Vừa đến phủ đệ của Giang Dạng, xe ngựa còn chưa dừng hẳn ta đã nhảy xuống, quả thực là không đợi được nữa rồi. Ta tìm rất lâu mới tìm thấy Giang Dạng đang ngồi bên bờ hồ côi cút. Hắn rũ mí mắt, góc nghiêng nhợt nhạt vẫn chưa khôi phục sắc m.á.u, thần sắc ủ rũ.
— Giang Dạng! – Ta gọi hắn một tiếng, không chờ đợi được mà nhào vào lòng hắn, lại bị hắn nắm lấy cổ tay đẩy ra:
— Hứa quan viên sắp đi hòa thân rồi, đừng đến trêu chọc ta nữa… Chỉ là tử địch…
> *[Bình luận]: Cùng ta âm dương quái khí niệm “chúng ta chỉ là tử địch”, trong lòng vui như mở cờ rồi đúng không? Nghe hắn lạnh nhạt nói “chỉ là tử địch”, cảm thấy cơm ngon hơn hẳn thì phải làm sao đây?*
Ta kiễng chân kéo vạt áo hắn, bịt lấy bờ môi cực kỳ mềm mại nhưng lại hay nói ra những lời lạnh lùng cứng rắn của hắn:
— Hứa Oản, mỗi lần ngươi khó chịu mới đến tìm ta, có thú vị không? Ngươi có biết ta nhìn thấy sự lúc gần lúc xa của ngươi, còn khó chịu hơn ngươi không? – Hắn rời môi, đường nét trên mặt căng thẳng thưa thớt:
— Lần cuối cùng, được không?
Ta khó chịu đến mức sắp khóc ra:
— Hắn tâm mềm rồi…
Giọng hắn rất trầm:
— Chúng ta về phòng đi, không đi được xa như thế nữa rồi.
Vốn dĩ còn có thể kiềm chế, ngửi thấy hơi thở trên người hắn, ta không có tiền đồ mà mềm nhũn chân. Giang Dạng mím khóe môi, cúi người bế ngang ta lên.
Về đến phòng, ta cọ loạn vạt áo hắn, giống như muốn khảm vào cơ thể hắn. Lần này chỉ hôn hôn là không được nữa rồi. Đôi mắt hắn tối sầm lại, triệt để nuốt chửng mọi ánh sáng:
— Hứa quan viên muốn thế nào, ta đều nghe ngươi, mặc ngươi sắp đặt.
Cố tình lúc này hắn vẫn đang tức giận, ngồi nghiêm chỉnh, lạnh nhạt móc ra ý cười. Mắt ta đỏ rực nóng hổi, thử vài lần không cởi được đai áo của hắn, dứt khoát xé đứt. Giang Dạng rũ mắt nhìn một cái:
— Làm hỏng rồi, ngươi phải đền cho ta.
Ta liên tục gật đầu rúc vào lòng hắn:
— Chọn ngày không bằng đụng ngày, lát nữa đền ngay ở đây đi…
Đường nét môi hắn mềm mại lại, giọng nói lạnh lùng nhuốm màu dục vọng.
Người trong hoàng cung đến tuyên chỉ đẩy cửa phòng ra, liền nhìn thấy ta và Giang Dạng – hai kẻ trên triều đường hận không thể để đối phương c.h.ế.t. đi – đang trốn trong phòng, y phục rơi đầy đất, hôn nhau khó phân khó bỏ.
— Khụ khụ khụ… Hai người cứ hôn tiếp đi, hôn xong rồi gia lại tuyên chỉ!
Bị quấy rầy giữa chừng, Tình Cổ của ta cũng nhận được chút thuyên giảm, căn bản không có mặt mũi nào nhìn Giang Dạng. Giang Dạng quay lưng về phía ta mặc y phục vào, ta cũng theo đó thay đồ xong, hai người cố gắng làm ra vẻ thần sắc như thường ra ngoài nhận chỉ.
Nhân tuyển liên hôn mà Ô Lan yêu cầu, cuối cùng quân vương đã chọn người khác. Ta thở phào nhẹ nhõm, sao phản diện bệnh hoạn lại dễ nói chuyện thế này?
Hóa ra là Công chúa Miêu Cương đã lâu không gặp bước ra:
— Các người đều trúng Tình Cổ, vốn dĩ chính là một đôi. Đứa em trai kia của ta từ nhỏ đã thích chia rẽ người khác, thưởng thức dáng vẻ đau khổ của người ta, chưa chắc đã thật lòng thích ngươi.
Ngửi thấy mùi xạ hương chưa tan hết trong phòng, Công chúa nhíu mày nhìn Giang Dạng:
— Tình Cổ trên người ngươi, lần trước khi ta rời đi chẳng phải đã giúp ngươi giải rồi sao? Sao vẫn không kiểm soát được bản thân như vậy?
Giang Dạng đưa tay lên môi khẽ ho một tiếng, ánh mắt nhìn sang chỗ khác:
— Ta… ta chưa từng kiểm soát được bản thân.
— Ngươi giải Tình Cổ rồi mà lại không nói cho ta biết?! – Ta tức đến xù lông. Thế mà mỗi lần ta tìm hắn thuyên giảm, hắn lại biểu hiện nhập tâm như thế, ta còn tưởng là do Tình Cổ thôi thúc!
Công chúa Miêu Cương cười lên:
— Đừng vội, Hùng Cổ trong cơ thể hắn mất rồi, Từ Cổ trong cơ thể ngươi cũng sẽ biến mất theo. Chính là vì nó sắp biến mất, nên lần phát tác cuối cùng của Từ Cổ sẽ khiến ngươi đặc biệt khó chịu.
Công chúa Miêu Cương dẫn nội quan tuyên chỉ rời đi:
— Chúng ta đi rồi, hai người tiếp tục đi!
— Còn… tiếp tục không? Oản Oản? – Hắn cười bước lại gần, khéo léo nới lỏng vạt áo, để lộ dấu vết ta vừa mút ra trên chiếc cổ thon dài:
— Tình Cổ hết rồi, ai thèm tiếp tục với ngươi!
Hắn ấn lấy sau gáy ta giam cầm trong lòng, khi bờ môi mỏng áp xuống, ta vẫn không nhịn được mà luân hãm. Tình Cổ giống như đã giải, lại giống như vẫn còn. Tiếp xúc thân mật với hắn, đều sẽ không thể cứu vãn mà ghiền trọn đời.
Toàn văn hoàn.