Sáng sớm hôm sau, tôi bị Thiệu Tỉnh gọi dậy.
Anh ấy dậy từ rất sớm để nấu cháo, bưng đến tận giường cho tôi: “Đi đánh răng rửa mặt đi, rồi ra ăn cháo, không lại đau dạ dày bây giờ.”
Tôi ngoan ngoãn làm theo.
Tay nghề của Thiệu Tỉnh rất tốt, tôi nhanh c.h.óng ăn hết một bát cháo, còn muốn anh ấy xuống tầng múc thêm một bát nữa.
Nhân khoảng thời gian này, tôi xuống giường thay quần áo. Thẩm Tư Nguyệt đã gửi lịch trình làm việc ngày hôm nay vào điện thoại của tôi: Sáng họp cấp cao ở công ty, chiều hẹn đối tác đi đánh golf, tối còn có tiệc rượu.
Lần đầu tiên tôi cảm thấy lực bất tòng tâm, làm sếp quả thật cũng chẳng dễ dàng gì.
[Sếp Trần, cần tôi qua đón anh không? Bây giờ tôi đang ở gần nhà anh.] Thẩm Tư Nguyệt gửi tới hai tin nhắn.
[Không cần đâu, có tài xế rồi.]
Tôi trả lời lại, trong lòng đột nhiên dấy lên một cảm giác kỳ lạ khó tả.
Thẩm Tư Nguyệt là thư ký kiêm trợ lý do tôi bỏ tiền với mức lương cao để thuê về, điều này không sai. Nhưng cậu ta quả thật có chút quá mức tận tụy rồi, có đôi khi bao thầu luôn cả công việc của tài xế.
Chẳng lẽ là do tôi ép cấp dưới làm việc quá căng thẳng sao? Tôi thầm kiểm điểm lại bản thân.
Thiệu Tỉnh rất nhanh đã bưng thêm nửa bát cháo lên, dặn dò tôi cũng đừng ăn quá nhiều, buổi sáng ăn no quá sẽ khó chịu.
Tiếp đó, anh ấy lấy từ trong tủ quần áo ra một bộ âu phục, trực tiếp thay ngay trước mặt tôi.
Tôi nhìn những múi cơ săn chắc của anh ấy, lại nhìn bản thân dạo này lười biếng tập luyện, liền khẳng định: “Dạo này chắc chắn anh lén em tập gym sau lưng đúng không? Anh định ra ngoài à?”
“Ừm.” – Thiệu Tỉnh đáp nhẹ tênh – “Anh chuẩn bị đến công ty đi làm rồi.”
“Hả?”
Không phải là tôi không muốn cho Thiệu Tỉnh ra ngoài, chỉ là chuyện này đến quá đột ngột.
Thiệu Tỉnh vừa cài khuy áo sơ mi vừa nói: “Anh đâu thể cả đời chỉ ở nhà hầu hạ em được.”
Giọng điệu của anh ấy không hề mang ý mỉa mai hay trách móc gì, vì vậy tôi cũng không nghĩ nhiều.
Ngược lại, Thiệu Tỉnh lại lúng túng vội vàng giải thích: “Anh… anh không có ý đó, anh thích ngày ngày nấu cơm cho em ăn, giặt quần áo, xả nước tắm cho em.”
Thiệu Tỉnh nói nhỏ: “Chỉ là… chỉ là anh thấy em ngày nào đi làm cũng vất vả quá, anh muốn đến công ty của anh trai rèn luyện vài ngày, sau này về giúp em chia sẻ công việc.”
Tôi bị anh ấy chọc cười: “Sao lại phải giải thích chứ? Anh muốn đi làm là tự do của anh mà, em sẽ không can thiệp đâu.” – Tôi nghiêm túc nói.
Hồi mới kết hôn, được Thiệu Tỉnh chăm sóc sung sướng như tiên, trong lòng tôi quả thật từng có một suy nghĩ ích kỷ: Giá như Thiệu Tỉnh cả đời không ra khỏi nhà thì tốt biết mấy. Mỗi ngày về nhà tôi đều có thể nhìn thấy anh ấy, ăn những món cơm dẻo canh ngọt vừa nấu xong, ngay cả nước tắm cũng có người xả sẵn.
Nhưng không biết từ lúc nào, tôi lại hy vọng anh ấy có thể ra ngoài đi dạo nhiều hơn. Mỗi ngày cứ ở mãi trong nhà vừa ngột ngạt lại vừa đáng thương, đến mức mỗi lần tôi có tiệc tiếp khách không về ăn cơm được, trong lòng luôn cảm thấy áy náy với anh ấy.
“Để em.” – Tôi chọn một chiếc cà vạt có độ dài phù hợp đưa cho anh ấy – “Cúi đầu xuống một chút, anh cao quá.”
Đây là lần đầu tiên tôi thắt cà vạt cho người khác. Thiệu Tỉnh ngoan ngoãn cúi đầu xuống: “Bà xã, anh cũng có thể gánh vác giúp em, anh cũng có thể là chỗ dựa của em.”
Lòng bàn tay tôi áp lên mặt anh ấy hơi nóng ran, tôi có chút không quen với cảnh tượng sến súa này: “Được rồi, ngày đầu tiên đi làm không được đến muộn đâu đấy, đi cùng em nào. Em bảo bác Triệu đưa anh đi trước.”
Tôi để tài xế đưa Thiệu Tỉnh đến công ty trước. Đợi anh ấy xuống xe, tôi mới phát hiện nhịp tim mình đập rất nhanh, mãi cho đến khi bước vào phòng làm việc mới dịu lại một chút.
“Sếp Trần.” – Thẩm Tư Nguyệt không biết đã vào phòng làm việc từ lúc nào – “Đây là phương án dự án mới, mời anh xem qua.”
“Ừm.” – Tôi nhận lấy phương án.
“Sếp Trần…” – Thẩm Tư Nguyệt vẫn chưa rời đi, cả người trông có vẻ hơi lúng túng.
“Có việc gì sao?”
Cậu ta ngập ngừng: “Thật ra là… chuyện bà nội tôi làm phẫu thuật lần trước, tôi vẫn chưa chính thức cảm ơn anh.”
Hóa ra là chuyện này.
Hai tháng trước, người nhà của Thẩm Tư Nguyệt đột ngột mắc trọng bệnh, thời gian đó công việc của cậu ta thường xuyên xảy ra sai sót. Sau khi biết rõ nguyên nhân sự việc, tôi đã nhờ người giúp đỡ sắp xếp cuộc phẫu thuật.
“Không có gì.” – Tôi đáp – “Chỉ là tiện tay giúp đỡ thôi, không tốn bao nhiêu sức lực. Cậu làm việc tận lực như vậy, cứ coi như đây là tiền thưởng cuối năm tôi phát sớm cho cậu đi. Sức khỏe của bà cậu đã khá hơn chưa?”
“Khá hơn nhiều rồi, cảm ơn sếp Trần quan tâm. Sếp Trần, tôi muốn mời anh một bữa cơm để bày tỏ lòng biết ơn, có được không?” – Cậu ta hỏi một cách vô cùng dè dặt.
Tôi không tiện từ chối: “Được, cậu sắp xếp thời gian đi.”
“Vâng.” – Thẩm Tư Nguyệt khẽ cười một tiếng, khó giấu được vẻ vui mừng.
Suốt cả buổi sáng, tôi nhìn chằm chằm vào bản phương án mới mà đầu óc choáng váng. Làm cái quái gì thế này? Thậm chí còn không bằng bản đầu tiên. Không biết bên Thiệu Tỉnh thế nào rồi, ngày đầu tiên đi làm có quen không?
Nhận ra bản thân đang mất tập trung, tôi dứt khoát tạm gác lại công việc đau đầu này, lấy chìa khóa xe từ trong ngăn kéo ra rồi bước ra khỏi văn phòng.
Tài xế bác Triệu tuổi đã cao, tôi chỉ để bác ấy đưa đón đúng giờ sáng tối mỗi ngày, bình thường buổi trưa tôi không về nhà. Vì thế thấy tôi muốn ra khỏi công ty, Thẩm Tư Nguyệt lập tức bước theo sau: “Tôi đưa anh đi nhé, sếp Trần?”
“Không cần đâu.” – Tôi xua tay – “Vừa bắt người ta làm phương án, vừa bắt pha cà phê, lại còn bắt lái xe nữa, tôi chưa đến mức vô nhân đạo như vậy.”
“Anh định về nhà ạ?”
“Không. Hôm nay là ngày đầu tiên chồng tôi đi làm, tôi qua xem anh ấy thế nào.”
Thẩm Tư Nguyệt không kiên quyết thêm nữa.
Trụ sở chính của Tập đoàn Thiệu thị và Trần thị nằm trong cùng một khu trung tâm thương mại, khoảng cách đường thẳng chỉ vài trăm mét. Tôi nhấn ga, lái xe đỗ thẳng xuống hầm để xe.
Tôi chưa đến Thiệu thị mấy lần, nhưng rất kỳ lạ là nhân viên ở đây dường như đều nhận ra tôi, họ trực tiếp dẫn tôi đến văn phòng của Thiệu Tỉnh.
Tôi không gõ cửa mà đi thẳng vào. Nhìn thấy tôi đến, Thiệu Tỉnh có chút ngạc nhiên: “Bà xã, sao em lại đến đây?”
Anh ấy lập tức đứng dậy, kéo tôi đến trước bàn làm việc, ấn tôi ngồi xuống chiếc ghế của anh ấy.
“Khá đấy chứ, ra dáng phết nhỉ? Vừa nãy lúc mới bước vào, em còn tưởng mình đi nhầm phòng, lạc vào văn phòng của anh Ngạn rồi chứ.”
Một là hai anh em họ ngoại hình có chút giống nhau, hai là bộ dạng tinh anh giới kinh doanh trưởng thành chín chắn ban nãy chẳng giống anh chồng nhỏ nội trợ nhà tôi chút nào.
“Sao em không biết là anh còn đeo kính nữa đấy?”
Thiệu Tỉnh có chút ngại ngùng: “Kính bảo vệ mắt thôi. Em từng nói mắt anh rất đẹp, anh phải bảo vệ cho tốt.”
Đúng là càng ngày càng biết nói lời đường mật.
Tôi không ở lại Thiệu thị lâu, ở bên cạnh cùng Thiệu Tỉnh ăn xong bữa trưa liền quay về công ty của mình.
“Sếp Trần.” – Thẩm Tư Nguyệt bưng một cốc cà phê vào – “Uống chút cho tỉnh táo đi anh, buổi chiều còn hẹn Cố tổng đi đánh bóng nữa đấy.”
“Ừm, cứ để đó đi, phiền cậu rồi.”
Có lẽ do dư âm cơn say vẫn chưa tan hết, cà phê càng uống lại càng thấy buồn ngủ, tôi liền gục ra bàn chợp mắt một lát.
[3 giờ chiều vào gọi tôi dậy nhé.] – Tôi nhắn cho Thẩm Tư Nguyệt một cái tin.
Giấc ngủ này mơ màng nặng trĩu, sau khi tỉnh dậy đầu đau như búa bổ, kéo theo cả buổi đánh bóng buổi chiều cũng thất bại thảm hại.
“Chú em Trần à, cậu vẫn còn trẻ quá!” – Cố tổng vỗ vỗ vai tôi.
Sau khi buổi đánh bóng kết thúc, tôi từ chối bữa tiệc tối và lái xe thẳng về nhà.