Tôi gạt tay Nghiêm Hằng Xuyên ra: “Vậy còn cô vợ đính ước từ bé kia?”
“Là giả! Đều là do bố tôi tìm đến để chọc tức tôi. Lúc đó tôi đã giải thích với cậu ta rồi, chỉ là đúng lúc bọn tôi bước ra khỏi quán cà phê, cậu không nghe thấy thôi.”
Tôi chợt cảm thấy thật mất mặt, chỉ vì một chuyện nhỏ này mà dằn vặt với anh ta suốt một thời gian dài. Giá mà tôi hỏi thêm anh ta một câu, có lẽ mọi chuyện đã không đến mức này.
“Tôi giải thích rõ rồi, bây giờ có phải đến lượt cậu không? Người kia là ai?”
“Bạn của tôi! Cậu ấy không có thích tôi, chúng tôi đụng hào rồi!”
Nghiêm Hằng Xuyên thở phào nhẹ nhõm, giây tiếp theo liền giữ chặt mặt tôi rồi hôn tới. Đến cuối còn cắn tôi một cái.
“Cậu có biết thời gian qua tôi sắp bị dọa c.h.ế.t. rồi không?”
“Vậy tại sao anh không trực tiếp theo đuổi tôi?”
“Bởi vì cậu có thèm chấp nhận lời kết bạn của tôi đâu!”
Tôi sững sờ, mới nhớ ra lúc mới vào công ty, hình như đúng là có nhận được một lời mời kết bạn WeChat.
“Anh không ghi là ai, chắc chắn tôi sẽ từ chối rồi.”
“Bởi vì tôi không muốn cậu biết tôi là ai. Tôi muốn dùng một thân phận bình thường nhất để tiếp xúc với cậu. Ai ngờ ngay cả WeChat cậu cũng không đồng ý!”
“Sau đó cậu ta lướt điện thoại, tình cờ đọc được bài đăng của tôi. Sợ bị người khác nẫng tay trên, cậu ta liền chụp thẳng ảnh vóc dáng của mình gửi cho tôi, chính là sợ trước đó tôi nhìn trúng ai khác mất.”
“Ở bên tôi nhé? Tôi có thể cho cậu nhiều thứ hơn những người khác. Ví dụ như…” Nghiêm Hằng Xuyên kề tai tôi, nói thầm một câu.
Nghe xong cả người tôi đỏ như con tôm luộc, nhảy dựng lên bịt miệng anh ta:
“Câu như vậy mà anh cũng nói ra được, anh biến thái quá đi mất!”
“Chẳng lẽ cậu không muốn nuôi tôi? Sau này hẵng nói.” Nghiêm Hằng Xuyên lau đuôi mắt cho tôi, ôm chặt tôi một lần nữa. “Nhớ cậu lắm, thời gian qua tôi sắp nhớ cậu đến phát điên rồi.”
“Tôi cũng vậy.”
“Chuyển đến nhà mới rồi, tối nay tôi có thể ở lại qua đêm được không?”
“Giúp dọn đồ trước đã.”
“Được.”
Nghiêm Hằng Xuyên bảo tôi, thực ra lúc trước những lời anh ta nói đều là sự thật. Lúc ở công ty nhìn thấy tôi, anh ta đã sinh ra ý nghĩ muốn ôm tôi vào lòng hung hăng vuốt ve một trận, vì anh ta cảm thấy tôi rất giống một con mèo nhỏ nhút nhát rụt rè. Nhưng anh ta nói với bạn mình, bạn anh ta đều bảo anh ta giống như kẻ biến thái, muốn theo đuổi thì theo đuổi cho đàng hoàng. Ai ngờ sau đó anh ta ngay cả WeChat của tôi cũng không kết bạn được. Vốn tưởng rằng mối tình đơn phương của mình sẽ c.h.ế.t. yểu như vậy, thì ông trời vẫn rủ lòng thương anh ta.
“Bữa nào chúng ta phải mời cậu bạn kia ăn một bữa cơm.”
“Ừm. Không có cậu ấy, tôi còn không biết cậu mắc cái bệnh này, biết sớm tôi đã chủ động xuất kích bảo là có thể giúp cậu rồi.”
“Cởi quần áo ra.”
“Ừm.”
“Bảo bối… cắn nhẹ thôi.”
“Im miệng. Ồ, còn phải ngửi khắp người nữa…”
Toàn văn hoàn.