Bị Thẩm Dĩ Độ kéo ra khỏi cửa, cậu ấy lúc này mới nhận ra chuyện gì đó nên buông tay ra. Cậu ấy thấp hơn tôi một chút, cần phải hơi ngước mắt lên nhìn tôi.
“Chuyện vừa rồi, cảm ơn anh.”
Giọng điệu của cậu ấy thật trong trẻo, lại khôi phục dáng vẻ hờ hững như bình thường, mất đi khoảng cách thân mật vừa nãy. Thôi được rồi, tôi biết tôi chỉ là người công cụ, tôi ngoan ngoãn lắc đầu không một chút uỷ khuất. Nhưng trong lòng lại có chút buồn bã.
Thẩm Dĩ Độ nhìn tôi với cái bộ dạng biểu cảm gì cũng viết hết lên mặt, chỉ cảm thấy tôi ngốc một cách đặc biệt, ngốc đến mức đáng yêu cũng là một điểm moe. Thế là cậu ấy lại lên tiếng:
“Anh chắc cũng nhìn ra được, tôi muốn ly hôn với anh ta. Nhưng Omega chủ động nộp đơn ly hôn sẽ rất khó khăn, tôi đã cãi nhau với Lục Vân Chinh rất lâu rồi, anh ta chính là không chịu dễ dàng buông tay. Cho nên diễn kịch thì phải diễn cho trót, hai ngày tới tôi sẽ chuyển đến chỗ anh ở trước, anh cứ coi như là ở ghép là được, tôi sẽ trả tiền cho anh.”
Câu nói này đối với tôi mà nói chẳng khác nào vợ từ trên trời rơi xuống. Tôi chuyển sang gương mặt vui vẻ trong giây lát, lập tức nói:
“Không cần, không cần đâu, cậu cứ ở tự nhiên, đứng tên tôi có mấy căn biệt thự liền, tôi đưa cậu đi chọn.”
Thẩm Dĩ Độ rõ ràng bị sự hào phóng của tôi làm cho giật mình, có chút bất đắc dĩ:
“Không cần đâu, chỉ cần căn nhà anh đang ở là được.”
Theo hẹn, ngày hôm sau Thẩm Dĩ Độ rất hiệu suất mà dọn đồ qua. Tôi một mình thức trắng đêm học một đống bí kíp theo đuổi người ta. Theo như hướng dẫn trên mạng, bước đầu tiên để theo đuổi một người chính là tạo cơ hội tiếp cận. Vậy nên tôi vung tay một cái, trực tiếp sắp xếp phòng của cậu ấy ở chung với tôi luôn.
Thẩm Dĩ Độ nhìn bộ dạng tôi dắt thẳng cậu ấy vào phòng mình, thật không ngờ cái tên ngốc này theo đuổi người ta lại trắng trợn như vậy. Cậu ấy như muốn trêu đùa nhìn về phía tôi, trong đôi mắt lấp lánh ánh sáng:
“Tôi ở chung với anh à?”
Ánh mắt chạm nhau, tôi có tật giật mình giả ngốc không dám nhìn thẳng vào cậu ấy, ánh mắt đảo lộn khắp nơi, vành tai cũng không kiềm chế được mà đỏ bừng.
“Tôi sống một mình, mấy phòng cho khách khác đều bị làm thành phòng chứa đồ hết rồi.”
Thẩm Dĩ Độ thấy thú vị, vẫn cố tình trêu đùa bóc mẽ tôi:
“Á, vừa nãy tôi thấy tầng một có một phòng dành cho khách có giường mà.”
Tôi nháy mắt hoảng loạn, lắp bắp nửa ngày cũng chẳng nói nên trò trống gì:
“Đó là…” Lắp bắp nhịn nửa ngày cũng không rặn ra được một câu hoàn chỉnh.
Ngược lại, Thẩm Dĩ Độ thấy dáng vẻ khẩn trương hề hề này của tôi, cuối cùng cũng cười cười chủ động giải vây:
“Có điều bên trong bụi bặm nhiều lắm, đúng là không thể ở được, hay là anh suy nghĩ chu đáo hơn nhỉ.”
Tôi chẳng kịp suy nghĩ gì nhiều, người ta cho bậc thang thì nhảy xuống luôn:
“Là như vậy đấy.”
Thẩm Dĩ Độ lại cười. Gió xuân tháng ba cũng không sánh kịp khóe môi khẽ cong của cậu ấy, đôi mắt phượng khẽ chớp. Tôi nhìn đến ngây ngốc, tầm mắt luyến tiếc không muốn dời đi dù chỉ một li.