Tạ Thời Thần trầm ngâm một lát rồi lùi lại hai bước.
Kế hoạch tạo phản của ta vẫn câu nói đó: “Tối dưới chân đèn”. Năm nay nhân dịp Tết nguyên đán, chúng ta sẽ dẫn quân g.i.ế.t ngược về kinh thành. Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, tuy ta bây giờ đã sa sút, nhưng trong cung ta cũng còn chút thế lực. Phó thống lĩnh cấm vệ quân trong cung trên danh nghĩa là người của đại ca ta, nhưng kỳ thực là người của ta.
Ta phân tích cho Tạ Thời Thần nghe:
“Lúc ăn tết, tuy cấm vệ quân của phụ hoàng tuần tra mười hai canh giờ, nhưng kinh thành từ ngày hăm tám cho đến tận Tết Nguyên Tiêu đều không cấm đốt pháo hoa. Đến lúc đó hai ta làm chút pháo hoa, thả ở cửa Bắc nửa canh giờ. Phụ hoàng nhất định sẽ tưởng lại là tên phá gia chi tử nào ở kinh thành đang đốt tiền. Binh mã chúng ta mang từ Bắc Cảnh về có thể thuận lợi từ cửa Bắc tiến vào hoàng cung, nội ứng ngoại hợp với người của ta.”
Tạ Thời Thần nghi hoặc: “Tại sao lại phải vào từ cửa Bắc?”
“Thứ nhất, cửa Bắc gần Dưỡng Tâm điện của phụ hoàng nhất. Thứ hai, phòng thủ cửa Bắc sâm nghiêm nhất, không ai nghĩ chúng ta dám vào từ đó. Thứ ba…” Ta hậm hực nói tiếp, “Quanh cửa Bắc toàn là khu nhà giàu của đám thuộc hạ đại ca ta. Ta thù người giàu, muốn nhân cơ hội cháy nhà ra hôi của! Ta ngứa mắt mấy tên tỷ phú cửa Bắc từ lâu rồi. Bọn họ ỷ có tiền, mấy năm nay ngày nào cũng lén lút mắng ta là đồ khố rách áo ôm sau lưng. Ta nghẹn hỏa trong lòng, chỉ có bạc trong phủ của chúng mới làm ta xả được giận. Hơn nữa, lỡ chúng ta tạo phản thất bại, ít ra thù bị mắng chửi của ta cũng báo xong rồi.”
Tạ Thời Thần: “…”
Tạ Thời Thần nhíu mày, ngón tay gõ nhịp có tiết tấu lên mặt bàn:
“Kế hoạch quả thực có thể khả thi, nhưng dựa vào đâu ta phải tin ngươi? Trong miệng ngươi chưa bao giờ có mấy câu nói thật.”
Ta hỏi: “Vậy làm thế nào ngươi mới tin ta?”
Hắn ngẫm nghĩ rồi nói: “Ngươi thành thật nói cho ta biết, vì sao ngươi lại tới Bắc Cảnh?”
Ta nhìn hắn: “Ngươi chắc chắn muốn nghe lời nói thật?”
Tạ Thời Thần nhấp một ngụm trà, dùng ánh mắt nhìn kẻ thiểu năng nhìn ta: “Nếu không thì sao?”
Ta cũng uống một ngụm trà, mỉm cười với hắn:
“Bởi vì năm đó, để làm giảm cảnh giác của ta hòng để ta đồng ý thả người của đại ca vào phủ, lần ngươi mượn rượu tỏ tình với ta ấy, đã bị Đại Phúc – Thái giám tổng quản của phụ hoàng ta nhìn thấy. Hắn hiến kế bẩn cho phụ hoàng, bảo ta đến đây giở trò câu dẫn với ngươi, thuận tiện để ngươi c.h.ế.t. chìm trong dịu dàng hương. Như vậy phụ hoàng ta không cần tốn một mũi tên hòn đạn nào cũng có thể giải quyết ngươi.”
Phụt! Tạ Thời Thần phun một ngụm nước trà ra, mặt đỏ bừng.
Đó là chuyện xảy ra vài tháng trước khi Tạ Thời Thần rời khỏi kinh thành. Lúc đó lại tới sinh nhật Tạ Thời Thần. Ta sợ tặng sai quà làm hắn không vui, bèn chỉ mở tiệc trong phủ. Hắn lúc đó đã ngầm qua lại với đại ca ta. Đại ca ta là người rất nguyên tắc, kiên quyết không làm chuyện lỗ vốn nên đã đòi hắn hồi báo. Món hồi báo Tạ Thời Thần hứa hẹn chính là để người của đại ca vào phủ ta, tìm kiếm chứng cứ ta tham ô.
Chuyện này Tạ Thời Thần quả thực làm được. Bởi vì khi đó ta vì lười biếng nên đã giao rất nhiều chuyện trong phủ cho hắn quản lý.
Hôm đó tiệc tan, hai chúng ta đều uống rất nhiều rượu. Lúc cùng nhau hóng gió tản bớt men say trong viện, Tạ Thời Thần nói với ta hắn mới quen một người bạn mới, muốn đưa người đó vào phủ.
Ta lúc đó rượu vào lời ra, cố tình chọc hắn:
“Bạn gì? Ngươi còn chẳng mấy khi bước ra khỏi cửa phủ của ta, lấy đâu ra hồ bằng cẩu hữu? Không phải là tình cũ từ Bắc Cảnh đến đấy chứ?”
Tạ Thời Thần nhìn ta im lặng rất lâu, muốn nói lại thôi, đấu tranh tâm lý hồi lâu. Cuối cùng, hắn lảo đảo đứng lên, ôm lấy mặt ta, hôn lên môi ta. Khi ta còn đang khiếp sợ định đẩy hắn ra, hắn ép ta vào ghế. Hắn lúc đó đã cao hơn ta, ta đẩy không nổi, chỉ đành để mặc hắn mang theo hơi rượu nồng nặc thì thầm:
“Tiêu Khởi Tuệ, người trong lòng ta là ngươi mà.”
Không biết có phải do ta uống quá nhiều rượu hay không, phản ứng có chút chậm chạp. Còn chưa kịp quát mắng hắn, hắn đã nhếch khóe môi, tiếp tục rót vào tai ta:
“Tạ Thời Thần chỉ yêu một mình Tiêu Khởi Tuệ, được không?”
Trong ánh mắt hắn là ngọn lửa nóng rực, hơi thở ấm áp phả bên tai ta có chút bỏng rát, làm ta quên luôn mình định nói gì. Ta chỉ nhớ cuối cùng ta bật ra hai chữ: “Hoang đường.”
Sáng hôm sau tỉnh rượu, ta hung hăng tát cho mình một cái tát. Uống rượu hỏng việc!
Sự thật chứng minh, uống rượu đúng là hỏng việc.
Lúc Tạ Thời Thần rời kinh, gian tế hắn cho vào phủ đã giao bằng chứng ta tham ô lên cho phụ hoàng. Mấy vị đại thần nhờ ta bán quan buôn tước mới được vào triều bị liên lụy, bãi quan thì bãi quan, lưu đày thì lưu đày. Bản thân ta cũng chẳng khá khẩm hơn, bị tịch thu tài sản.
Phụ hoàng lúc đó nhìn quyển sổ nợ mà người của đại ca dâng lên, chắc mẩm phủ của ta sẽ giúp ông ta kiếm được một món hời lớn, cực kỳ mong đợi. Kết quả lúc xét nhà mới phát hiện, thứ đáng giá nhất trong phủ ta chỉ có hai con sư tử đá trước cửa. Ông tức giận sai người khiêng luôn hai con sư tử đó ra canh cổng lãnh cung cho hả giận.
Đùa à, ăn chơi trác táng cái gì chẳng tốn tiền? Ta phải có tiền mới tham ô được chứ.
Đại ca đồng nghĩa với việc đã nhổ bỏ quá nửa thế lực của ta trong triều. Ba năm sau khi Tạ Thời Thần rời đi, ta luôn cụp đuôi làm người, bị đại ca cưỡi trên đầu đi bậy cũng không dám nói lời nào, ở trên triều cũng không lên tiếng. Còn liên lụy mẫu phi ta bị thất sủng.
Mãi đến khi binh của Tạ Thời Thần ra khỏi Bắc Cảnh, phụ hoàng mới hỏa tốc tìm đến ta. Bởi vì Đại Phúc hiến kế cho phụ hoàng bắt ta đến Bắc Cảnh diễn mỹ nhân kế, với lý do:
“Năm xưa Tạ Thời Thần làm con tin ở kinh thành từng có tin đồn ong bướm với Cửu hoàng tử. Các phiên vương khác ở Bắc Cảnh dâng cho hắn mười mỹ nam cũng không hạ gục được hắn. Chắc chắn là hắn vẫn còn thích Cửu hoàng tử, chưa từng quên được ngài ấy.”
Phụ hoàng đập đùi cái “bốp”, cảm thấy rất có lý.
Ta giải thích: “Phụ hoàng, có khả năng nào, Tạ Thời Thần hắn không phải là đoạn tụ?”
Phụ hoàng tự tin đáp: “Ngươi là mà!”
Ta: “Đây là trọng điểm sao? Phụ hoàng, trọng điểm chẳng phải là người nên tìm cô nương đi diễn mỹ nhân kế à?”
Phụ hoàng hỏi lại ta: “Ngươi nhìn Tạ Thời Thần có giống người vì nữ nhi mà từ bỏ binh quyền không?”
“Không giống.”
Phụ hoàng lại hỏi: “Những năm qua ngoài tin đồn với ngươi, hắn còn có tin đồn mờ ám nào với ai khác không?”
“Không có.”
Phụ hoàng tiếp: “Đại Phúc nói, trước khi rời kinh, Tạ Thời Thần đã từng tỏ tình với ngươi, đúng hay sai?”
“Quả thực có chuyện đó.”
Phụ hoàng: “Vậy không phải là xong rồi sao.”
“Nhưng khi đó là do Tạ Thời Thần có mưu đồ khác nên mới cố ý làm vậy…”
Và ta còn định giải thích tiếp, nhưng phụ hoàng không muốn nghe. Ông đã tự mình đưa ra kết luận:
“Ngươi ỷ vào gương mặt nhan sắc đệ nhất Đại Lương này mà hoành hành ở kinh thành bao nhiêu năm vẫn chưa bị ai đánh c.h.ế.t., trẫm tin Tạ Thời Thần cũng sẽ không đánh c.h.ế.t. ngươi đâu.”
Ông dừng lại vài giây rồi nói tiếp: “Huống hồ, tình cảnh hiện tại, cứ xem như L.ợ.n què chữa thành L.ợ.n lành đi.”
Ta nhìn Tạ Thời Thần: “Đó, đây là toàn bộ lý do vì sao ta tới Bắc Cảnh.”
Tạ Thời Thần lau nước trà trên miệng, gật gật đầu. Ngay lúc ta tưởng hắn sắp đồng ý với ta cùng nhau làm một vố, hắn lại chậm rãi đứng lên, ưu nhã hỏi ta:
“Cửu điện hạ, có khả năng nào… là Thái tử điện hạ cố tình ép ngươi đến Bắc Cảnh để đề phòng ngươi tranh giành ngai vàng với hắn không? Xét cho cùng, ngươi đã là hoàng tử duy nhất còn khả năng uy hiếp ngai vị của hắn.”
Tạ Thời Thần liếc nhìn ra ngoài cửa. Từ ngoài cửa, Vương thị vệ bước vào cùng với hai gã tử sĩ của đại ca ta.
Tạ Thời Thần ra lệnh cho hai người đó:
“Về nói với Thái tử điện hạ, Tết năm nay cấm bắn pháo hoa, thủ chặt cửa Bắc, và bảo hắn tra kỹ Phó thống lĩnh cấm vệ quân.”
Ta muốn đứng dậy, nhưng chợt nhận ra toàn thân vô lực. Ta đột ngột nhìn chén trà bên cạnh, rồi lại nhìn chiếc khăn tay Tạ Thời Thần vừa ném xuống.
Hắn mỉm cười với ta:
“Cửu điện hạ, biết ngài là cao thủ trong top mười Đại Lương, ra vào Bắc Cảnh như chốn không người. Bất quá thời gian này, e là phải ủy khuất ngài an tâm ở lại trong vương phủ của bản vương rồi.”
Ta chửi thầm, mẹ nó, quên mất tên này đã hợp mưu với đại ca ta mấy năm nay!
Ta định lớn tiếng gọi Nhất Hoan. Tạ Thời Thần lườm ta một cái, sầm mặt nói:
“Không cần gọi. Không phải ngài từng nói bản vương nên quản giáo hạ nhân của ngài sao?”
Đẹp mặt rồi, thường ngày đánh nhạn nay bị nhạn mổ vào mắt. Tạ Thời Thần quả nhiên tìm được con đường thứ ba để đi.
Hắn đàm phán với đại ca ta. Đại ca ta hứa hẹn với hắn, chỉ cần huynh ấy đăng cơ, tương lai Bắc Cảnh sẽ vĩnh viễn thuộc về nhà họ Tạ.
Tạ Thời Thần nhìn bộ dạng không phục của ta, nói thêm:
“Yên tâm, tuy năm xưa ngươi giam lỏng ta, nhưng đúng như ngươi nói, những năm đó ngươi không hề làm hại ta. Ngươi còn mang danh hiệu Thân vương, ta cũng sẽ không lấy mạng ngươi để rước lấy rắc rối. Chỉ cần ngươi ở đây yên phận, đợi đến khi Thái tử điện hạ đăng cơ, ta sẽ trả lại tự do cho ngươi.”
Thế là, ta chính thức bị Tạ Thời Thần giam lỏng trong vương phủ của hắn.