CỰU THIẾU GIA MANG BẦU TÌM ĐẾN TẬN CỬA

Chương 4: Đêm Định Mệnh Và Sự Xua Đuổi

Cỡ chữ:

Cho đến hai tháng trước tại một bữa tiệc, tôi tình cờ nghe thấy có người hạ thuốc Tạ Vũ. Cũng không biết mình mang theo tâm trạng gì mà đi theo.

Nhìn thấy chàng trai kia bám theo Tạ Vũ khi hắn chuẩn bị lên khách sạn trên lầu nghỉ ngơi, cùng nhau bước vào thang máy. Xác định được tầng họ dừng lại, tôi cũng bám theo. Kết quả, vừa lên đến nơi liền thấy hai người nằm gục trước cửa phòng khách sạn. Chàng trai nhắm nghiền mắt không nhúc nhích, Tạ Vũ thì vẫn còn giữ lại được một chút ý thức.

Tôi không nghĩ ngợi nhiều tiến lên đỡ người dậy, vừa càm ràm Tạ Vũ tâm phòng bị thấp, thế này mà cũng trúng chiêu. Cả người Tạ Vũ nóng hầm hập, đến hơi thở cũng nóng ran. Khoảnh khắc chạm vào hắn, cả người Tạ Vũ dán chặt lấy tôi. Dù sao cũng từng là anh em, tôi không hất người ta ra mà đỡ hắn vào phòng, tiện chân đá cho chàng trai trên đất một cước.

Giây tiếp theo, một mùi hương kỳ dị từ người chàng trai kia bay tới. Hai phút sau tôi mới phản ứng lại được, hóa ra không phải Tạ Vũ tâm phòng bị thấp, mà là mùi thuốc quái q.u.ỷ gì đó bôi trên người, thế này thì ai mà chống đỡ nổi chứ!

Càng khiến người ta không thể chống đỡ được là, Tạ Vũ đã đè tôi xuống giường rồi, giống như một con cún bự ngửi tới ngửi lui trên người tôi. Tôi không nhịn được, vung một bạt tai đánh lệch đầu hắn: “Tạ Vũ, anh là c.h.ó à?”

Tạ Vũ khựng lại, giọng nói khàn khàn phát ra một tiếng “ừm” đầy ám muội. Tôi nhất thời ngây người. Người ta thường nói không được mềm lòng lo chuyện bao đồng, việc bị đè trên giường lật đi lật lại như rán bánh xèo của tôi biểu thị câu nói này vô cùng chính xác.

Cứ như thế lăn lộn qua lại đến tận lúc trời tơ mờ sáng, tôi xoa cái eo sắp gãy, tròng áo vào rồi lảo đảo rời khỏi khách sạn. Vừa tới cửa nhà xuống xe, Vu Tùng Viễn xưa nay không hay về nhà lại phá lệ có mặt. Ông ta ăn mặc chỉnh tề ngồi nghiêm nghị, trông có vẻ cả đêm không ngủ.

Những năm qua, quan hệ cha con giữa tôi và Vu Tùng Viễn rất căng thẳng, luôn đối đầu nhau, nhưng ông ta cũng không để tôi chịu thiệt thòi về mặt tiền bạc. Tôi buông tay đang xoa eo ra, vừa định cất tiếng gọi một tiếng “Ba”.

Vu Tùng Viễn đứng dậy xua xua tay. Hai tên vệ sĩ xông lên trực tiếp đè tôi xuống, thu hết ví tiền và điện thoại trên người tôi.

Vu Tùng Viễn đứng trên bậc thềm, giọng thản nhiên: “Mày không phải con cái nhà họ Vu, con trai ruột của tao đã được tìm về rồi. Trước đây mày tiêu tiền của nhà họ Vu tao cũng không đòi lại, từ nay về sau mày và nhà họ Vu không còn quan hệ gì nữa.”

Tôi bị thu sạch những thứ đáng giá trên người, đến cả khuyên tai cũng bị giật mất, chỉ để lại một bộ quần áo rồi bị nhét vào chiếc xe đã đợi sẵn. Bên cạnh còn đặt một tờ giấy xét nghiệm huyết thống nhẹ bẫng. Không đợi tôi nói một câu, tài xế đã lái xe đưa tôi rời đi. Cuối cùng, ném tôi lại một xó xỉnh c.h.ó ăn đá gà ăn sỏi, nói là nhà của ba mẹ ruột tôi.

Nhưng ba mẹ ruột đã sớm qua đời, trong nhà chẳng có ai, chỉ có một ngôi nhà nát. Trên người cũng không có tiền, Vu Tùng Viễn thuần túy là muốn bức c.h.ế.t. tôi, để tôi tự sinh tự diệt. Nhưng tôi đây lại có gương mặt đẹp, miệng cũng ngọt, giúp đỡ mấy ông bà lão neo đơn trong làng làm việc lặt vặt để kiếm miếng cơm ăn.

Vốn cứ tưởng kiếp này của mình đã hết duyên với cuộc sống của người có tiền rồi, nào ngờ Tạ Vũ lại mạnh đến thế, một đêm đã trúng thưởng luôn.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!