CỘNG CẢM NGỌT NGÀO

Chương 5: Lộ Tẩy Ở Phòng Y Tế

Cỡ chữ:

Đêm khuya, khi tất cả bạn cùng phòng đều đã ngủ say, nhân lúc đêm vắng người yên, tôi mở điện thoại ra, mượn ánh sáng yếu ớt để ngắm những bức ảnh của Tạ Vũ.

Những bức ảnh này đều là tôi lén chụp khi cậu ấy không chú ý. Tôi thích cậu ấy.

Tôi cứ ngắm mãi rồi lại nhớ đến chuyện ban ngày, khóe mắt chợt cay xè. Nếu tôi không giấu được tâm tư của mình, bị Tạ Vũ phát hiện ra tôi yêu thầm cậu ấy, chắc chắn Tạ Vũ sẽ cảm thấy ghê tởm lắm. Đến lúc đó, kết cục của tôi chắc cũng chẳng khác Cố Niên là bao. Tạ Vũ cũng sẽ giống như đối xử với cậu ta, block cách thức liên lạc của tôi, tuyệt giao với tôi.

Tôi đưa tay dụi dụi hốc mắt hơi đỏ vì buồn khóc. Tôi tự nhủ với bản thân phải giấu thật kỹ bí mật này dưới đáy lòng.

Ngày hôm sau, Tạ Vũ phải lên bục giảng để làm bài thuyết trình nhóm.

Trong giờ giải lao, cậu ấy đột nhiên lạnh lùng hỏi tôi: “Người yêu cậu là ai?”

Tôi không giỏi nói dối, né tránh ánh mắt của cậu ấy, ho nhẹ một tiếng: “Dù sao thì cũng là một người rất rất tốt.”

Tạ Vũ lạnh mặt không nói một lời. Mãi cho đến khi vào lớp, cậu ấy không hề nói thêm với tôi một câu nào nữa.

Đến lượt cậu ấy lên bục thuyết trình, cậu ấy bước lên, mở laptop cá nhân, dùng chuột điều khiển, chuyển dữ liệu từ USB sang máy tính của lớp học.

Tôi thầm kêu không ổn, quả nhiên giây tiếp theo khi cậu ấy click chuột, cảm giác va chạm quen thuộc càn quét lấy mệnh môn của tôi. Cậu ấy nắm chặt con chuột, giống như đang nắm chặt nơi yếu ớt nhất của tôi vậy. Tôi vùi mặt vào cánh tay, muốn khóc mà không ra nước mắt, hai chân đều đang run lẩy bẩy.

Tạ Vũ trên bục giảng lạnh lùng bao nhiêu, tôi ở dưới này lại khó chịu bấy nhiêu. Cứ tiếp tục thế này cũng không phải là cách, tôi không muốn làm ướt quần trước bàn dân thiên hạ đâu.

Tôi run rẩy giơ tay nói với giáo viên: “Thưa thầy, em thấy không khỏe, em có thể đến phòng y tế một chuyến được không ạ?”

Thầy giáo thấy tôi toát mồ hôi lạnh đầy mặt, quả thực có vẻ không ổn, liền không hỏi nhiều mà cho tôi đi ngay.

Tôi có thể cảm nhận được khi tôi rời khỏi lớp, ánh mắt của Tạ Vũ vẫn luôn hướng về phía tôi.

Không biết Tạ Vũ đã làm gì với con chuột đó, nhưng ngày hôm ấy tôi trực tiếp ngất lịm đi.

Khi tỉnh lại ở phòng y tế của trường, vừa mở mắt ra tôi đã thấy Tạ Vũ đang ở bên cạnh gọt táo cho tôi. Cậu ấy nhướng mắt liếc tôi một cái:

“Bác sĩ nói cậu cơ thể suy nhược, dạo này phải nghỉ ngơi cho tốt.”

Tôi mím môi, trong lòng mắng thầm Tạ Vũ một trận. Chẳng phải là suy nhược sao, tại Tạ Vũ mà ngày nào tôi cũng bị ép buộc ‘lao lực’ quá độ.

Tạ Vũ đưa quả táo đã gọt xong cho tôi, vẻ mặt không được tự nhiên cho lắm: “Người yêu cậu không đến chăm sóc cậu sao?”

Tôi cắn một miếng táo, cẩn thận lên tiếng: “Người ấy khá bận, tôi cũng ngại làm phiền.”

Cậu ấy hừ lạnh một tiếng: “Cậu thì hay quan tâm người khác nhỉ.”

Tôi không nói gì nữa, cậu ấy cũng không ép tôi, mà chỉ lẳng lặng rót nước cho tôi.

“Nghỉ ngơi thêm một chút đi, cậu gầy quá rồi, sờ vào toàn thấy xương. Dạo này tôi sẽ bồi bổ đàng hoàng cho cậu.”

Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác ấm áp, cậu ấy đối xử với tôi thật sự quá tốt. Lúc tôi yếu đuối nhất, cậu ấy luôn ở bên cạnh tôi. Giá như không phải vì cậu ấy sợ đồng tính, và tôi lại vô tình thích cậu ấy thì tốt biết mấy.

Trong phút chốc, tôi có một xúc động mãnh liệt. Tôi đột nhiên không muốn để cậu ấy hiểu lầm tôi có người yêu nữa. Tôi muốn nói với cậu ấy chuyện tôi và con chuột cộng cảm. Một người tốt như Tạ Vũ nhất định sẽ thông cảm cho tôi. Cậu ấy thông minh như vậy, chúng tôi có thể cùng nhau giải quyết vấn đề cộng cảm này.

Thế là trong lúc Tạ Vũ đắp chăn cho tôi, tôi chợt kéo tay cậu ấy lại.

“Tạ Vũ, có chuyện này tôi không muốn giấu cậu nữa. Một chuyện rất quan trọng.”

Ánh mắt Tạ Vũ dừng lại trên người tôi. Tôi nuốt nước bọt: “Cậu có thấy dạo này tôi rất kỳ lạ không? Đặc biệt rất dễ khóc?”

Tạ Vũ thu tay lại, dời ánh mắt: “Là vì người yêu cậu sao? Người yêu đối xử không tốt với cậu à?”

Tôi lắc đầu: “Không phải.” Tôi có chút tủi thân: “Sở dĩ tôi biến thành thế này đều là tại cậu.”

Tôi đem chuyện tôi và con chuột cộng cảm kể rõ ngọn ngành cho cậu ấy nghe. Cậu ấy trầm mặc rất lâu.

“Cho nên, cậu và con chuột của tôi có sự kết nối cộng cảm. Mỗi lần tôi chạm vào nó, cậu đều có cảm giác?”

“Đúng vậy.”

Cậu ấy hắng giọng, thanh âm hơi khàn: “Cậu nói cậu có người yêu, cũng là lừa tôi sao?”

“Không sai.”

Cậu ấy nhìn tôi: “Cho nên mấy ngày nay cậu trốn sau rèm giường khóc, đều là vì chuyện này?”

Tai tôi đỏ bừng: “Thể chất của tôi mẫn cảm hơn người bình thường một chút, quả thực là có chút không chịu nổi.”

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!