CỰU THIẾU GIA MANG BẦU TÌM ĐẾN TẬN CỬA

Chương 2: Sống Nương Nhờ

Cỡ chữ:

Từ bệnh viện bước ra, Tạ Vũ cầm tờ phiếu siêu âm mới ra lò, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào cái chấm đen nhỏ xíu cỡ hạt nho trên đó.

Tôi ưỡn cái bụng xẹp lép không tồn tại của mình lên: “Lần này anh tin rồi chứ? Hừ hừ, ngày tháng sung sướng của tôi trở lại rồi!”

Tạ Vũ cất phiếu siêu âm đi, cẩn thận đặt vào túi áo sơ mi trước ngực: “Đói chưa? Đi ăn cơm trước nhé.”

“Tôi muốn ăn món gà hầm gì gì đó ở quán ăn riêng trên đường Thanh Uyển…”

Tạ Vũ nói tiếng người: “Gà hầm nấm.”

Tạ Vũ đưa tôi về nhà hắn, cung phụng ăn ngon uống say, còn đưa cho tôi một tấm thẻ đen không giới hạn, nhân tiện giúp tôi liên lạc lại với những người bạn cũ. Đúng vậy, hồi bị đuổi về quê, điện thoại của tôi cũng bị tịch thu luôn. Người nhà họ Vu bảo rằng mạng lưới quan hệ của tôi cũng là do họ ban cho, nên phải thu hồi lại. Thêm vào đó tôi lại chẳng nhớ nổi số điện thoại của ai, dẫn đến bây giờ mới liên lạc được với bạn bè.

“Nói vậy là… hai tháng trước người ngủ với Tạ Vũ, khiến hắn suýt chút nữa lật tung cả cái thành phố H lên tìm là cậu á? Bây giờ cậu mang thai rồi còn trực tiếp dọn đến nhà Tạ Vũ ở?” Lời nói của Tống Kỳ ngập tràn sự khiếp sợ.

Nhắc đến chuyện này tôi cũng hơi cạn lời. Ban đầu Tạ Vũ đúng là vì tác dụng của thuốc nên quên luôn khuôn mặt người nọ. Kẻ gài bẫy Tạ Vũ đã sớm xóa sạch sẽ camera giám sát của khách sạn, dẫn đến việc Tạ Vũ tìm suốt hai tháng trời mà vẫn không biết người lăn lộn cùng mình đêm đó là ai. Tôi nằm trên sô pha, uể oải gật đầu với người trong màn hình cuộc gọi.

Một người bạn khác, Lâm Chu, mềm mỏng lên tiếng: “An An, không phải cậu rất ghét Tạ Vũ sao? Hay là cậu đến nhà tớ ở đi, tớ cũng có thể nuôi cậu.”

Cậu con trai đang nói chuyện trong màn hình để tóc xoăn, còn đeo kính, lúc nói chuyện trông rất đáng yêu. Không giống như Tống Kỳ biết rõ ngọn ngành gốc rễ của tôi, Lâm Chu là người bạn tôi quen hồi đại học, gia cảnh bậc trung, đối xử với mọi người rất ôn hòa. Trước đây ở trước mặt cậu ấy, tôi còn bất giác làm giá, giả vờ làm người tốt.

Còn bây giờ, tôi lấy tấm thẻ đen đang bị đè dưới mông ra: “Không giới hạn đấy.”

Sau đó lại vỗ vỗ bụng: “Có thể kế thừa khối tài sản hàng trăm tỷ của Tạ Vũ.”

Lời vừa dứt, Lâm Chu ở đầu bên kia màn hình dần dần đỏ mặt.

Tống Kỳ ra mặt hòa giải: “Ây dô Tiểu Chu cậu đừng nghe nó, Dư An là cái đồ mềm nắn rắn buông, con thú nuốt vàng đấy, chúng ta không thèm nuôi, để nó đi vòi vĩnh Tạ Vũ đi.”

Lâm Chu bẽn lẽn cười.

Tống Kỳ chuyển đề tài: “Vậy cậu thực sự không về bên nhà họ Vu nữa à?”

“Về làm gì? Người ta đâu có chào đón tớ.”

Tống Kỳ cười to hai tiếng: “Nói ra có thể cậu không tin, cái tên thiếu gia thật của nhà họ Vu dạo này đang theo đuổi Tạ Vũ đấy!”

Bàn tay đang nghịch tấm thẻ đen của tôi khựng lại, tôi nở nụ cười đầy ẩn ý: “Thế à?”

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!