CHỒNG “DAM DANG” BỊ BÌNH LUẬN DỌA CHO SỢ HÃI

CHƯƠNG 4: KỲ MẪN CẢM VÀ CHIẾC RƯƠNG DƯỚI GẦM GIƯỜNG

Cỡ chữ:

Tôi mở cửa phòng ngủ, vừa mở ra đã bị Alpha ôm chầm lấy thật chặt: “Bà xã…”

Nếu tôi là một Omega, hiện tại có lẽ đã c.h.ế.t. ngạt trong hương hoa cam nồng đậm này rồi.

“Em đi đâu thế? Sao bây giờ mới đến?”

Thiệu Tỉnh khuôn mặt đầy tủi thân, mắt đỏ hoe, giống như giây tiếp theo sẽ khóc nấc lên. Giọng điệu của anh ấy vừa mang theo sự làm nũng, vừa chất vấn, thậm chí là khẩn cầu.

Tôi chưa kịp phản ứng đã bị Alpha kéo vào trong chiếc tổ do anh ấy tự tay tỉ mỉ xây dựng. Răng nanh sắc nhọn lướt trên gáy tôi, nơi đó không hề có tuyến thể, nhưng lại bị đánh dấu đi đánh dấu lại, hết lần này đến lần khác.

“Không cho phép… không cho phép em không cần anh, không cho phép em thích cái tên Thẩm Tư Nguyệt kia! Cậu ta thì có gì tốt đẹp chứ, một thằng thần kinh, tự cắt bỏ tuyến thể của mình, ngụy trang thành Beta để tiếp cận em!”

Thiệu Tỉnh không tỉnh táo, tôi cũng trở nên chuếnh choáng, muốn hỏi điều gì đó thì đôi môi đã nhanh c.h.óng bị anh ấy chặn lại.

Sáng sớm hôm sau, tôi bị đánh thức bởi âm báo tin nhắn, là tin nhắn do Thẩm Tư Nguyệt gửi tới: [Sếp Trần, anh dậy chưa?] Vài phút trước cũng có một tin: [Lễ tân khách sạn nói đêm qua anh vội vã rời khỏi khách sạn, đã xảy ra chuyện gì sao?]

Đau đầu thật! Tôi gọi điện thoại lại cho Thẩm Tư Nguyệt: “Ở nhà có chút việc tôi cần xử lý gấp. Công việc ở thành phố B tôi đã phái Giám đốc Phương qua tiếp nhận rồi, một tiếng nữa cậu nhớ ra sân bay đón người.”

Cúp điện thoại, tôi thở phào nhẹ nhõm. Thiệu Tỉnh từ phía sau đã quấn lấy tôi: “Bà xã đang gọi điện cho ai đấy? Là Thẩm Tư Nguyệt sao? Em dậy sớm như vậy chỉ để gọi điện cho cậu ta?” – Thiệu Tỉnh lạnh lùng chất vấn.

Tôi đột nhiên nhớ lại câu nói đêm qua của anh ấy: “Thẩm Tư Nguyệt thì có gì tốt đẹp chứ?” Tại sao lại đem bản thân ra so sánh với Thẩm Tư Nguyệt? Cậu ta chỉ là một cấp dưới bình thường thôi mà.

Nhưng Thiệu Tỉnh đã nói như vậy, tôi liền hiểu ra nút thắt của quãng thời gian vừa qua nằm ở đâu. Thế là tôi nói: “Chúng ta nói chuyện chút đi.”

Tôi vẫn muốn cùng anh ấy đi hết quãng đời còn lại, có những lời vẫn nên nói rõ ràng thì hơn.

Nghe tôi nói vậy, Thiệu Tỉnh có vẻ hơi căng thẳng, luống cuống tay chân muốn đứng dậy: “Anh… anh đi nấu bữa sáng cho bà xã.”

“Đứng lại!” – Tôi bò dậy khỏi giường, vô tình làm kéo căng cơ eo – Alpha đúng là đồ c.h.ó c.h.ế.t.! – “Nếu anh còn muốn chúng ta có tương lai thì ngồi xuống nói rõ ràng mọi chuyện đi.”

Cơ thể Thiệu Tỉnh run lên một cái, cuối cùng vẫn ủ rũ ngồi trở lại giường. Tôi vừa định lên tiếng thì đã bị anh ấy ngắt lời: “Mặc kệ thế nào, anh tuyệt đối sẽ không đồng ý ly hôn đâu! Em bỏ cái ý định đó đi! Em… em có thích người bên ngoài cũng được, chỉ cần đừng dẫn đến trước mặt anh… Xin em đấy, anh sẽ không chịu nổi đâu…”

Tôi kinh ngạc trước sự bùng nổ đột ngột của Thiệu Tỉnh, lại càng sốc hơn với những dòng chữ đang chạy liên tục trước mắt: [Đến rồi đến rồi! Thụ bảo sắp đòi ly hôn rồi!] [Thụ bảo là của nam chính công nhà chúng ta, cái tên công pháo hôi này còn không biết xấu hổ mà tiếp tục bám lấy, đúng là mặt dày!]

Sắc mặt của Thiệu Tỉnh đã đen như đáy nồi. Các dòng bình luận vẫn tiếp tục tăng lên: [Công pháo hôi sắp giãy giụa lần cuối, bật chế độ cưỡng đoạt hắc hóa rồi! Dây xích và còng tay đã bị hắn giấu dưới gầm giường kìa!] [Phải công nhận là… tình tiết tiếp theo kích thích phết đấy, hi hi!]

Tôi ngẩng đầu nhìn Thiệu Tỉnh, ánh mắt anh ấy quả nhiên đang ngó lơ láo xuống gầm giường, dường như đang tính toán xem những lời bình luận nói có khả thi hay không.

“Đúng là biến thái! Đủ rồi!” – Tôi mắng lớn.

Tiếng bình luận phiền phức cùng tiếng hít thở của Thiệu Tỉnh lập tức bặt đi.

Tôi nương theo tầm mắt của Thiệu Tỉnh, nằm bò xuống sàn kéo chiếc rương màu đen dưới gầm giường ra. Cái thứ này được mang về từ lúc nào, từ đâu thì tôi không hề hay biết.

Tôi mở rương ra, đồ đạc bên trong quả nhiên y hệt như những gì bình luận đã nói.

“Giải thích đi!” – Tôi ném chiếc rương vào người Thiệu Tỉnh.

Biểu cảm trên mặt anh ấy lúc này không thể dùng từ “khó coi” để hình dung nữa rồi.

“Anh… anh sợ em không cần anh nữa, cho nên…”

“Cho nên anh tha một đống mấy thứ này về nhà, chuẩn bị xích em lại?”

Thiệu Tỉnh nhỏ giọng giải thích, bộ dạng thiếu hẳn tự tin: “Anh chưa chuẩn bị xong mấy thứ này thì anh đã hối hận rồi, anh căn bản không hề có ý định đem ra dùng… Rồi kỳ mẫn cảm của anh đột nhiên ập đến, anh quên chưa đem vứt đi. Hãy tin anh, bà xã…”

[Thụ bảo đừng tin hắn! Tên pháo hôi nhỏ này biến thái lắm, rõ ràng hắn đã tính mưu từ lâu rồi!]

Đầu Thiệu Tỉnh càng cúi càng thấp, trông như muốn đào một cái lỗ để chui xuống đất.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!