Mười phút trước, khi nghe nhân viên nói câu: “Khách yêu, trả hàng phải đền 400 ngàn tinh tệ nhé”, tôi lập tức thấy con cá mập này ngoài ngốc và dữ ra thì rất ổn. Mặc dù nó là giống đực, nhưng chỉ cần nó không để ý đến mông của tôi, thì làm vệ sĩ quả thật mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối. Dù sao thì so với việc bị cắn c.h.ế.t., tôi càng sợ phải sống nghèo khổ hơn.
Tôi đứng trên bờ biển, trố mắt nhìn nhau với cái tên Yến Lâm này. Nó dường như biết vừa rồi mình đã phạm lỗi, liền cười lấy lòng với tôi, vừa cười là lộ ra 109 cái răng cưa. Tôi hoảng hốt, nó muốn tiến lại cọ cọ lấy lòng tôi, nhưng tôi thực sự sợ hàm răng to đùng của nó nên lùi lại một bước, quay đầu đi.
Yến Lâm nhìn ra sự bài xích của tôi, tia hy vọng trong mắt phụt tắt, lặng lẽ lùi ra xa. “Xin lỗi…” Nó lên tiếng xin lỗi tôi.
Nhưng rõ ràng nó chẳng làm gì sai cả. Trong lòng tôi trào dâng một tia không đành lòng và áy náy: “Cậu không cần xin lỗi, cậu đâu có làm gì sai.”
Yến Lâm lại lắc đầu: “Không thể làm cho chủ nhân thích tôi, đó chính là lỗi của Yến Lâm.”
Cảm giác tội lỗi trong tôi càng sâu sắc hơn. Tôi ngồi xổm xuống trước mặt Yến Lâm, cố gắng đè nén sự nhút nhát trong lòng, vươn tay xoa đầu nó: “Thực ra tôi mới là người nên nói xin lỗi, tôi không nên đánh giá thú nhân qua vẻ bề ngoài. Cậu xem, thực ra quan sát kỹ thì cũng đáng yêu lắm.”
Yến Lâm có vẻ không ngờ tôi lại chủ động thân cận với nó, cả con cá mập cứng đờ tại chỗ. Khuôn mặt cá mập trong khoảnh khắc này lại trông có chút ngốc nghếch, đáng yêu. Đôi mắt to của nó dần dần sáng lên, là niềm vui sướng và kinh ngạc không thể giấu giếm.
“Chủ nhân, ngài là người đầu tiên khen tôi đáng yêu!”
Yến Lâm khóc òa lên như L.ợ.n bị chọc tiết. Ai có thể tưởng tượng được, con cá mập to hơn cả con thuyền, thế mà lại giống như một em bé nhỏ bị tủi thân chứ: “Hu hu, tôi muốn làm con cá của ngài cả đời!”
Nó há cái miệng to như chậu m.á.u bổ nhào về phía tôi. Tôi lại sợ đến mức tái mặt: “Đợi đã! Tôi biết cậu rất kích động, nhưng trước tiên cậu đừng qua đây!”
Yến Lâm sững lại, cả con cá ỉu xìu xuống, vô cùng suy sụp, khóc càng thảm thiết hơn. “Tôi biết ngay tôi là một con cá không được yêu thương mà. Ngài nói tôi đáng yêu đều là lừa cá thôi. Hu hu… nếu ngài đã không thích tôi, sợ tôi, vậy tôi sống còn ý nghĩa gì nữa. Tôi tự làm c.h.ế.t. đuối mình cho xong!”
Nói rồi, nó buông thả bản thân chìm nghỉm xuống đáy biển.
Tôi cười khan, đúng là chuyện nực cười tày đình, cá mà lại muốn tự làm c.h.ế.t. đuối chính mình. Không ngờ anh cá mập hung mãnh như vậy mà lại là một “trà xanh” mít ướt. Ăn tạp không kén ăn… Hết cách rồi, thú nhân của mình thì mình đành phải tự chiều chuộng thôi.
Tôi thở dài: “Tôi… tôi đâu có không thích cậu.”
Nó sùng sục nhả bong bóng, nhô lên một cái vây: “Nhưng ngài sợ tôi. Tôi cũng không muốn lớn lên trông đáng sợ thế này đâu. Hu hu…”
Nó khóc đến mức cả mặt biển nổi sóng gợn lăn tăn, hệt như nồi nước sôi sùng sục. Tôi là người xưa nay ăn mềm không ăn cứng, đối mặt với con cá mập khổng lồ thích khóc nhè, vậy mà lại trở nên luống cuống tay chân. Chỉ đành an ủi một cách khô khan: “Cũng… không đáng sợ lắm, chỉ là cậu to quá thôi.”
Yến Lâm ngoi đầu lên khỏi mặt nước, nó sụt sịt mũi: “Vậy nếu tôi biến nhỏ lại một chút, ngài có thích tôi hơn một chút không?”
Chữ “thích” này của nó, chắc là tình cảm chủ nhân dành cho thú cưng nhỉ? Tôi suy nghĩ rồi nói: “Chắc là có đấy. Chủ yếu là cá mập khổng lồ thực sự hơi đáng sợ.”
Yến Lâm quẫy quẫy đuôi, từ từ nói một câu: “Được, tôi sẽ cố gắng biến thành dáng vẻ mà ngài thích, ngài ngàn vạn lần đừng sợ tôi, càng đừng bỏ rơi tôi. Thú nhân không có tình yêu của chủ nhân sẽ c.h.ế.t. mất.”