CỰU THIẾU GIA MANG BẦU TÌM ĐẾN TẬN CỬA

Chương 6: Bầu Bạn Và Sự Thử Thăm Dò

Cỡ chữ:

Ngày hôm sau, Tạ Vũ cùng tôi ăn sáng xong thì ra ngoài đi làm. Tôi vắt chéo chân nằm trên sô pha, đem chuyện xảy ra hôm qua càm ràm với nhóm của Tống Kỳ. Nhóm trò chuyện im lặng một lúc mới nảy tin nhắn mới:

Tống Kỳ: Cậu thích Tạ Vũ à?

Nhìn mấy chữ này, người tôi cứng đờ, khuôn mặt tuấn mỹ của Tạ Vũ hiện lên trong tâm trí, rồi rất nhanh lại bị tôi xua đi. Thích thì có thích, nhưng đại khái không phải kiểu tình yêu đôi lứa, mà nghiêng về tình anh em bạn bè hơn. Tạ Vũ thực sự rất tốt, mấy năm làm anh em trước đây, gần như mọi chuyện đều thuận theo tôi, ngay cả lúc tôi ôm bụng bầu tới cửa uy hiếp, hắn cũng không hề tỏ thái độ khó chịu nào với tôi. Nhưng thực ra tôi vẫn có sự ích kỷ của riêng mình. Tôi gõ phím:

Dư An: Nếu có thể, tớ cũng muốn cùng nhau nuôi đứa bé khôn lớn. Chỉ cần Tạ Vũ không đuổi tớ đi, tớ sẽ mặt dày mày dạn ở lại đây cả đời.

Giây tiếp theo, Tống Kỳ lại hỏi một câu:

Tống Kỳ: Thế Tạ Vũ có thích cậu không?

Lần này tôi không do dự nữa.

Dư An: Nghĩ gì thế? Sao hắn có thể thích tớ được. Dư An: Nếu không phải tớ đang mang thai đứa nhỏ của hắn, chắc hắn cũng chẳng thèm để ý đến tớ đâu.

Lâm Chu – người nãy giờ luôn im lặng – bắt đầu trồi lên.

Lâm Chu: Tớ thấy chưa chắc đâu, anh ta có lẽ là thích cậu đấy.

Tôi sốc đến mức suýt rơi điện thoại vào mặt.

Dư An: Cậu còn chưa gặp anh ta, sao cậu biết được? Lâm Chu: Bởi vì từ nhỏ ba tớ đã nói với tớ rằng, tiền ở đâu thì tim ở đó. Dư An: Ngụy biện. Lâm Chu: Vậy cậu đưa tớ 900 triệu đi mua du thuyền xem?

Tôi cạn lời. Cái thằng Lâm Chu này sao đột nhiên miệng lưỡi lại trở nên sắc bén thế nhỉ? Không bình thường, nhất định có vấn đề.

Còn chưa kịp truy cứu, Tạ Vũ – người xưa nay chỉ về vào buổi tối – nay lại phá lệ giữa trưa đã về nhà. Đặt điện thoại xuống, vẻ mặt tôi đầy ngạc nhiên: “Công ty anh phá sản rồi à? Về sớm thế?”

Tạ Vũ treo áo khoác lên, trong mắt mang theo ý cười: “Đến công ty xử lý chút việc, từ nay sẽ làm việc tại nhà.”

“Sao tự nhiên lại làm việc tại nhà?” Tôi có chút căng thẳng, lẽ nào công ty thực sự gặp vấn đề rồi? Không được phá sản đâu đấy, du thuyền tôi đặt còn chưa giao hàng đâu!

Trong chớp mắt, tôi cảm thấy ý cười trên mặt Tạ Vũ có chút cứng đờ. Hắn quay đầu nhìn tôi, trong mắt dường như mang theo chút oán trách: “Cậu mang thai cơ thể không thoải mái, tôi nên ở bên cạnh.”

“Ồ, ra là vậy. Không phải phá sản là tốt rồi.” Tôi cười gượng hai tiếng.

Đợi đến khi Tạ Vũ về phòng ngủ rửa mặt, tôi mới phản ứng lại hắn vừa nói gì. Ở bên cạnh tôi? Trong một khoảnh khắc, đầu óc tôi bất giác nhớ lại lời Lâm Chu nói, tim bỗng đập nhanh không kiểm soát nổi. Cái tên tính chậm chạp Tạ Vũ này thế mà lại bảo sẽ ở bên cạnh tôi?

Trời đất ơi, không lẽ Lâm Chu đoán đúng rồi? Lẽ nào Tạ Vũ thực sự thích tôi? Nếu hắn thực sự có ý với tôi, ở bên nhau cũng rất tốt, dù sao bây giờ cũng đã có con rồi. Ôm suy nghĩ này, tôi bắt đầu lén lút quan sát Tạ Vũ.

Nói là làm việc tại nhà, Tạ Vũ quả thật không ra khỏi cửa nữa, có việc gì khẩn cấp đều do trợ lý đến tận nơi giải quyết. Và tôi cũng dần phát hiện ra, Tạ Vũ dường như rất thích tiếp xúc thân mật với tôi.

Hôm nay tôi ngồi trên sô pha liên tục lén nhìn Tạ Vũ, ngẫm lại những chuyện xảy ra dạo này, càng cảm thấy Lâm Chu có thể đã nói đúng, Tạ Vũ có ý với tôi. Nhìn sườn mặt của hắn, tôi lại có chút thất thần. Tạ Vũ thật sự rất đẹp trai, không giống với sự tinh xảo hồi nhỏ, hiện tại hắn đeo kính, khi không biểu cảm có một loại khí chất người lạ chớ lại gần.

Chắc là do tôi nhìn chằm chằm hơi lâu, Tạ Vũ đặt máy tính xuống quay đầu nhìn tôi, hơi bất đắc dĩ vươn hai tay ra: “Có phải lại khó chịu rồi không? Qua đây.”

Tôi không phật mặt hắn, lê dép đi đến trước mặt hắn, bị Tạ Vũ ôm trọn vào lòng. Động tác từ xa lạ đến thuần thục chỉ mất vỏn vẹn 3 ngày. Được rồi, tôi làm cũng rất quen cửa quen nẻo. Nếu có thể tiếp tục sống những tháng ngày như thế này mãi thì cũng thật tốt, tôi nằm ườn trong lòng hắn lười biếng nghĩ.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!