗ này là bảo địa phong thủy tôi đặc biệt chọn cho anh. Vứt xuống đó, không ai tìm thấy được đâu.
- Tôi bám chặt lấy đá núi, nghiến chặt răng:
- Lý Thư Nghĩa, đệt cụ nhà mày! Mày dám!
- Lý Thư Nghĩa buông tay, đế giày thô ráp giẫm lên tay tôi chà xát, nhìn tôi từng tấc từng tấc trượt xuống vực sâu. Cậu ta cười đến chảy cả nước mắt:
- Họ Bạch tranh giành cả đời, cuối cùng ngã gục ở đây, quả nhiên đúng là ‘Bạch Tranh’ (tranh giành uổng công) rồi!
- Lý Thư Nghĩa lái xe bỏ đi.
[Kẻ phản diện đáng ghét lại dám ngụy trang thành nam chính thụ sao?! Không ngờ, cậu ta lại là loại người táng tận lương tâm đến mức này!]
[Bạch Tranh còn cứu được không? Tôi xin đấy, nếu anh ấy có thể sống sót, tôi sẽ không bao giờ mắng anh ấy là pháo hôi nữa. Anh ấy thực sự quá khổ rồi!]
*[Lý Thư Nghĩa, cậu đúng là đồ !]
[Bạch Tranh cố lên! Nhất định không được ngủ!]