BÉ CÁ MẶP HAY KHÓC NHÈ CỦA RIÊNG TÔI

Chương 4: Kẻ vô ơn xuất hiện

Cỡ chữ:

Nghe nói cho thú nhân ăn càng khỏe mạnh thì kỳ trưởng thành đến càng nhanh. Tôi suy đi tính lại, âm thầm bỏ ra số tiền lớn mua vài lọ thuốc bổ cao cấp cho Yến Lâm. Tôi chỉ đơn thuần là yêu thương thú cưng thôi, không có ý gì khác.

Sau khi uống liên tục một tuần, Yến Lâm đã đón nhận kỳ trưởng thành.

“Chủ nhân, tôi khó chịu quá…” Cơ thể Yến Lâm nóng rực đến dọa người, mặt cũng đỏ bừng một cách bất thường, cứ rên rỉ hừ hừ hức hức không ngừng.

Trước đây tôi từng đọc trên sách, nói rằng khi thú nhân đến kỳ trưởng thành cần sự vuốt ve của chủ nhân, sẽ làm giảm thiểu đáng kể sự khó chịu. Tôi rũ mắt nhìn khuôn mặt đầy quyến rũ của cậu ấy, nói: “Yến Lâm, đưa đuôi của cậu cho tôi đi.”

Yến Lâm ngoan ngoãn làm theo. Tôi thử vuốt ve chiếc đuôi của cậu ấy, chỉ thấy toàn thân Yến Lâm run lên, sắc mặt ửng hồng, ánh mắt mê ly thoải mái. Kết quả giây tiếp theo cậu ấy lại nhíu mày.

Tôi cắn răng, vuốt từng cái một thế này mệt quá, dứt khoát nhảy thẳng xuống nước ôm lấy Yến Lâm: “Thế này đã đỡ hơn chưa?”

Yến Lâm dùng sức ôm chặt lại tôi: “Chủ nhân… thích…”

Qua vài phút, cậu ấy đã tỉnh táo lại một chút. Thấy tôi ngâm trong nước, cậu ấy xót xa dùng đuôi cuốn tôi lên đặt lên bờ: “Chủ nhân, tôi không sao rồi. Ngài mau đi thay quần áo đi, kẻo bị cảm.”

Tôi thấy cậu ấy không có vấn đề gì lớn bèn gật đầu: “Được, tôi quay lại ngay.”

Kết quả là lúc mở cửa nhà, tôi lại chạm mặt một người phụ nữ tóc xanh mà tôi chưa từng gặp gỡ. Nhưng khuôn mặt cô ta có vài phần giống với Yến Lâm.

Vừa nhìn thấy tôi, cô ta đã đỏ hoe mắt, lao tới ôm chầm lấy eo tôi, vùi đầu vào ngực tôi, khóc lóc gọi tên tôi và phát ra lời chất vấn: “Sở Tuyên, tại sao không đổi thú nhân? Em vẫn luôn đợi anh!”

Tôi còn đang nghi ngờ sao người này biết tên tôi, thì đã thấy màn hình bình luận tràn ngập dấu chấm than: “Nữ chính vô ơn sao lại tới rồi? Trông dáng vẻ hình như còn là trọng sinh nữa!”

Tôi nhìn lại, cô ta chính là ả người cá tồi tệ đã ngược thân ngược tâm tôi. Tôi mạnh bạo đẩy cô ta ra: “Cút xa ông mày ra một chút, đồ bất lịch sự!”

Không hiểu sao, nhìn thấy ả, trong lòng tôi lại bốc lên một ngọn lửa giận vô danh. Thu Minh bị tôi đẩy lảo đảo, ánh mắt dán chặt vào mặt tôi. Khi nhìn thấy sự chán ghét trong mắt tôi, tia sáng trong đôi mắt màu tím vỡ vụn thưa thớt. Đôi môi cô ta run rẩy, sắc mặt trắng bệch: “Sở Tuyên, em đã biết sai rồi, anh đừng bỏ rơi em. Em là Thu Minh mà anh yêu nhất đây! Chuyện của kiếp trước vẫn chưa xảy ra, chúng ta rõ ràng có thể làm lại từ đầu mà.”

Tôi đứng chôn chân tại chỗ. Trước mắt lướt qua những dòng bình luận với tốc độ c.h.óng mặt, đều là mắng chửi những việc ả này đã làm với tôi ở kiếp trước:

“Con nữ chính này thật sự quá kinh tởm! Ả buông một câu ‘biết sai rồi’ nhẹ tênh là có thể lật qua trang truyện sao?” “Ả vì cái gọi là ân nhân cứu mạng mà đối với nam chính móc tim móc phổi. Nam phụ ác độc rơi một giọt nước mắt là ả đẩy nam chính vào chỗ c.h.ế.t.. Mãi đến sau khi nam chính c.h.ế.t. rồi, ả mới phát hiện ra mình nhận nhầm ân nhân. Cậu bé cứu ả năm xưa thực ra chính là nam chính. Nam chính đã phải chịu tổn thương thực tế rồi c.h.ế.t. đi, cảm nhận đến giây phút cuối cùng đều là đau đớn. Cái đồ ngu ngốc này cuối cùng cũng chỉ c.h.ế.t. già trong cô độc mà thôi, tính là trừng phạt cái thá gì chứ!” “Cút ngay cho tôi, ông đây chỉ muốn xem truyện ngọt, không muốn xem ngược!”

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!