HỒ LY NHỎ CỦA TÔI LÀ MỘT KẺ LỪA ĐẢO

Chương 7: Trút bỏ hiểu lầm

Cỡ chữ:

Tôi cảm thấy thật hoang đường, đồng thời lại dâng lên một sự rạo rực không nói rõ thành lời. Tôi có chút bối rối, chỉ muốn lập tức tìm thấy Bạch Tầng, hỏi rõ rốt cuộc chuyện này là thế nào. Nhưng chỉ trong chớp mắt Bạch Tầng đã biến mất.

Lý Do nói cậu ta đi vệ sinh rồi. Tôi nhất thời không biết Bạch Tầng sẽ vào nhà vệ sinh nữ hay nam. Đang do dự, ở cách đó không xa truyền đến tiếng khoác lác.

“Nửa năm trước nhà họ Bạch cướp dự án mà tao nhắm tới, hại tao bị ông cụ trong nhà mắng cho một trận. Tao bèn quay lưng lấy cái thứ s.ú.c s.i.n.h nhỏ mà nhà họ Bạch nuôi như bảo bối kia hành hạ một trận, rồi vứt ra đường lớn.” Người đó cười với khuôn mặt dữ tợn, “Cái thứ s.ú.c s.i.n.h đó chắc đã c.h.ế.t. ngắc từ lâu rồi. Đó chính là kết cục khi dám đối đầu với nhà họ Chu chúng ta.”

Đến khi tôi phản ứng lại, một cú đấm đã giáng thẳng vào mặt gã. Gã ta bị tôi đánh cho choáng váng, run rẩy nhìn tôi: “Anh… Giám đốc Bùi…”

Tôi gằn từng chữ, nhìn chằm chằm gã: “Cái con s.ú.c s.i.n.h nhỏ mà mày vừa nói là con gì?”

“Là… là một con hồ ly, hồ ly trắng…”

Đầu óc tôi ong lên một tiếng. Vậy nên lần đầu tiên gặp Bạch Tầng không phải là do cậu ta cố ý sắp xếp. Đến khi những người xung quanh kéo tôi ra, gã kia đã bị tôi đánh đến mức không ra hình người.

“Vốn dĩ cũng là một con s.ú.c s.i.n.h.” Tôi chỉnh lại cổ áo, nắm đấm sứt da rướm m.á.u giấu ra sau lưng, móc trong túi ra một tấm thẻ đen ném lên người gã. Tôi bình tĩnh nói: “Cứ sống cho tốt mấy ngày cuối cùng này đi.”

Cuối cùng tôi tìm thấy Bạch Tầng trên sân thượng. Cậu ta đã uống rượu, hai má ửng hồng.

Tôi khẽ gọi: “Bạch Tầng.”

Cậu ta quay đầu nhìn tôi, ánh mắt mơ màng: “Bùi Tư Niệm, sao anh lại đến đây?”

Tôi chưa kịp nói gì, sắc mặt cậu ta bỗng biến đổi, ác độc ngoảnh mặt đi: “Anh lại định nói mấy lời tôi không thích nghe đúng không? Tôi cứ không đi đấy! Tôi mà đi là đám người đó từng đứa lại sấn sổ tới. Rõ ràng tôi mới là người anh thích nhất mà.”

Cậu ta nói mãi nói mãi, đột nhiên lại có chút thiếu tự tin, rụt rè nhìn tôi: “Tôi là người anh thích nhất, đúng không?”

Gió thu thổi qua, Bạch Tầng như thể bị thổi cho tỉnh rượu. Cậu ta cúi đầu, hai tai tủi thân rủ xuống đỉnh đầu: “Thôi bỏ đi, tôi không muốn nghe.”

Tôi nắm chặt tay, chậm rãi từng bước tiến về phía cậu ta, ném những bức ảnh mà trợ lý gửi cho tôi lúc trước ra trước mặt cậu ta. “Bạch Tầng, đây là cơ hội cuối cùng tôi dành cho cậu, giải thích rõ ràng.”

Bạch Tầng chậm chạp chớp mắt: “Mấy cái này…”

Tôi chỉ cảm thấy tim mình trong khoảnh khắc đó đã ngừng đập. Sau đó con hồ ly nhỏ nghiêng đầu nghi hoặc: “Đều là do ông bố ngu ngốc của tôi tìm mẹ kế cho tôi mà.” Bạch Tầng bĩu môi, trong mắt không giấu nổi vẻ ghê tởm: “Ông ta muốn tôi trở thành một kẻ cặn bã giống ông ta, cứ ép mấy cô vợ ba vợ bốn đến quyến rũ tôi, làm tôi buồn nôn c.h.ế.t. đi được. Tôi dù có c.h.ế.t., cũng không bao giờ biến thành loại đàn ông đê tiện như ông ta.”

Cục tức nghẹn ở lồng ngực cuối cùng cũng tan biến. Bạch Tầng rúc đầu vào ngực tôi: “Tôi chỉ thích anh, từ trước đến nay chỉ thích anh, thích lâu lắm lâu lắm lâu lắm rồi…”

Tôi thấy buồn cười, véo gáy xách người ra: “Chúng ta quen nhau chưa đến nửa năm, cậu gọi là thích tôi lâu lắm rồi à?”

Bạch Tầng cụp mắt xuống, giọng điệu không giấu nổi sự thất vọng: “Anh quả nhiên không nhớ tôi.”

“Cái gì?”

“Khi tôi còn là một con hồ ly nhỏ, thường xuyên bị đám con rơi đó bắt nạt. Có một lần tôi bỏ nhà đi, là anh đã nhặt tôi về nhà chăm sóc. Tôi cứ tưởng mình không bao giờ tìm lại được anh nữa, cho đến hôm đó trên đường lớn, lại là anh đưa tôi về nhà.” Ánh mắt Bạch Tầng dần trở nên cố chấp, nắm chặt cổ tay tôi: “Là anh đến trêu chọc tôi trước. Dựa vào đâu mà anh nói không cần là không cần nữa?”

Qua một lúc lâu, tôi mới lịch sự lên tiếng: “Nhưng tôi nhớ, hồi bé tôi nuôi là một chú c.h.ó tuyết Samoyed cơ mà.”

Bạch Tầng: “…”

Bạch Tầng không nói gì, nhưng ánh mắt thì như đang chửi thề rất thậm tệ. Cậu ta loạng choạng đứng dậy, nhìn tôi một cái thật sâu: “Không sao, rất nhanh thôi anh sẽ có thể chấp nhận tôi.”

Tôi bất lực lắc đầu: “Ý cậu là phẫu thuật chuyển giới?”

Khuôn mặt Bạch Tầng trắng bệch, lắp bắp: “Sao… sao anh lại biết?”

Con hồ ly nhỏ này tuy rằng xinh đẹp, nhưng quả thực quá ngốc nghếch. Tôi thật sự muốn cạy đầu cậu ta ra xem bên trong rốt cuộc chứa những gì. “Không cần đâu.”

Bạch Tầng như sắp khóc, đăm đăm nhìn tôi: “Tại sao không cần? Anh chán ghét tôi đến vậy sao? Cho dù tôi biến thành phụ nữ, anh cũng không muốn nhìn tôi thêm một cái sao?”

Tôi bất lực mỉm cười, đưa tay xoa đầu cậu ta: “Tôi rất thích cậu, bởi vì cậu là cậu, nên tôi thích cậu.”

Hồi lâu sau Bạch Tầng mới mơ hồ lẩm bẩm: “Tôi không phải đang nằm mơ chứ?”

“Trước đây có chút hiểu lầm với cậu, là do tôi chưa điều tra rõ ràng. Tôi xin lỗi cậu.”

Giây tiếp theo, Bạch Tầng bám chặt lấy tôi như bạch tuộc: “Hiểu lầm gì tôi đều giải thích với anh! Anh muốn biết gì tôi cũng đều có thể nói cho anh!” Trong mắt cậu ta là niềm vui bất ngờ khi thứ đã mất nay tìm lại được, cùng với nỗi lo được lo mất.

Tôi nhìn đôi mắt xinh đẹp đó của cậu ta, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót không sao tả xiết. Sau đó tôi cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cậu ta: “Không cần đâu, mọi hiểu lầm cậu đều đã giải thích rõ ràng rồi. Hồ ly nhỏ đáng thương.”

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!