Cỡ chữ:

Làm bảo vệ ở khu nhà giàu được ba tháng, tôi đã bị cùng một chủ nhà khiếu nại ba lần.

 

Lần đầu tiên, anh ta “vô tình” ngã xuống hồ nhân tạo. Tôi nhảy xuống vớt người lên, còn làm hô hấp nhân tạo cho anh ta. Vậy mà vừa tỉnh lại, anh ta đã trở mặt, vu cho tôi quấy rối tình dục.

 

Lần thứ hai, anh ta bị kẹt trong thang máy. Trong lúc liên hệ đội cứu hộ, tôi vẫn liên tục trò chuyện để trấn an tinh thần anh ta. Sau khi được cứu ra, anh ta lại chê tôi nói quá nhiều khiến anh ta đau đầu, nhất quyết bắt tôi bồi thường nửa tháng lương làm tiền thuốc men.

 

Lần thứ ba, đường ống nước trong nhà anh ta bị vỡ. Tôi bị nước xối ướt từ đầu đến chân mà không hề than phiền, chỉ cúi người chăm chú thay đường ống. Anh ta lập tức gọi điện mách thẳng lên cấp trên của tôi, nói tôi có ý đồ bất chính, cố tình quyến rũ chủ nhà.

 

Lãnh đạo của tôi cũng ngơ ngác. Anh Trần nhìn tôi bằng vẻ mặt đầy hóng chuyện rồi hỏi:

 

“Tiểu Hoài, cậu… không phải thật sự là gay đấy chứ?”

 

Tôi đúng là gay.

 

Nhưng tôi hoàn toàn không có hứng thú với vị chủ nhà nam chỉ trong ba tháng ngắn ngủi đã khiếu nại tôi ba lần ấy.

 

Cho dù anh ta cao ráo, vóc dáng đẹp, khuôn mặt lạnh lùng sắc bén hoàn toàn nằm đúng gu thẩm mỹ của tôi; cho dù anh ta được toàn thể nữ quản gia trong khu dân cư lén bỏ phiếu bầu làm “nam thần khu Quân Lan”; cho dù nghe nói anh ta còn là lãnh đạo cấp cao của một công ty lớn nào đó ở khu vực gần đây…

 

Tôi vẫn hiểu rất rõ rằng một người bình thường như tôi sẽ không thể có bất cứ giao điểm riêng tư nào với những chủ nhân giàu có bậc nhất trong khu nhà này.

 

Vì vậy, tôi nghiêm túc giải thích với lãnh đạo:

 

“Anh Trần, tôi đã có bạn trai rồi.”

 

Chỉ một câu ngắn ngủi ấy lập tức khiến những đồng nghiệp vốn đang ai làm việc nấy đồng loạt dựng tai lên.

 

Mọi người tò mò xúm lại, phấn khích đòi đem lịch trực cả tuần ra cá cược xem tôi là công hay thụ.

 

Tuy mới đến làm được ba tháng, tôi đã khá thân với các đồng nghiệp. Tất cả đều là người bình thường, chăm chỉ kiếm tiền sống qua ngày. Không ai bắt nạt tôi vì tôi là người mới. Có lẽ vì tôi lớn tuổi hơn phần đông bọn họ, mọi người đều khách sáo gọi tôi một tiếng “anh Hoài”.

 

Những lúc rảnh rỗi, chúng tôi cũng thường nói vài câu đùa hơi quá trớn. Tôi mặc cho bọn họ náo loạn một hồi.

 

Sau một cuộc bỏ phiếu kịch liệt, kết quả là bốn phiếu công, một phiếu thụ.

 

Phiếu thụ duy nhất do anh Trần bỏ.

 

Anh ấy nhìn tôi từ trên xuống dưới, cuối cùng chắc nịch kết luận:

 

“Mông Tiểu Hoài cong thế kia. Nghe nói rất nhiều công thích kiểu này.”

 

Những đồng nghiệp khác lập tức đuổi theo đòi tôi công bố đáp án. Tôi chỉ có thể xấu hổ thừa nhận mình đúng là thụ.

 

Anh Trần đang vui vẻ định ngoác miệng cười thì khóe mắt chợt nhìn thấy người phía sau tôi. Anh lập tức ưỡn ngực, đứng nghiêm chào, đồng thời liên tục ra hiệu bằng mắt:

 

“Chào mừng chủ nhà về nhà!”

 

Tôi quay đầu lại, nhìn thấy Hoắc Minh Sâm vừa chạy bộ buổi sáng trở về.

 

Chính là vị chủ nhà vô lương tâm được tôi giúp ba lần nhưng quay đầu khiếu nại tôi đủ ba lần ấy.

 

Người đàn ông trông còn rất trẻ, cao lớn chân dài. Anh mặc áo phông trắng không tay phối với quần đùi đen rộng, cơ bắp cánh tay săn chắc nhưng không hề khoa trương. Một chiếc khăn tùy ý vắt trên cổ, băng đô thể thao màu đen giữ những lọn tóc trước trán hơi ướt mồ hôi dựng lên.

 

Đôi mắt đẹp nhưng chán đời ấy lạnh lùng quét qua tôi một cái rồi lập tức dời đi. Sau đó, anh dùng khuôn mặt đẹp trai quét nhận diện để mở cổng, đi thẳng vào khu dân cư.

 

Đợi anh đi xa, một đồng nghiệp hít vào một hơi rồi nhỏ giọng cảm thán:

 

“Với nhan sắc này… cũng chẳng trách người ta hiểu lầm anh Hoài quấy rối.”

 

Tôi im lặng bày tỏ đồng tình.

 

Trong xã hội này, một người đàn ông đẹp trai không chỉ dễ bị phụ nữ để mắt tới mà còn dễ bị đàn ông nhắm vào hơn.

 

Giống như mấy hôm trước tôi vừa đăng ký tài khoản trên Tiểu Hồng Thư, tiện tay đăng một bức ảnh đời thường. Chẳng bao lâu, hộp thư riêng đã đầy những tin nhắn kiểu:

 

“Daddy!”

 

“Anh có cơ bụng không?”

 

“Em trai, chú có tiền nuôi em.”

 

“Yêu đương với chú nhé?”

 

Đủ loại lời gọi khiến tôi sợ đến mức vội xóa ảnh.

 

Tôi còn chưa từng nghiêm túc yêu đương, càng không muốn chủ nhà hiểu lầm rằng mình có ý gì với anh ta. Nghĩ đến nguy cơ lại bị khiếu nại, tôi cân nhắc rồi vẫn quyết định đuổi theo giải thích.

 

“Anh Hoắc.”

 

Bước chân anh dừng lại. Anh quay mặt, lạnh nhạt hỏi:

 

“Có việc?”

 

Tôi nở nụ cười lịch sự.

 

“Tôi muốn nói rằng tôi đang nghiêm túc hẹn hò với một người. Hy vọng anh Hoắc đừng hiểu lầm tôi nữa. Tôi không muốn mất công việc này, phiền anh.”

 

Hàm ý rất rõ ràng: Tôi hoàn toàn không có ý gì với anh.

 

“Ừ.”

 

Anh đáp cụt lủn.

 

Không hiểu vì sao, tôi lại cảm thấy tâm trạng anh đột nhiên trở nên rất tệ.

 

Chắc không liên quan gì đến tôi đâu nhỉ?

 

“Nếu anh Hoắc không còn dặn dò gì thì tôi đi làm việc trước…”

 

Tôi còn chưa nói hết, anh đã không chút biểu cảm xoay người bỏ đi.

 

Thật bất lịch sự.

 

Nhưng làm nghề chúng tôi, gặp phải chủ nhà tính khí xấu cũng chỉ có thể lủi thủi rời đi.

 

Tối đó tan làm về phòng trọ, tôi theo thói quen lấy quyển nhật ký ra, cầm bút ghi chép.

 

Ngày 9 tháng 7 năm 2025.

 

Tôi bịa cho mình một người bạn trai. Hy vọng vị chủ nhà tự luyến nào đó đừng khiếu nại tôi nữa.

 

Viết nhật ký là thói quen tôi hình thành ở nơi ấy. Nó giúp tôi càng biết trân trọng từng ngày được tự do trở lại như hiện tại.

 

Vài ngày sau, văn phòng quản lý gọi điện báo một chủ nhà ở tòa số 1 bị vỡ đường ống nước, cần sửa chữa khẩn cấp.

 

Là khu dân cư cao cấp, bảo vệ chúng tôi có thể kiêm nhiều việc, được trang bị đủ loại kỹ năng sửa chữa để bất cứ lúc nào cũng có thể giải quyết vấn đề cho chủ nhà.

 

Anh Trần hỏi ai đang rảnh có thể qua đó một chuyến.

 

Đồng Tinh đúng lúc đang nhàn rỗi, nhận đơn yêu cầu sửa chữa. Nhưng vừa nhìn thấy số căn hộ ghi trên đó, cậu ta lập tức trơn tru nhét tờ đơn vào tay tôi.

 

Đồng Tinh nhe răng cười lấy lòng:

 

“Anh Hoài, anh đi đi. Con c.h.ó đen nhà người này đáng sợ quá, em bị ám ảnh tâm lý luôn rồi.”

 

Nói xong, cậu ta còn xoa xoa lớp da gà nổi trên cánh tay.

 

Không cần nhắc tên, chỉ nói đến con c.h.ó đen lớn là tôi đã biết chủ nhà là ai.

 

Hoắc Minh Sâm, chủ căn 602, đơn nguyên 1, tòa số 1.

 

Nhưng rõ ràng lần trước khi đến sửa chữa, tôi đã tiện thể kiểm tra toàn bộ đường ống trong nhà. Chưa đầy một tuần, sao lại hỏng nữa?

 

Tôi đành nhận mệnh xách hộp dụng cụ, nhét đơn yêu cầu vào túi ngực đồng phục rồi đi làm nhiệm vụ.

 

Đến trước cửa nhà chủ, tôi mang bao giày dùng một lần rồi bấm chuông.

 

Bên trong lập tức vang lên một giọng lạnh nhạt:

 

“Ai?”

 

Tôi nói rõ lý do đến đây, anh mới mở cửa.

 

Sau khi đơn giản chào hỏi anh Hoắc, tôi vừa định bước vào thì một sinh vật khổng lồ đã lao về phía tôi, nhiệt tình cắn kéo góc áo.

 

“A Mặc, ngoan nào.”

 

Hoắc Minh Sâm đuổi con c.h.ó ra, nghiêng người nhường lối cho tôi.

 

Con c.h.ó đen lớn vẫn nhiệt tình vẫy đuôi với tôi, cuối cùng bị chủ nhân không chút lưu tình nhốt ra ban công.

 

Nói cũng lạ, con c.h.ó này dường như rất thích tôi, nhưng lại hung dữ khủng khiếp với những đồng nghiệp khác. Thế mà tôi không nhớ mình từng gặp nó.

 

Nhìn thấy vị trí rò nước, tôi không khỏi sững lại.

 

“Lại là đoạn ống lần trước bị hỏng à?”

 

“Ừ.”

 

Tôi đặt hộp dụng cụ xuống, ngồi xổm bắt đầu kiểm tra.

 

Vị trí này nằm trong tủ ở khu vực khô của nhà vệ sinh, góc nhìn rất bất tiện. Tôi chỉ có thể quỳ dưới đất, cúi rạp người nhìn vào bên trong.

 

Nhớ tới lần trước bị khiếu nại, tôi khựng lại rồi cởi áo khoác đồng phục buộc quanh eo, bảo đảm phía sau được che kín mít.

 

Người đang đứng phía sau giám sát tôi bỗng hỏi:

 

“Anh nóng lắm à?”

 

“Ừm… cũng bình thường.”

 

Tôi trả lời qua loa.

 

Hoắc Minh Sâm im lặng.

 

Lần sửa chữa này diễn ra rất thuận lợi. Hiếm khi Hoắc Minh Sâm không tìm tôi gây phiền phức.

 

Sửa xong đường ống, tôi tiện tay lau khô nền xung quanh. Sau khi chắc chắn không bỏ sót gì, tôi nói:

 

“Anh Hoắc, đã sửa xong rồi. Anh kiểm tra xem còn vấn đề gì không.”

 

Tôi vừa nghĩ anh sẽ không làm khó thì đã nhận ra mình nói sớm.

 

Hoắc Minh Sâm khoanh tay, từ trên cao quét mắt một vòng như máy dò chính xác.

 

“Trên nền có một sợi lông c.h.ó.”

 

“Được, tôi lau lại.”

 

“Viên gạch cạnh chân trái anh còn dính vữa chít mạch, chưa được làm sạch.”

 

“Được.”

 

Tuy đó là trách nhiệm của thợ trang trí, tôi vẫn có thể tiện tay xử lý giúp.

 

“Sau đó lau luôn sàn phòng ngủ chính cho tôi.”

 

Tôi nghẹn lời.

 

“Anh Hoắc, xin lỗi, việc này hình như không nằm trong phạm vi trách nhiệm của tôi. Nếu anh cần, khu dân cư có công ty vệ sinh hợp tác lâu dài, giá ưu đãi, dịch vụ cũng không tệ. Tôi có thể gửi thông tin liên hệ cho anh.”

 

Tôi cố giữ nụ cười lịch sự, giọng nói cũng duy trì ở mức dịu dàng thân thiện ba mươi bảy độ.

 

Đôi môi mỏng của Hoắc Minh Sâm khẽ mím lại. Anh giơ điện thoại lên như định gọi khiếu nại.

 

Mí mắt tôi giật một cái, lập tức đổi giọng:

 

“Nhưng đúng lúc bây giờ tôi không bận, có thể giúp anh dọn.”

 

Anh hạ điện thoại xuống. Khóe môi dường như khẽ cong lên, ánh mắt nhàn nhạt rơi trên người tôi.

 

“Ồ. Cảm ơn.”

 

Giọng điệu hờ hững, hoàn toàn không giống cảm ơn thật lòng.

 

Tôi nén sự buồn bực, dứt khoát quét lau toàn bộ sàn của căn hộ hơn hai trăm mét vuông này.

 

Làm xong, tôi giơ tay lau lớp mồ hôi mỏng trên mặt.

 

Trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một chai nước khoáng cao cấp, được giữ trong bàn tay có các khớp xương rõ nét.

 

Tôi từng nghe Đồng Tinh nói loại nước này hai mươi tệ một chai.

 

Tôi hơi sững người, theo bản năng xua tay từ chối:

 

“Không cần đâu, anh Hoắc.”

 

Anh không rút tay về, vẫn duy trì tư thế đưa cho tôi. Tôi chỉ đành nhận lấy, chân thành nói cảm ơn.

 

Hoắc Minh Sâm mở một chai khác, ngửa đầu uống. Yết hầu trơn tru chuyển động theo từng ngụm nước.

 

Tôi không nhịn được liếc trộm hai lần.

 

Không thể không thừa nhận, ngay cả động tác tùy ý uống nước của trai đẹp cũng rất vui mắt.

 

“Nếu không còn việc gì khác, tôi về vị trí làm việc trước.”

 

Lần này anh cuối cùng cũng gật đầu.

 

Tôi âm thầm thở phào, nhưng vừa đi đến cửa lại bị anh gọi lại:

 

“Này, thêm WeChat.”

 

Tôi sững sờ quay đầu:

 

“Gì cơ?”

 

Hoắc Minh Sâm thản nhiên nhìn tôi.

 

“Không phải anh nói sẽ gửi thông tin liên hệ của công ty vệ sinh cho tôi sao?”

 

Tôi lập tức hiểu ra, thành thạo rút danh thiếp từ túi quần đưa cho anh.

 

Không hiểu vì sao, dù đã nhận danh thiếp, sắc mặt Hoắc Minh Sâm lại đột nhiên xấu hơn rất nhiều.

 

Ngày 13 tháng 7 năm 2025.

 

Lần đầu uống nước khoáng hai mươi tệ một chai, vị cũng không tệ.

 

Lòng chủ nhà như kim dưới đáy biển. Không hiểu vì sao anh ta bỗng dưng lại không vui.

 

Đến lần thứ ba đường ống nhà Hoắc Minh Sâm có vấn đề, tôi đã quen.

 

Tôi thành thạo buộc áo khoác đồng phục quanh eo, thành thạo quỳ xuống sửa ống nước.

 

Lần này, con c.h.ó đen lớn A Mặc không bị nhốt ngoài ban công. Nó vui vẻ nhảy chồm lên lưng tôi, nhiệt tình liếm mạnh vào cổ tôi.

 

Hoắc Minh Sâm không đứng bên cạnh giám sát. Anh ngồi trên sofa bận rộn làm việc, trong phòng khách đồng thời phát bản tin tài chính trực tiếp.

 

Trên sống mũi cao thẳng của người đàn ông là một cặp kính gọng xám lạnh. Trước mặt đặt máy tính xách tay. Khi nghiêm túc làm việc, anh thật sự có phong thái của một tinh anh giới kinh doanh.

 

Hồi học cấp ba, tôi cũng từng tưởng tượng sau này mình sẽ trở thành một nhân viên văn phòng giỏi giang, tiêu sái như vậy.

 

Tiếc rằng thành tích của tôi trong lớp chỉ ở mức làng nhàng, miễn cưỡng thi đỗ một trường đại học bình thường. Sau đó, vì một sự cố vào học kỳ hai năm ba, tôi buộc phải vội vàng thôi học, hoàn toàn mất duyên với tấm bằng cử nhân.

 

Bây giờ đã hai mươi tám tuổi, tôi chỉ dựa vào ngoại hình tương đối đoan chính và một cơ duyên hiếm có mới tìm được công việc lương khá như hiện tại.

 

Sau một thoáng tiếc nuối, tôi vắt khô cây lau nhà rồi treo về chỗ cũ.

 

“Anh Hoắc, tôi dọn xong rồi.”

 

Ánh mắt Hoắc Minh Sâm vẫn dừng trên màn hình máy tính, không ngẩng đầu. Nhưng anh hẳn đã nghe thấy, vì anh tháo tai nghe Bluetooth bên tai trái xuống.

 

Trên màn hình tivi khổng lồ, giọng nữ phát thanh viên tài chính tròn vành rõ chữ hòa cùng giọng nói trong trẻo, lạnh nhạt của người đàn ông.

 

“Lại đây một chút.”

 

Giọng điệu này không giống chủ nhà nói với bảo vệ, mà giống lãnh đạo công ty ra lệnh cho cấp dưới.

 

Nhưng anh quả thật là lãnh đạo công ty.

 

Lúc dọn phòng sách, tôi vô tình nhìn thấy ảnh tốt nghiệp của anh tại một trường đại học hàng đầu nước ngoài, còn có ảnh chụp tập thể nhân viên khi công ty niêm yết.

 

Trong ảnh, người đàn ông đứng ở giữa đám đông, áo vest chỉnh tề. Tuy còn rất trẻ, khí thế lại mạnh mẽ, sắc bén hơn hẳn con người đang ở chung một phòng với tôi lúc này.

 

Người ưu tú như vậy, nói chuyện với một bảo vệ mang chút thái độ trên cao nhìn xuống cũng là chuyện khó tránh.

 

Tôi đi qua hỏi:

 

“Anh Hoắc, có chuyện gì?”

 

Anh ngước mắt đối diện với tôi. Dưới ánh sáng dịu dàng trong phòng khách, đôi mắt ấy trong trẻo lạnh lẽo, vô cùng đẹp.

 

“Đưa WeChat cho tôi.”

 

Đây là lần thứ hai anh đòi WeChat của tôi.

 

Theo lý mà nói, trước đây anh luôn cho rằng tôi có ý đồ bất chính, đáng ra phải cố tránh xa tôi mới đúng. Thế nhưng lần trước và lần này, tôi đã đến nhà sửa đường ống hai lần, Hoắc Minh Sâm chẳng những không ngăn cản mà dường như còn rất thích sai bảo tôi.

 

“Anh Hoắc, theo quy định, chúng tôi không được tùy tiện kết bạn WeChat với chủ nhà.”

 

Anh làm như không nghe thấy, thản nhiên giải thích:

 

“Hai hôm nữa tôi phải đi công tác. A Mặc không có ai chăm, nên tôi cần anh giúp.”

 

Tôi tốt bụng đề nghị:

 

“Bây giờ có rất nhiều nền tảng cung cấp dịch vụ chăm sóc thú cưng tại nhà. Tôi có thể giúp anh…”

 

“Tôi không tin người lạ.”

 

Anh khép máy tính, dựa vào lưng sofa rồi ngoắc tay gọi A Mặc.

 

Con c.h.ó lớn lập tức tiến lại, vẫy đuôi để anh xoa đầu. Có lẽ vuốt c.h.ó đủ rồi, cả người Hoắc Minh Sâm thả lỏng hơn nhiều. Anh ngước mắt nhìn tôi, nói tiếp:

 

“Hơn nữa, c.h.ó của tôi tính không tốt. Hiện giờ xem ra, ngoài tôi, nó chỉ thân với anh.”

 

“Tôi…”

 

“Không được thì thôi. Nhiều nhất để nó nhịn đói ba ngày, chắc không c.h.ế.t. được.”

 

A Mặc ngơ ngác chớp đôi mắt tròn xoe, hoàn toàn không biết chúng tôi đang nói gì.

 

Thật ra tôi không tin lời anh. Lúc dọn phòng, tôi đã nhìn thấy trong tủ toàn thức ăn cho c.h.ó nhãn hiệu cao cấp, còn có rất nhiều thực phẩm bổ sung dinh dưỡng cho thú cưng.

 

Xem tuổi A Mặc, hẳn nó đã khoảng mười tuổi. Hoắc Minh Sâm tuyệt đối không nỡ để nó bị đói.

 

Tôi đang định tìm lý do khác để từ chối, Hoắc Minh Sâm đã nói tiếp:

 

“Hay anh muốn đồng nghiệp của mình đến cho nó ăn, sau đó bị A Mặc cắn một trận?”

 

Giọng tôi không khỏi mang theo chút bất mãn kín đáo:

 

“Anh Hoắc, là chủ nuôi c.h.ó, anh không thể dung túng nó cắn người.”

 

Anh gật đầu tán thành:

 

“Vì vậy chỉ có thể nhờ anh cho nó ăn. Cảm ơn.”

 

Cuối cùng tôi vẫn nhận việc này.

 

Hoắc Minh Sâm nói mỗi ngày trả tôi một nghìn tệ. Tôi từ chối. Anh bèn đổi thành sau khi về sẽ mang quà cảm ơn tôi.

 

Tôi lại từ chối, nhưng anh giống như không nghe thấy, chỉ giơ tay chỉ về phía cửa, còn bảo lúc xuống tầng tiện tay vứt giúp túi rác trước cửa.

 

Tối đó, tôi vừa tắm xong bước ra khỏi phòng tắm thì màn hình điện thoại sáng lên.

 

Hoắc Minh Sâm: “Chuyến bay của tôi lúc tám giờ tối ngày kia. Mật mã cửa là XXXXXX.”

 

Tôi: “Được, anh Hoắc.”

 

Tôi vốn tưởng hai người không còn gì để nói, đang định tắt đèn đi ngủ thì khung trò chuyện lại bật lên một tin nhắn.

 

Đọc xong, tôi im lặng.

 

Hoắc Minh Sâm: “Sao vòng bạn bè của anh trống không? Tình cảm với bạn trai không tốt à?”

 

Một chủ nhà hỏi chuyện riêng của bảo vệ khu dân cư, thật sự rất kỳ lạ.

 

Nhưng tôi không muốn lại nhận thêm một đơn khiếu nại, vì vậy kiên nhẫn trả lời:

 

“Cả hai chúng tôi đều không thích chụp ảnh.”

 

Tôi gửi thêm một biểu cảm mỉm cười, rồi lập tức bổ sung:

 

“Anh Hoắc ngủ ngon.”

 

Sau đó anh không trả lời nữa.

 

Ngày 16 tháng 7 năm 2025.

 

Vị chủ nhà này khá kỳ lạ.

 

A Mặc rất dễ chăm. Nó biết tự đi vệ sinh trong bồn dành cho thú cưng, tắm rửa cũng phối hợp, ăn uống không kén, ra ngoài không lao bừa. Quả thật là một con c.h.ó tuyệt thế.

 

Hoặc có lẽ Hoắc Minh Sâm đã dạy nó rất tốt.

 

Chỉ là tôi không ngờ chăm c.h.ó không xảy ra chuyện, người gặp chuyện lại là tôi.

 

Nguyên nhân là sau khi A Mặc ăn uống no nê, tôi xách túi rác định rời đi thì phát hiện cửa không thể mở từ bên trong.

 

Không phải tay nắm có vấn đề, mà khóa mật mã phía trong liên tục báo lỗi.

 

Tôi thật sự không hiểu người có tiền vì sao ngay cả đi ra ngoài cũng phải dùng một bộ mật mã riêng. Chẳng lẽ sợ trộm lấy xong đồ rồi không thoát được?

 

Thử đủ cách vẫn đỉnh cấp, tôi chỉ đành quay video gửi cho Hoắc Minh Sâm.

 

“Anh Hoắc, làm phiền một chút. Khóa cửa phía trong hình như hỏng rồi, tôi phải ra ngoài bằng cách nào?”

 

Mười phút sau, anh trả lời:

 

“Vừa rồi tôi đang họp. Khóa mới lắp, tôi cũng không quen.”

 

“Anh ở tạm hai đêm đi. Tôi cố gắng ngày kia trở về.”

 

Tôi: “Tôi có thể gọi thợ mở khóa không?”

 

Hoắc Minh Sâm: “Bộ khóa chống trộm này trị giá một triệu tệ. Anh chắc có người dám sửa?”

 

Hoắc Minh Sâm: “Trong tủ lạnh có đồ ăn, trong bếp có nước, tủ tivi có sạc. Anh cứ dùng phòng dành cho khách, mọi thứ trong nhà cũng có thể tùy ý sử dụng.”

 

Ngay sau đó, anh chuyển cho tôi hai mươi nghìn tệ.

 

“Đây là tiền bồi thường. Tối ngày kia tôi sẽ về.”

 

“Cứ vậy đi, tôi còn cuộc họp.”

 

Được thôi.

 

Tôi xin nghỉ hai ngày, bị ép trải nghiệm cảm giác ở trong khu nhà giàu hàng đầu.

 

Cũng không tệ.

 

Tuy cùng là không có tự do, nơi này vẫn tốt hơn chỗ tôi từng ở bảy năm gấp nhiều lần.

 

Tôi không dám tùy tiện dùng đồ của Hoắc Minh Sâm, chỉ tìm một hộp mì ăn liền trong bếp lót dạ, lúc rửa mặt đánh răng thì bóc một chiếc bàn chải mới.

 

Ga giường và chăn gối trong phòng dành cho khách đều hoàn toàn mới.

 

Tôi ngửi mùi trên người mình, nhíu mày do dự một lúc rồi vẫn quyết định hỏi Hoắc Minh Sâm có thể dùng phòng tắm hay không.

 

“Có thể. Trong tủ quần áo của phòng dành cho khách có khăn tắm mới.”

 

Lần này anh gần như trả lời ngay lập tức. Xem ra cuộc họp đã kết thúc.

 

Sau khi tắm nước nóng thật thoải mái, tôi khoan khoái bước ra khỏi phòng tắm.

 

Đi ngang qua hành lang, A Mặc đột nhiên nhào tới, giật chiếc khăn đang quấn ngang eo tôi rồi ngậm khăn chạy khắp nhà như đang biểu diễn parkour.

 

Tuy trong nhà chỉ có một mình tôi, tôi vẫn cảm thấy vô cùng xấu hổ. Chỉ có thể dùng một tay che chỗ quan trọng, tay còn lại bận rộn đuổi c.h.ó.

 

Cuối cùng cũng đuổi kịp nó, nhưng khăn tắm đã bẩn.

 

Tôi thở dài, giặt sạch khăn. Khi lại đi qua hành lang, tôi vô tình ngẩng đầu, nhìn thấy ở góc trần nhà có một camera đang nhấp nháy đèn đỏ.

 

Tim tôi đánh thót.

 

Tôi lập tức che phía dưới, lao nhanh vào phòng mặc quần áo.

 

Đã mười giờ tối rồi. Anh chắc không rảnh rỗi đến mức ngồi xem camera giám sát tôi đâu nhỉ?

 

Thật ra bị nhìn thấy cũng không sao, dù gì đều là đàn ông. Tôi chỉ sợ anh hiểu lầm tôi có sở thích biến thái nào đó, thích trần truồng lắc lư trong nhà người khác.

 

Do dự hồi lâu, tôi lấy điện thoại gọi cho Hoắc Minh Sâm.

 

“Có chuyện gì?”

 

Giọng bên kia dường như khàn hơn bình thường.

 

Tôi tùy tiện bắt chuyện:

 

“Anh Hoắc, anh ngủ chưa?”

 

“Chưa.”

 

“Vậy bây giờ anh đang làm gì?”

 

Hỏi xong tôi mới cảm thấy lời mình có phần mờ ám, đang âm thầm hối hận thì nghe anh lạnh nhạt trả lời:

 

“Xem phim. Sao vậy?”

 

Tôi lập tức thở phào.

 

“Không có gì. Vừa rồi A Mặc kêu, có lẽ muốn nghe giọng anh.”

 

A Mặc vốn đang ngậm đồ chơi chạy lung tung, nghe tôi gọi tên liền vui vẻ sủa một tiếng.

 

Bị c.h.ó vạch trần lời nói dối, tôi xấu hổ không chịu nổi.

 

“Anh sợ ngủ một mình ở nhà tôi à?”

 

Hoắc Minh Sâm đột nhiên hỏi.

 

Tôi sững người, không ngờ anh lại nhớ tên tôi. Không nghĩ nhiều, tôi lập tức thuận theo cái cớ ấy:

 

“Có hơi không quen. Tôi cũng không nghĩ ra nên gọi cho ai. Xin lỗi, có phải tôi làm phiền anh nghỉ ngơi không?”

 

Theo lẽ thường, một chủ nhà tính khí tệ như anh bước tiếp theo hẳn sẽ tức giận chất vấn:

 

“Anh không có bạn bè để làm phiền à? Rảnh rỗi sao lại quấy rầy tôi?”

 

Nhưng anh không trách tôi. Ngược lại, giọng anh hạ thấp, chậm rãi nói:

 

“Nếu sợ thì vào phòng tôi ngủ. Trong đó có máy CD, rất dễ dùng. Nghe nhạc nhẹ có thể giúp ngủ ngon.”

 

Dừng một lúc, anh lại nói:

 

“Nếu vẫn sợ thì đừng cúp máy. Tôi vẫn ở đây.”

 

Tôi bỗng thất thần trong giây lát.

 

Không phải vì anh tốt bụng cho phép tôi ngủ trong phòng mình, mà bởi câu nói sau cùng ấy dường như tôi đã từng nghe ở đâu đó.

 

Nhưng cuối cùng tôi vẫn không nhớ ra.

 

Sau khi cúp điện thoại, tôi không đi nghe nhạc mà ngủ một giấc yên ổn trong phòng dành cho khách.

 

Đáng tiếc không mang theo nhật ký, chỉ có thể ghi lại trên điện thoại.

 

Ngày 18 tháng 7 năm 2025.

 

Con người anh ta khá kỳ quặc, nhưng đôi khi cũng không tệ.

 

Sau khi Hoắc Minh Sâm đi công tác về, cuộc sống bảo vệ của tôi trở lại yên tĩnh.

 

Đường ống trong nhà anh không còn xảy ra vấn đề, anh cũng không dùng lý do khác để gây khó dễ cho tôi.

 

Cuối tháng, khi lương được chuyển vào tài khoản, tôi chợt phát hiện số tiền lại nhiều gấp đôi.

 

Tôi hỏi anh Trần có phải công ty phát nhầm hay không. Anh trực tiếp ném cho tôi ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện với lãnh đạo cấp trên.

 

Đó là một bức thư khen ngợi ít nhất một nghìn chữ, dùng lời lẽ vô cùng cảm động để ca ngợi:

 

“Bảo vệ Lục Hoài của khu dân cư Quân Lan, trong lúc chủ nhà vắng mặt, đã chu đáo giúp chăm sóc thú cưng, khiến thú cưng chỉ trong vài ngày tăng được 125 gam.”

 

Người viết thư: Hoắc Minh Sâm.

 

Không biết vị chủ nhà này có quan hệ gì với công tử Thiệu, con trai chủ đầu tư khu dân cư, mà thư khen lại được gửi thẳng đến tay cậu Thiệu.

 

Cậu Thiệu vung tay một cái, ra lệnh tăng gấp đôi lương tháng của tôi, hơn nữa về sau tháng nào cũng như vậy.

 

Anh Trần vỗ vai tôi, nói tiền đồ của tôi vô lượng. Sau đó không biết nghĩ đến chuyện gì, anh lại đổi sang vẻ mặt nghiêm trọng muốn nói lại thôi.

 

“Tiểu Hoài, cậu không phải thật sự quyến rũ chủ nhà thành công rồi đấy chứ? Chúng ta không được một chân đạp hai thuyền đâu.”

 

Tôi bất đắc dĩ giải thích:

 

“Anh Trần, tôi với anh Hoắc thật sự không có gì.”

 

Anh Trần rõ ràng không tin, nhất quyết nói ngày mai khi phát quà hỏi thăm cho chủ nhà, anh phải cùng nhóm với tôi.

 

Mục đích là dựa vào kinh nghiệm đọc tiểu thuyết trinh thám nhiều năm, tận mắt điều tra xem tôi và Hoắc Minh Sâm có gian tình đáng ngờ hay không.

 

Ngày hôm sau, ban quản lý tổ chức phát quà giải nhiệt cho toàn thể chủ nhà trong khu dân cư.

 

Tôi xách hộp quà, ngoan ngoãn đi theo phía sau anh Trần.

 

Anh Trần gõ cửa, Hoắc Minh Sâm mở cửa, tôi đưa hộp quà. Sau một phen chào hỏi khách sáo bình thường, chúng tôi tạm biệt chủ nhà.

 

Suốt quá trình, Hoắc Minh Sâm không nói chuyện với tôi câu nào.

 

Anh Trần hơi thất vọng, còn lòng tôi lại vô cớ thả lỏng.

 

Tốt, mọi chuyện thuận lợi.

 

Nhưng ngay lúc tôi bấm nút thang máy, chuẩn bị cùng anh Trần rời tầng sáu, Hoắc Minh Sâm vẫn chưa đóng cửa bỗng gọi:

 

“Lục Hoài, tiện ở lại một chút không? Tôi có đồ cho anh.”

 

Hai mắt anh Trần lập tức lóe sáng, ném cho tôi ánh nhìn sâu xa như muốn nói “quả nhiên là thế”.

 

Tôi giả vờ không nhìn thấy, cắn răng đẩy vị lãnh đạo nhiều chuyện của mình vào thang máy rồi quay người đi về phía Hoắc Minh Sâm.

 

Tôi khách sáo cười với anh:

 

“Anh Hoắc, có chuyện gì?”

 

Hoắc Minh Sâm đưa cho tôi một chiếc hộp tinh xảo trong tay, hơi mất tự nhiên nói:

 

“Quà đi công tác lần trước đã hứa với anh. Mở ra xem có thích không.”

 

Tuy không muốn nhận, tôi vẫn nhận chiếc hộp, lịch sự mở ra xem rồi ngây người.

 

Trong hộp là một sợi dây chuyền nam. Dây rất mảnh, kiểu dáng cổ điển. Mặt dây là mấy viên kim cương xanh đậm hình dạng không đều.

 

Tôi không biết có phải kim cương thật hay không, nhưng chỉ nhìn hộp đựng cũng biết giá trị không nhỏ.

 

Chủ nhà cảm ơn bảo vệ giúp đỡ bằng cách tặng dây chuyền.

 

Trong lòng vừa dâng lên một cảm xúc kỳ lạ, tôi lại bỗng nhớ đến một bộ phim truyền hình hiện thực đầy cảm hứng từng xem cùng những người khác ở nơi ấy.

 

Trong phim, nam chính đi công tác về cũng lấy ra một món quà như vậy, đưa cho vợ mình và nói những lời tương tự.

 

Thấy vẻ mặt tôi khó diễn tả, Hoắc Minh Sâm khẽ khựng lại. Bàn tay cầm quà dừng giữa không trung, anh nhỏ giọng hỏi:

 

“Anh không thích, hay không muốn nhận?”

 

Tôi không trả lời câu hỏi ấy, mà để suy nghĩ hoang đường trong lòng càng lúc càng tiến gần đến chân tướng.

 

Có lẽ anh Trần nói đúng một nửa.

 

Tôi không định quyến rũ Hoắc Minh Sâm, nhưng hình như Hoắc Minh Sâm đối với tôi…

 

Tuy cảm thấy vô lý, tôi vẫn quyết định hỏi thẳng:

 

“Anh Hoắc, anh tặng tôi món đồ quý giá như vậy, không phải là… có ý đó với tôi chứ?”

 

Dựa theo cách anh từng trở mặt khiếu nại tôi ba lần, giây tiếp theo anh đáng lẽ phải nổi giận, lấy điện thoại gọi lãnh đạo cáo buộc tôi quyến rũ chủ nhà.

 

Nhưng anh không làm vậy.

 

Không chỉ không làm, anh còn bước lên một bước, kéo gần khoảng cách giữa chúng tôi.

 

Đôi mắt vốn trong trẻo lạnh nhạt lúc này hiện lên ánh sáng ấm áp. Anh nhìn tôi chăm chú, mang theo một ý dịu dàng khó hiểu.

 

Câu trả lời của anh như một tiếng trống mạnh mẽ, nặng nề gõ thẳng vào tim tôi.

 

“Ừ.”

 

Tôi ngẩn ra.

 

“Ừ… là sao?”

 

Mất một lúc tôi mới phản ứng được: Anh thật sự thừa nhận mình có ý với tôi.

 

Vì chuyện quá ngoài dự liệu, ngón tay phải của tôi không nhịn được khẽ co giật.

 

Tôi cố giữ giọng bình tĩnh như thường:

 

“Anh Hoắc, xin lỗi. Trước đây tôi đã nói, tôi đang nghiêm túc hẹn hò với một người rồi.”

 

Cho dù tôi quả thật thưởng thức ngoại hình xuất chúng của anh, nhưng tính khí kỳ quặc khó đoán, thái độ lúc tốt lúc xấu đối với tôi, cùng chênh lệch thân phận giữa hai người, đều khiến tôi không thể tưởng tượng mình sẽ ở bên người như vậy.

 

Hơn nữa, tôi chỉ là một bảo vệ hai mươi tám tuổi, không bằng cấp, không bối cảnh. Tôi còn từng ở tù bảy năm, năm ngoái mới bước ra khỏi cánh cửa sắt nặng nề ấy, một lần nữa tiếp xúc với xã hội đã trở nên vô cùng xa lạ.

 

Ngay cả việc tải ứng dụng Tiểu Hồng Thư đang thịnh hành cũng do Đồng Tinh dạy tôi.

 

Tôi không biết bản thân có điểm gì đáng để anh coi trọng.

 

Tôi tưởng chỉ cần nói rõ như vậy, Hoắc Minh Sâm sẽ biết khó mà lui. Nhưng vẻ mặt anh không thay đổi.

 

“Xin lỗi.”

 

Anh nói:

 

“Tôi đã nhờ bạn điều tra thông tin của anh. Ngoài gọi điện cho em trai, anh không hề qua lại với người đàn ông nào khác.”

 

Tôi sững người.

 

“Anh đang xâm phạm quyền riêng tư của tôi.”

 

Anh chân thành gật đầu.

 

“Vì vậy tôi mới nói xin lỗi. Nhưng Lục Hoài, tôi thật sự thích anh.”

 

Dường như sợ tôi cảm thấy anh không đủ thành ý, anh còn đặc biệt nhấn mạnh:

 

“Là kiểu thích không phải anh thì không được.”

 

Tôi im lặng nhìn anh một lúc lâu, cuối cùng không nhìn thấy trong vẻ mặt ấy bất kỳ thành phần đùa giỡn hay trêu chọc nào.

 

Vậy là anh thật sự có ý đó với tôi.

 

Nhưng càng như vậy, tôi càng cảm thấy lời tỏ tình bất ngờ này buồn cười.

 

“Anh Hoắc, anh nói anh thích tôi. Vậy nên sau khi tôi vớt anh từ hồ lên, anh quay đầu vu tôi quấy rối tình dục?”

 

“Thang máy anh đi gặp sự cố, tôi lập tức gọi người cứu anh, còn đứng ngoài trấn an anh rất lâu. Kết quả anh vừa ra ngoài đã đòi tôi nửa tháng lương để bồi thường tổn thất tinh thần.”

 

“Còn lần trước tôi giúp anh sửa đường ống, anh lại khiếu nại với lãnh đạo, nói tôi muốn quyến rũ anh.”

 

“Vậy trước đây anh theo đuổi người khác cũng đều theo đuổi như thế sao?”

 

“Nếu đúng vậy, tôi chỉ có thể nói một bảo vệ bình thường như tôi thật sự không nhận nổi tấm lòng của anh.”

 

Có lẽ không ngờ tôi sẽ một hơi nói nhiều như vậy, trong giọng còn rõ ràng mang theo tủi thân, Hoắc Minh Sâm không khỏi khựng lại.

 

Đúng, tôi tủi thân vô cùng.

 

Tôi thành thật làm việc, kết quả liên tục bị anh báo cáo ba lần. Đổi lại là ai mà không thấy ấm ức?

 

Cho dù tôi là một người đàn ông sắp ba mươi, tôi cũng có lúc yếu đuối trong lòng.

 

Hoắc Minh Sâm im lặng rất lâu. Cuối cùng, anh thu bàn tay cầm quà lại.

 

Anh tự giễu nhếch môi, ánh mắt khẽ chuyển, rơi trên khóe mắt hơi đỏ của tôi.

 

“Lục Hoài, anh tủi thân, chẳng lẽ tôi không tủi thân sao?”

 

“Rõ ràng là anh quên tôi sạch sẽ. Vậy anh dựa vào đâu mà đến trước mặt tôi kể tủi thân?”

 

Tôi khựng lại, không hiểu anh đang nói gì.

 

Hoắc Minh Sâm không muốn giải thích thêm. Anh lặng lẽ nhìn tôi một cái rồi xoay người, “rầm” một tiếng đóng cửa.

 

Nhưng quá trình đóng cửa không được thuận lợi lắm.

 

Lần đầu đóng, anh kẹp trúng dép của mình, dường như còn va vào mắt cá chân. Thế mà anh vẫn cố nhịn đau, sắc mặt không đổi, sau đó lại không chút biểu cảm đóng cửa thật mạnh một lần nữa.

 

Cảnh tượng có chút buồn cười, nhưng tôi không cười nổi.

 

Trong đầu tôi chỉ quanh quẩn câu nói của anh.

 

Tôi và anh từng gặp nhau sao?

 

Bình luận

Im lét 23:57 01/08/2026
Kím mấy bộ chắc tay ntn cx khó, truyện rất hay ạ cám ơn nhà dịch
Im lét 23:55 01/08/2026
Đoạn cuối cừi **
L_anhhh 21:10 30/07/2026
** đọc lại 3 lần vẫn hay điênnn . Hãy giới thiệu cho tui những bộ như thế nàyyy
Tngoc 23:08 29/07/2026
Má hay vc
Lumu 22:50 29/07/2026
Đọc từ21h đến 22h20 thấy cũng đáng
imsgay 21:31 29/07/2026
Truyện cực kỳ hay luôn