Ngày hôm sau, tôi đau lưng, mỏi gối, chuột rút mãi mới bò dậy nổi, thề sẽ không bao giờ ham sướng nữa. Một tên Tang thi vương, một tên Dị năng giả đỉnh cao, quả thực không phải sức người có thể chịu đựng nổi. Mệt c.h.ế.t. đi được. Tôi đấm đấm cái eo vẫn chưa hết mỏi.
Trong căn cứ vang lên hồi còi báo động mức cao nhất.
“Báo động! Báo động! Bên ngoài căn cứ phát hiện đợt sóng tang thi. Xin các dị năng giả mau c.h.óng tập trung đến cổng chính của căn cứ để cùng ứng phó.”
Hướng Trưng và Trần Uyên vốn đang nhắm mắt ôm chặt lấy eo tôi, nghe thấy tiếng báo động liền lập tức mở mắt. Trần Uyên thắc mắc: “Không có mệnh lệnh của ta, tang thi sẽ không dễ dàng hành động tập thể. Có chuyện gì thế nhỉ?”
“Bảo vệ tốt cho Kiến Tây.” Hướng Trưng bỏ lại một câu rồi mở cửa sổ, thoắt cái đã biến mất tăm.
Trần Uyên lườm nguýt một cái: “Bao nhiêu ngầu hắn chiếm hết rồi.”
Hắn mặc quần áo cho tôi, tự mình đeo một chiếc mặt nạ lên, đưa tôi đến cổng chính của căn cứ. Đúng là đợt sóng tang thi, hàng ngàn hàng vạn con tang thi đang gào rú ầm ĩ. Đi đầu là Kỷ Ngôn và Tô Lâm, chúng cũng đang gào rú.
“Tang thi vương bị bọn chúng bắt cóc rồi! Nếu chúng ta không đồng tâm hiệp lực phá hủy nơi này, người tiếp theo c.h.ế.t. sẽ là chúng ta! Xông lên! Xông lên!”
“Đáng ghét, tại sao lại bắt cóc Vương của chúng ta? Con người có ăn thịt tang thi không?”
“Vương! Vương! Chúng tôi đến cứu ngài đây! Bỏ rơi đồng loại không phải là văn minh! Xông lên cứu Vương của chúng ta!”
Tôi dịch từng câu từng chữ cho đám dị năng giả trong căn cứ nghe. Biểu cảm của bọn họ ngũ vị tạp trần. Thậm chí có nhiều dị năng giả chỉ vào vài con tang thi cấp cao, sắc mặt vô cùng đau khổ.
“Đó là chị gái tôi.” “Đó là crush của tôi.” “Đó là ba của tôi.”
“Thiếu tướng Hướng, nhất thiết phải đánh sao?”
Hướng Trưng chần chừ do dự: “Bảo vệ chặt cửa lớn căn cứ, những việc khác chúng ta tùy cơ ứng biến.”
Trần Uyên mất kiên nhẫn, giật mạnh mặt nạ xuống: “Chậc, đánh! Đánh! Đánh cái rắm! Lũ ngốc các ngươi, đứng nghiêm hết lại cho ta! Mẹ kiếp, lời của một con tang thi mới đến mà các ngươi cũng tin à? Thường ngày ta huấn luyện các ngươi ít quá phải không?”
Một con tang thi nhí gào lên: “Là Vương… Nhưng Vương đi vào căn cứ mãi không thấy ra, chắc chắn là bị bắt rồi. Ơ không đúng, sao Vương lại nói tiếng người? Vương, ngài bỏ rơi chúng tôi để đầu quân cho địch rồi sao?”
Trần Uyên: “Lão tử đến đây để tiêm thuốc chữa bệnh! Bệnh khỏi rồi thì đương nhiên biết nói tiếng người. Các ngươi cũng phải tiêm. Nhưng không được giành đánh với ta.”
Mặt tôi đỏ bừng, giáng cho hắn một bạt tai vào miệng. Tên này tối qua thắng oẳn tù tì, vừa mới vào đã bị sốt đến mức lăn lộn dưới đất, hai mắt đỏ rực tơ m.á.u, thề c.h.ế.t. không chịu lùi bước. Nằm một lúc thấy tôi chưng hửng chưa đến đâu chẳng có chuyện gì, hắn lại lăn ra ngất vì sốt. Hướng Trưng đành phải tiếp quản tôi, hành hạ tôi hơn nửa đêm đến mức giờ này tôi chỉ muốn g.i.ế.t người. Vậy mà Trần Uyên còn có mặt mũi đứng đây lẳng lơ!
“Câm miệng đi cái đồ thần kinh!”
Vừa dứt lời, Cô Lý dẫn theo một đội người ôm rương y tế chạy ra. Bầy tang thi rốt cuộc vẫn nghe lời Tang thi vương Trần Uyên, hùng hổ bắt đầu xếp hàng chờ tiêm thuốc.
Kỷ Ngôn và Tô Lâm định bỏ trốn thì bị Hướng Trưng bắt lại: “Bọn chúng tính sao đây? Tha cho đi thì khả năng cao sẽ đi lây nhiễm cho người khác.”
Trần Uyên: “g.i.ế.t đi, sống cũng tốn không khí.”
Tôi: “Thôi bỏ đi, c.h.ế.t. như thế dễ dàng quá, phải sống mới là tra tấn. Cho hai đứa nó mỗi đứa vài mũi tiêm đi.”
Hướng Trưng và Trần Uyên không hẹn mà cùng nhìn chằm chằm tôi.
Hướng Trưng: “Nghe lời vợ.”
Trần Uyên: “Phỉ phui, chiếc bánh ngọt nhỏ đúng là một Diêm Vương sống, càng ngày càng thích rồi. Nào, để chồng hôn một cái coi.”
Tôi không nhịn được, lại tặng hắn thêm một bạt tai. Trần Uyên ôm mặt hí hửng quay đầu nhìn Cô Lý: “Đúng rồi, sính lễ con nhờ mẹ chuẩn bị chưa làm mất đấy chứ? Quá khứ đã qua, con muốn kết hôn ngay lập tức.”
Bàn tay cầm kim tiêm của Cô Lý chệch đi một nhịp, cắm thẳng vào con tang thi nhí làm nó gào lên ầm ĩ: “Oa oa, cháu ghét tiêm, tiêm sợ quá đi mất.”
Cô Lý thổi phù phù vào mu bàn tay con tang thi nhí, ngay cả nước mắt cũng không có thời gian lau, tiếp tục thành thạo tiêm thuốc, cúi mắt mỉm cười: “Được, mẹ nhớ rồi.”
Trần Uyên nhướng mày nhìn Hướng Trưng: “Thằng nhóc nhà ngươi là sinh viên đại học mồ côi đúng không? Lấy cái gì mà đòi cưới vợ?”
Hướng Trưng luống cuống nhìn tôi, lí nhí hỏi: “Kiến Tây, tôi không có nhiều tiền, chỉ có công trạng thôi. Cậu có chê tôi không… Không sao, nếu cậu không muốn kết hôn với tôi thì tôi cũng hiểu, tôi làm bé cũng đủ rồi…”
Nói được nửa câu, cậu ta lại bắt đầu rớt nước mắt. Rõ ràng là một cảnh tượng rất cảm động mà lại bị hai kẻ này làm cho dở khóc dở cười. Tôi lười chẳng buồn đếm xỉa đến họ, chạy đi phụ Cô Lý tiêm thuốc, nhưng khóe môi lại lén lút cong lên.
Nếu mạt thế có thể kết thúc ngay lập tức thì tốt biết mấy. Để những người từng bỏ lỡ nhau lại được trùng phùng, để những người yêu nhau được tiếp tục yêu thương nhau. Bất kể là tình thân, tình bạn hay tình yêu. Cho dù con đường này có xa xôi, thời gian cần thiết có dài bao lâu chăng nữa, cũng không sao cả.
Toàn văn hoàn.