Cỡ chữ:

“Được rồi được rồi anh ta thực sự không già, cũng chỉ lớn hơn cậu 8 tuổi thôi, đúng là không phải lão nam nhân.”

“Chu Hạ.”

Tôi bất đắc dĩ gọi tên cậu ta, người có thể trả lời vấn đề này của tôi chủ yếu cũng chỉ có một mình cậu ta. Bạn bè của tôi không nhiều, sau khi tốt nghiệp những người còn liên lạc thì càng ít hơn. Chu Hạ là người từ nhỏ chơi chung với tôi cho đến lớn, giữa hai chúng tôi căn bản không có bí mật gì, muốn nói gì đều sẽ nói thẳng với đối phương.

“Được rồi được rồi, không trêu cậu nữa, thực ra rất đơn giản thôi, muốn mãi mãi ở bên nhau, vậy thì phải đi tìm hiểu xem đối phương là một người như thế nào.”

“Dù sao người ta cũng là từ hẹn hò đi đến sống chung, các cậu lại trực tiếp nhảy qua giai đoạn bắt đầu, tự nhiên là phải bù đắp lại, cậu nói xem có đúng không.”

Chu Hạ nói quả thực rất nhiều, nhưng thời gian Lương Giản Đình ở nhà quá ít, cho dù là muốn tìm hiểu anh ấy, cũng không có cơ hội gì để bắt chuyện. Nghĩ tới nghĩ lui, vậy thì chỉ có một cách, đến trường của Lương Giản Đình xem bộ dáng lúc anh dạy học thế nào, tìm hiểu xem anh ấy lúc ở trường và lúc ở nhà có giống nhau hay không. Nói làm liền làm.

Tôi nhờ người nghe ngóng thời khóa biểu của Lương Giản Đình, tìm một khoảng thời gian thích hợp liền xuất phát đến trường của bọn họ. Ngôi trường mà Lương Giản Đình nhậm chức chính là mục tiêu năm xưa của tôi, đáng tiếc thành tích thực sự quá tệ, đừng nói là thi đỗ, tôi đến cả lềnh bềnh cũng chưa với tới. Và khi đi đến phòng học mà Lương Giản Đình giảng bài, tôi mới biết được câu nói của bạn tôi. Lương Giản Đình chính là giáo sư được hoan nghênh nhất ở đại học A. Căn phòng học khổng lồ còn chưa tới giờ vào lớp đã biển người tấp nập rồi. Mà tôi bên này vừa mới ngồi xuống, bên cạnh đã có người tiến lại gần bắt chuyện, cũng không biết là kiểu quen thân từ trước hay sao.

“Bạn học này, bạn là sinh viên chuyên ngành khác đúng không.”

Tôi suy nghĩ một chút, vẫn không nói lời nói thật, chỉ có thể thuận theo lời đối phương mà gật đầu.

“Tôi biết ngay mà, tôi nói trước đây chưa từng thấy cậu nhé.”

“Quả nhiên giáo sư Lương của chúng ta vẫn là quá được yêu thích đi, chỉ tính một nửa số người ngồi trong phòng học này, đều không phải là sinh viên chuyên ngành của chúng ta, đều là nhắm vào nhan sắc của giáo sư Lương mà đến.”

Vị bạn học nhiệt tình này giới thiệu với tôi, Lương Giản Đình từ lúc khai giảng đến nay liền vọt lên trở thành giáo sư được yêu mến nhất đại học A. Tuy tỉ lệ trượt môn của anh cực kỳ cao, nhưng mọi người vì muốn bổ mắt nên vẫn chọn môn của anh ấy. Mà những người ở chuyên ngành khác lại càng không cần phải lo lắng về việc trượt môn, dẫu sao thì cũng không phải là sinh viên của Lương Giản Đình.

“Lát nữa vào lớp, cậu ngàn vạn lần đừng có chỉ nhìn chằm chằm vào mặt giáo sư Lương, cũng đừng có không tập trung nghe giảng.”

“Nếu mà bị thầy ấy phát hiện thì cậu toi đời rồi, tuy rằng có thể cậu không phải thi, nhưng cậu có khả năng sẽ không chịu nổi lời phê bình của giáo sư Lương đâu.”

Tôi nghĩ ngợi, cho dù có bị phát hiện đi chăng nữa, thì nể tình mối quan hệ giữa tôi và Lương Giản Đình, anh ấy chắc sẽ không nói lời quá quắt đâu nhỉ.

“Tóm lại lát nữa cậu cứ ngoan ngoãn nghe giảng đi, đừng chỉ nghĩ tới việc ngắm mặt giáo sư Lương.”

Tôi ngoan ngoãn gật gật đầu, rồi lặng lẽ co mình vào trong góc. Phải nói là vị trí mà tôi chọn cũng khá tốt, phía trước có một bạn học cao to vạm vỡ ngồi, bên cạnh lại là bức tường, nếu không để ý kỹ thì thật sự sẽ không nhìn thấy tôi. Quả nhiên lúc vào lớp, Lương Giản Đình thực sự không nhìn thấy tôi giữa biển người mênh mông, điều này cũng khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là sau 10 phút lên lớp, tôi liền có chút hối hận vì hôm nay mình cứ như vậy mà đến. Hồi đại học tôi học mỹ thuật, sau khi tốt nghiệp cũng không tìm được công việc phù hợp với bản thân, dứt khoát nằm ườn ở nhà bấy nhiêu năm, thi thoảng vẽ vài trang truyện tranh ngắn đăng lên mạng, cũng coi như tích lũy được chút fan hâm mộ. Mà đoạn thời gian này tôi quá mệt mỏi vì chuyện đó, quả thực cũng không có linh cảm gì, thế nên việc này cũng bị gác lại. Thỉnh thoảng tôi vẫn nhận được tin nhắn giục ra bản thảo. Mà lúc này, khi tôi nhìn thấy Lương Giản Đình trên bục giảng, tự dưng lại nảy ra linh cảm. Đáng tiếc tôi chẳng mang theo thứ gì, càng không có thứ gì có thể ghi chép lại, chỉ đành nghĩ trong đầu, đợi sau khi về nhà sẽ phải vẽ lại chút gì đó. Mà càng là lúc này, ánh mắt của tôi lại càng không nhịn được mà đặt trên người Lương Giản Đình. Thì ra dáng vẻ lúc anh giảng bài lại đứng đắn và nghiêm túc thế này. Tôi còn từng cảm thấy lúc ở nhà anh ấy đối với tôi đã đủ nghiêm khắc rồi, bây giờ đem so sánh với sinh viên của anh ấy, tôi cảm thấy những ngày tháng của mình trôi qua đã quá tốt đẹp rồi. Quả nhiên vẫn phải có sự so sánh mới phân rõ được cao thấp, sau này không nói Lương Giản Đình ở nhà hung dữ với tôi nữa.

Giữa giờ giải lao, tôi từng nghĩ tới chuyện có nên đi ra ngoài chào hỏi Lương Giản Đình một tiếng, chờ anh ấy tan làm rồi chúng ta có thể cùng nhau về nhà. Ai ngờ tôi còn chưa kịp đứng lên khỏi ghế, đã nhìn thấy bên ngoài cửa có một người đàn ông đi đến, cười cười bước tới trước mặt Lương Giản Đình. Hai người không biết đang nói cái gì, nhưng vẻ mặt của các bạn học xung quanh nhìn hai người bọn họ, trên mặt đều lộ ra một loại biểu cảm mà tôi vô cùng quen thuộc. Biểu cảm đẩy thuyền.

“Cậu cũng cảm thấy giáo sư Lương và giáo sư Bùi thoạt nhìn rất xứng đôi đúng không.”

Vị bạn học nhiệt tình bên cạnh lại tiến tới.

“Anh ta cũng là giáo sư sao.”

“Giáo sư Bùi mà cậu cũng không biết à, giáo sư của khoa Âm nhạc bên cạnh đó, cũng là một vị giáo sư cực kỳ nổi tiếng, đem so với giáo sư Lương cũng một chín một mười.”

“Mối quan hệ của hai người bọn họ rất tốt, chúng tôi đều cho rằng bọn họ đang hẹn hò.”

Tôi mím môi, ánh mắt rơi trên tay của Lương Giản Đình.

“Nhưng giáo sư Lương của mấy người đều đeo nhẫn rồi kìa, còn trên tay giáo sư Bùi thì không có.”

“Ây da, chuyện đó chắc chắn là giáo sư Lương dùng để chặn đào hoa rồi, nếu không thì rất nhiều người muốn tỏ tình với giáo sư Lương.”

“Mặc dù thầy ấy nói bản thân đã có bạn trai rồi, nhưng người bình thường chúng tôi đều không tin đâu.”

Tôi tò mò hỏi.

“Vậy một nửa kia thì sao.”

“Cậu bị ngốc à, một nửa kia chắc chắn là, chính là cảm thấy bạn trai của giáo sư Lương chính là giáo sư Bùi đó.”

Nghe xong câu này, tôi cảm thấy cả người mình đều không được tốt nữa. Tôi vừa mới chuẩn bị đi tìm hiểu Lương Giản Đình, liền nhận được tin tức anh ấy vậy mà đã có người mình thích. Đây tính là gì, ông trời trừng phạt tôi sao. Nếu như Lương Giản Đình đã có người mình thích rồi, tại sao còn muốn ở bên tôi. Tôi lại tính là cái gì. Càng nghĩ như vậy tôi lại càng khó chịu, ngồi trên ghế cũng cảm thấy bồn chồn không yên. Cuối cùng tôi vẫn là nhân lúc chưa vào lớp, trực tiếp rời khỏi phòng học. Trước khi đi tôi còn liếc nhìn Lương Giản Đình, anh ấy vẫn đang nói chuyện với vị giáo sư Bùi kia, thoạt nhìn hai người thực sự rất hợp nhau. Mà Lương Giản Đình ở nhà, từ trước đến nay chưa bao giờ nói quá nhiều lời với tôi. Dẫu sao thì, tôi căn bản cũng chẳng thể hiểu được ý tứ trong lời nói của anh ấy.

Ra khỏi trường, lướt điện thoại một lúc, cuối cùng tôi vẫn chọn gửi tin nhắn cho Chu Hạ.

“Tôi ra ngoài uống rượu.”

“Cậu nói xem anh ấy rõ ràng là đã có người mình thích, tại sao còn phải đồng ý ở bên tôi.”

“Anh ấy có người mình thích lại còn đối xử tốt với tôi như vậy, anh ấy có phải là tra nam không.”

Chu Hạ giữ chặt lấy bả vai tôi.

“Thứ nhất, các cậu ở bên nhau là vì lợi ích, lại không phải vì tình cảm, thế nên việc anh ta có người mình thích hay không, không có bất kỳ quan hệ nào.”

“Thứ hai, nếu như anh ta đối xử với cậu không tốt, vậy thì mới thực sự là tra nam.”

Lời của Chu Hạ tôi căn bản nghe không lọt tai, trong đầu tràn ngập bóng dáng của Lương Giản Đình. Cuối cùng cũng không biết từ lúc nào, trước mặt có người đứng đó, ấp a ấp úng nói xong một câu, tôi mới biết được đối phương là chơi trò chơi thua nên muốn tìm tôi xin phương thức liên lạc. Trò chơi kiểu này tôi cũng từng thua, tự nhiên biết được đối phương đến tìm tôi xin phương thức liên lạc là đã chuẩn bị biết bao nhiêu dũng khí.

“Được thôi, tôi cho cậu.”

Chỉ là điện thoại vừa lấy ra đã bị người ta cướp mất rồi.

“Ê này anh là ai vậy, sao lại cướp điện thoại của tôi.”

Dừng lại một chút!

Để tiếp tục đọc chương này, vui lòng bấm vào hình ảnh bên dưới để ủng hộ chi phí duy trì website nhé. Truyện sẽ tự động mở khóa ngay sau khi bấm!

Quảng cáo ủng hộ

Bình luận

Tên của tôi 11:27 08/06/2026
Còn chương 2 k ạ