Cỡ chữ:

Bây giờ hắn đã quên ta, muốn đuổi ta đi, đây chẳng phải là quá hợp ý ta sao?

Nghĩ đến đây, ta lập tức quay đầu ngự kiếm bay về tẩm điện.

Rèm che làm từ giao sa, đóng gói! Cầm về có thể làm đồng phục cho đệ tử.

Giường làm từ gỗ Vạn Kiếp Trầm Hương, đóng gói! Cầm về bố trí trận pháp.

Lại đầy thêm một nhẫn trữ vật.

Ta cúi đầu nhìn gạch lát nền làm từ Phù Quang Nhuyễn Ngọc, thu luôn! Cầm về lát sàn cũng không tồi.

Ta vừa dọn xong, Ma Thạch đã dẫn người tới.

Hắn nhìn căn phòng trống hoắc, da mặt co giật vài cái, tỏ ra khá khách khí với ta:

“Tiên quân, ngài làm khách ở Ma giới cũng đã trăm năm, nên về rồi chứ?”

Ta hơi buồn cười.

Tên này vừa nãy còn muốn làm thịt ta, bây giờ đến trước mặt ta lại phải ra vẻ cung kính, khách sáo.

Không phải vì sợ ta, mà là sợ Chu Yến Xuyên.

Trăm năm ở Ma giới, ai cũng biết Chu Yến Xuyên dung túng ta đến mức nào.

Những chuyện lố bịch hắn làm vì ta cũng không ít.

Ví như để tiện cho ta tu luyện, hắn đã chôn hẳn một cái linh mạch cực phẩm dưới lòng đất trung tâm ma cung!

Nghĩ tới đây, ta lên tiếng: “Ta biết rồi. Đợi ta một lát, còn chút đồ chưa lấy.”

Cái linh mạch cực phẩm kia lấy về chôn ở Tọa Vọng Phong là vừa đẹp.

Một canh giờ sau, ta đứng ở lối ra của Ma giới.

Ma Thạch rốt cuộc không nén được giận, mỉa mai:

“Tống Thanh Viễn, sau này tốt nhất nên kẹp chặt đuôi mà làm người! Lần sau gặp lại, ta sẽ không nương tay đâu.”

Ta chẳng thèm quay đầu, đi được vài bước rồi đột ngột xoay người:

“Trùng hợp quá ha! Lại gặp nhau rồi này. Ngươi định không nương tay thế nào hả, Ma Thạch Tướng quân?”

Đối mặt với sự mỉa mai của ta, hắn vẫn nhịn xuống.

Để hắn ra tay với ta ư? Cho hắn 100 lá gan hắn cũng không dám.

Chu Yến Xuyên chỉ là quên ta thôi, chứ chưa c.h.ế.t..

Nhỡ đâu ngày nào đó hắn nhớ lại, biết Ma Thạch dám ra tay với ta, chẳng lột da nuốt sống hắn chắc?

“Ngươi đừng có đắc ý! Tôn thượng đã quên ngươi rồi, chắc chắn sẽ không nhớ lại đâu!”

Ta cười lạnh: “Ồ. Hắn cũng chẳng phải nhân vật quan trọng gì, liên quan rắm gì đến ta!”

Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng ta lại thoảng qua một tia buồn bã.

Trăm năm qua, Chu Yến Xuyên không chỉ bẻ cong ta, mà còn để lại dấu vết trong lòng ta.

Chắc có lẽ vì… hắn cho ta thực sự quá nhiều chăng?

Ta cúi xuống nhìn 12 chiếc nhẫn trữ vật đeo trên ngón tay, hài lòng gật đầu.

Quả nhiên là vì hắn cho quá nhiều.

Tuyệt đối không phải vì ta thích hắn!

Ta không để ý đến hắn nữa, cất bước ra khỏi Ma giới.

Linh khí loãng xẹt phả vào mặt, khoảnh khắc ấy ta còn hơi không quen.

Những năm qua cũng bị Chu Yến Xuyên nuôi cho sinh hư rồi.

Ta thở dài tiếp tục bước đi, nhưng khi đi ngang qua một khách điếm, ta nhìn thấy một tờ thông báo tìm người khổng lồ.

Người vẽ trên đó… lại chính là ta.

“Chủ quán, xin hỏi tờ cáo thị tìm người này dán từ khi nào vậy? Có cách thức liên lạc của người dán không?”

Chủ quán ngẩng đầu nhìn ta một cái, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc mừng rỡ, ngay sau đó lại lắc đầu.

“Tiên quân… quả thật có vài phần tương tự người trong tranh, chỉ là tu vi và cách ăn mặc không khớp. Tiên quân có duyên cớ gì với người trong tranh chăng?”

Ta lúc này mới nhìn kỹ nội dung trên giấy.

Trong đó có một câu: Tu vi Kim Đan, cực độ nghèo túng keo kiệt, mặc đồng phục đệ tử thân truyền của Thiên Kiếm Tông mài mòn nghiêm trọng.

Sau đó ta cúi đầu nhìn lại mình.

Trên người ta đang mặc là pháp bào dệt từ tơ tằm Minh Nguyệt vạn năm.

Loại tơ này mỗi một sợi đều là chí bảo, vậy mà Chu Yến Xuyên lại cố tình dệt cho ta hai bộ y phục chả có công năng gì đặc biệt.

“Ừm, có vài phần ngọn nguồn. Chủ quán có biết làm sao để liên lạc với đối phương không?”

Tên Chu Yến Xuyên đáng c.h.ế.t.!

Nếu không phải hắn làm mất nhẫn trữ vật của ta, ta cũng không đến mức mất liên lạc với đám sư đệ sư muội.

Lúc ta nói chuyện, tiện tay đặt một khối linh thạch trung phẩm lên quầy.

Chủ quán sững sờ, ngay sau đó mặt mày hớn hở:

“Tiên tôn! Mấy người đó chỉ nói họ sẽ men theo rìa đại lục mà dán cáo thị, chờ Đại sư huynh của họ vừa về là có thể nhìn thấy. Tờ cáo thị này đã dán lại liên tục hơn 30 năm rồi.”

“Tuy nhiên, mấy người họ khá nghèo túng, tu vi cũng không cao, với tu vi của Tiên tôn, chắc chắn có thể nhanh c.h.óng đuổi kịp họ.”

Trong lòng ta chua xót.

Mấy sư đệ sư muội tuy nghịch ngợm, nhưng vẫn rất tôn trọng vị sư huynh này.

Quay người ra khỏi trấn nhỏ, ta lấy phi chu ra định cất cánh, bỗng một giọng nói non nớt gọi ta lại:

“Tiên tôn, ngài có thể thu ta làm đồ đệ không?”

Ta quay đầu lại, chỉ thấy một cô bé tròn trịa trắng trẻo đang oan ức nhìn ta.

Nhìn đường nét trên khuôn mặt cô bé, ta thoáng bàng hoàng một nhịp.

Quá giống Chu Yến Xuyên!

Ngay cả thần thái lúc cầu xin người khác cũng y chang!

Còn môi và mũi của cô bé lại sinh ra cực kỳ giống ta.

Nếu không phải ta và Chu Yến Xuyên đều là nam, ta còn nghi ngờ nó là con do ta và Chu Yến Xuyên sinh ra nữa đấy!

“Tên là gì?”

Cô bé đứng ngây ra một lát, rồi dõng dạc nói: “A Ngôn! Ta tên là A Ngôn.”

(Từ lúc chưa chào đời, cha ngày nào cũng lải nhải trước mặt cô bé ‘A Viễn, A Viễn’, chắc hẳn đây là tên của mình rồi!)

“A Ngôn, tu tiên cần có linh căn, có bằng lòng để ta dò xét một phen không?”

“Bằng lòng!”

Ta vươn tay, truyền một tia linh khí vào cơ thể cô bé.

Giây tiếp theo, trên người cô bé sáng lên một tia sáng c.h.ói lọi.

Quang linh căn!

Độ tinh khiết còn cao hơn cả ta!

Ta đúng là phát hiện ra một thiên tài rồi!

Nhưng ngay lúc ta đang mừng rỡ, ánh sáng trên người cô bé lại biến đổi thành màu mực đen xì.

Ám linh căn!

Hai loại linh căn này làm sao có thể cùng xuất hiện trên một người chứ?

Thấy ta không có phản ứng, cô bé chực trào nước mắt: “Tiên tôn… không được sao?”

Ta cúi xuống bế cô bé lên: “Được chứ. Từ giây phút này trở đi, con chính là đệ tử của ta, đặt tên là Tống Ngôn được không?”

A Ngôn vỗ tay: “Được ạ được ạ! Sư tôn đi thôi, đi tìm sư thúc của con!”

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!