CỘNG CẢM NGỌT NGÀO

Chương 1: Món Quà Sinh Nhật Kịp Thời

Cỡ chữ:

Tôi tặng cho người bạn cùng phòng lạnh lùng mà tôi yêu thầm một con chuột máy tính.

Bỗng trước mắt tôi chợt hiện lên một loạt các dòng bình luận.

“Đứa trẻ ngốc nghếch này vẫn chưa biết con chuột đó có kết nối cộng cảm với chỗ nhạy cảm của mình đâu.”

“Đồ ngốc cứ thế mà dâng hiến bản thân rồi.”

“Tôi nhớ cục cưng ngốc nghếch này còn là người song tính nữa chứ.”

“Càng kích thích hơn rồi, sau này bạn cùng phòng của cậu ấy dùng ngón giữa lăn con lăn chuột, cục cưng này chắc chắn sẽ bị kích thích đến mức vò nát ga giường và thè lưỡi ra mất.”

Tôi không để tâm đến những bình luận này cho lắm, cho đến khi bạn cùng phòng chạm vào con chuột, tôi vô thức bật ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào.

Tôi là người song tính, và tôi đang lén lút yêu thầm người bạn cùng phòng lạnh lùng của mình là Tạ Vũ.

Sinh nhật của Tạ Vũ đến rồi, cũng vừa lúc con chuột máy tính bluetooth tôi mua trên mạng được giao tới.

Chuột của Tạ Vũ vừa mới hỏng, con chuột của tôi đem đến thật đúng lúc.

Không biết ai đã rêu rao ngày sinh nhật của Tạ Vũ ra ngoài, cậu ấy vốn là nam thần của trường nên có rất nhiều người muốn tặng quà.

Tôi là một người mắc chứng sợ xã hội, sự tồn tại vô cùng mờ nhạt. Tôi chỉ biết đứng ở vòng ngoài suy nghĩ xem làm thế nào để đưa món quà cho cậu ấy.

Đang lúc do dự, Tạ Vũ chợt vươn tay nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi lại gần cậu ấy rồi kề sát tai tôi hỏi:

“Sao cậu lại trốn một mình ở xa thế?”

Tôi nhân cơ hội này đưa món quà của mình cho cậu ấy:

“Tôi nhớ con chuột của cậu mấy hôm trước bị hỏng rồi, tôi vừa hay mua một cái mới để tặng cậu.”

Chính lúc này, những dòng bình luận kia hiện lên trước mắt tôi.

“Đồ ngốc cứ thế mà dâng hiến bản thân rồi.”

“Đứa trẻ ngốc nghếch này vẫn chưa biết con chuột đó có kết nối cộng cảm với chỗ nhạy cảm của mình.”

“Tôi nhớ cục cưng ngốc nghếch này còn là người song tính nữa chứ, càng kích thích hơn rồi.”

“Bạn cùng phòng dùng ngón giữa lăn con lăn chuột, cục cưng này chắc chắn sẽ bị kích thích đến mức vò nát ga giường và thè lưỡi ra mất.”

Tôi có chút bối rối. Làm sao những bình luận này biết tôi là người song tính? Còn cộng cảm là cái gì? Tạ Vũ dùng tay lăn con lăn chuột thì có liên quan gì đến tôi?

Tôi theo bản năng nhìn xuống ngón tay của Tạ Vũ. Ngón tay cậu ấy rất dài và trắng, các khớp xương rõ ràng, trông rất đẹp khi cầm món quà tôi tặng.

Trong mắt Tạ Vũ ngậm ý cười, những bình luận lại một lần nữa xuất hiện.

“Kẻ ngốc, chỗ nhạy cảm cũng giao ra rồi, sau này bị ép buộc xem em tính sao.”

“Đồ ngốc ạ, bây giờ từ chối vẫn còn kịp, nếu không sau này quyền chủ động nằm trong tay người khác, em sẽ phải khóc đấy.”

Thế nhưng ngoài món quà này ra, tôi cũng không chuẩn bị gì khác. Chỉ là tặng một con chuột máy tính thôi mà, thật sự nghiêm trọng đến vậy sao?

Đang mải suy nghĩ, Tạ Vũ đã vươn tay định chạm vào con chuột.

Vì những lời trong bình luận, tôi có chút căng thẳng, vội giơ tay lên định ngăn cản:

“Cậu khoan hãy chạm vào.”

Lời tôi còn chưa dứt, ngón tay của Tạ Vũ đã lăn lên con lăn của con chuột.

Giây tiếp theo, tôi cắn chặt răng rên lên một tiếng nghẹn ngào, khóe mắt nhanh c.h.óng ửng đỏ, những giọt nước mắt sinh lý đảo quanh hốc mắt.

Những người xung quanh tò mò nhìn tôi. Tôi hoảng hốt cắn chặt môi, cố gắng kìm nén.

Tạ Vũ căng thẳng nhìn tôi, đưa tay sờ lên trán tôi:

“Cậu sao vậy? Có phải thấy không khỏe ở đâu không?”

Tôi lập tức lắc đầu bảo không sao, ánh mắt nhìn chằm chằm vào con chuột trên tay cậu ấy.

Những bình luận kia nói không sai, hình như tôi thật sự có kết nối cộng cảm với con chuột này rồi. Tạ Vũ chạm vào nó, nơi khó nói nhất của tôi sẽ có cảm giác.

Tôi chợt hối hận rồi, tôi thật sự muốn nói với Tạ Vũ rằng hay là cậu trả lại con chuột này cho tôi đi. Nhưng tôi chưa kịp mở miệng, Tạ Vũ đã đưa tay xoa đầu tôi:

“Cảm ơn món quà của cậu, tôi rất thích. Sau này ngày nào tôi cũng sẽ dùng nó.”

Ngày nào cũng dùng ư? Tôi tối sầm mặt mũi, bắp chân mềm nhũn, suýt chút nữa ngã khuỵu xuống đất.

Bình luận thì hả hê: “Quà đã tặng đi như bát nước hắt đi, phen này thì xong rồi, triệt để trở thành món đồ chơi của người khác rồi.”

“Lần này thì hay rồi, đồ ngốc mỗi ngày đều sẽ bị bạn cùng phòng đùa giỡn dữ dội cho xem.”

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!