Cỡ chữ:

Chuyện này chưa đến một canh giờ đã truyền khắp cung đình. Thẩm Trụ quỳ trên đất thêm mắm dặm muối kể lại rất nhiều, khiến cảm xúc của mẫu phi càng thêm kích động. Mẫu phi khóc lê hoa đái vũ trước giường ta, một mặt mắng Tạ các lão dạy cháu không nghiêm, một mặt mắng Thẩm Trụ hộ chủ bất lực.

“Con từ nhỏ đã ốm yếu, lại còn mắc phải chứng bệnh đau đầu hành hạ người như vậy. Tên Giải Lan Châu đó thân phận gì, dám đối xử với con như thế? Mẫu phi nhất định sẽ bắt hắn phải trả giá!”

Ta bị mẫu phi ồn ào đến mức đau cả đầu. Mãi cho đến khi Phụ hoàng chạy tới, thế cục mới tạm thời dịu bớt. Mẫu phi dựa vào lòng Phụ hoàng, miệng không ngừng đòi lại công đạo cho ta.

Không lâu sau, Tạ các lão đã dẫn theo Giải Lan Châu đến thỉnh tội. Y cúi gằm mặt, vừa nhìn đã biết là bị răn dạy rất thảm hại. Ta cảm thấy bộ dạng ủ rũ này của y rất mới mẻ, lại nhịn không được liếc nhìn y thêm mấy lần.

Phụ hoàng hỏi ta làm thế nào mới có thể xả giận. Ta chống cằm nhìn y cười, qua một hồi lâu mới mở miệng nói:

“Nhi thần đau đầu không xuống giường được, vậy phạt hắn làm người hầu hạ thiếp thân đi.”

Giải Lan Châu liền ở lại trong cung của ta. Ban ngày phải đỡ ta đi học, ban đêm còn phải bưng trà rót nước cho ta. Một kẻ ngạo mạn từng dẫm ta dưới chân, nay vì e ngại quyền thế, phải cúi đầu rửa chân cho ta. Y rõ ràng phẫn uất, nhưng lại luôn phải nhẫn nhịn. Vậy thì phải làm sao bây giờ? Con người ta ngoại trừ quyền thế ra, chẳng có gì cả. Ta thích sự bất kham trên người y, nhưng lại nhịn không được muốn chèn ép y.

Thế là vào một đêm nọ, ta cố ý làm ướt y phục của y, cường ngạnh kéo y lên giường. Y tức giận nhưng lại không dám dùng sức thật. Cho đến khi nụ hôn của ta rơi xuống khóe môi y. Y nắm chặt tóc ta giật mạnh về phía sau, giọng nói tràn ngập ngọn lửa giận dữ không thể kìm nén, y hỏi:

“Điện hạ, ngài điên rồi sao?”

Ta quả thật là điên rồi, ma xui q.u.ỷ khiến. Ta mặc kệ da đầu bị giật đau, đưa tay ấn lấy môi dưới của y:

“Nếu ngươi ngoan ngoãn, ta tự khắc sẽ hảo hảo thương tiếc ngươi.”

Đôi mắt y đen láy, ngửa cổ hỏi ta:

“Nếu ta không ngoan thì sao?”

“Nếu không ngoan, vậy lại càng dễ xử lí.” Ta ấn vào gáy y, khẽ cười bên tai y: “Vậy ta liền bẩm báo Phụ hoàng, bảo Phụ hoàng tước chức vị của tổ phụ ngươi, sung quân về lại Lĩnh Nam. Tổ phụ đã lớn tuổi như vậy, vất vả lắm mới được về kinh vào nội các, hẳn là ngươi cũng không muốn nhìn thấy ông lớn tuổi thế rồi còn bị giáng chức về quê đâu nhỉ?”

Giải Lan Châu nhìn chằm chằm ta, mắt không chớp lấy một cái. Y nói:

“Ngươi không thể chi phối chuyện triều chính.”

Ta lại cười, chỉ vuốt ve gò má y:

“Vậy ngươi cứ thử xem.”

Y đứng yên nhìn ta rất lâu, ánh mắt sáng ngời dần dần ảm đạm xuống. Ta biết, y nhượng bộ rồi.

Từ sau hôm đó, ta không cho phép đám người Thẩm Trụ đi tìm Giải Lan Châu gây phiền phức nữa. Thẩm Trụ không chịu, cứ bám riết lấy ta gặng hỏi đầu đuôi sự tình. Ta lười giải thích, chỉ lấy lệ vài câu. Nhưng Thẩm Trụ lại giống như gặp phải sự phản bội, mắt đỏ ngầu hỏi ta tại sao lại là hắn. Chuyện này làm gì có tại sao, tự nhiên là vì thích, nên mới là hắn. Ta không nghĩ nhiều, cũng nói y hệt như vậy.

Thế nhưng Thẩm Trụ lại kéo ta đến một viện tử hoang vu. Trong sân, Giải Lan Châu cùng Tam ca ca đang ngồi cùng nhau, cử chỉ thân mật chia nhau một củ khoai lang nướng. Thẩm Trụ hỏi ta:

“Điện hạ, tâm tư của Giải Lan Châu thực sự đặt ở chỗ ngài sao?”

Giải Lan Châu mãi đến khi lên đèn mới trở về. Ta không hỏi y đi đâu, chỉ bưng cho y một chén rượu nóng. Ta nói:

“Trời tuyết giá lạnh, uống chén rượu nóng cho ấm người.”

Giải Lan Châu không hề nghi ngờ, nhận lấy chén rượu uống một hơi cạn sạch. Chỉ chưa đầy một nén hương, mặt y đã đỏ bừng, hơi thở dồn dập. Y bám lấy người, ánh mắt hoán tán hỏi ta:

“Ngươi cho ta uống thứ gì?”

“Không có gì, một chén rượu thuốc trợ hứng mà thôi. Trong cung của mẫu phi khắp nơi đều có, tùy tiện nhặt một lọ là được.”

Ta đỡ y lên giường, ung dung thong thả cởi bỏ y phục. Ta nói:

“Ta không thích sự phản bội, chỉ có nắm chặt trong tay mới thuộc về ta.”

Y duy trì tia lý trí cuối cùng, nắm lấy tay ta. Rất hiếm khi thấy y chật vật như vậy, tóc trán rủ lòa xòa, vạt áo mở toang.

“Có phải ngươi đã hiểu lầm gì không?” Y nói, “Ta đã đáp ứng ngươi, sẽ không lừa gạt ngươi.”

Y quá biết cách dỗ dành người khác, nhưng ta không muốn nghe y ngụy biện. Ta cầm bầu rượu uống một ngụm, cúi người mớm vào miệng y. Y giãy dụa một lát sau lại ngoan ngoãn nuốt rượu xuống. Khoảnh khắc bầu rượu rơi xuống đất, nến đỏ cũng ứng thanh vụt tắt.

Chỉ là ta không ngờ tới, Giải Lan Châu gan to bằng trời, dám dĩ hạ phạm thượng. Ta đẩy bả vai y, cố gắng dùng chân đá y xuống giường, lại bị y nắm chặt lấy mắt cá chân, hung hăng cắn một cái. Ta đau muốn c.h.ế.t., mở miệng mắng:

“Giải Lan Châu, ngươi cút xuống cho ta! Đừng có liếm láp giống như một con c.h.ó vậy!”

Cái sự bất kham ngang tàng trên người Giải Lan Châu lại lộ ra. Y cúi đầu, cắn một ngụm lên yết hầu ta:

“Điện hạ muốn cho tất cả mọi người đều nghe thấy sao?”

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!