KHỜ DẠI VƯƠNG PHI, GẢ CHO ĐIÊN QUÂN

Chương 7: Bàn tính của Vương phi

Cỡ chữ:

Những lúc Tống Cảnh Nguyên không có trong phủ, ta cũng chạy ra ngoài dạo chơi. Dạo thư phòng của ta, lại đi dạo tiền trang của ta, còn có cả những cửa tiệm lớn nhỏ khác nữa. Hóa ra ta không chỉ biết đan đồ trúc, ta còn biết tính toán sổ sách. Bản lĩnh này cũng là sau khi thành thân ta mới phát hiện ra.

Quản sự nhà họ Thẩm mang vài rương đồ vật đến Tân vương phủ, đưa cho ta một cuốn sổ sách. Bên trên ghi lại những tài sản trước kia của Lâm gia: “Nay Lâm công tử đã thành thân, đồ đạc tự nhiên phải vật quy nguyên chủ.” Hắn ta chỉ cho ta xem một chút rồi định thu hồi lại.

Ta đưa tay ngăn lại: “Có vẻ không đúng lắm nhỉ.”

Vừa tính toán, ta giống như tìm được thú vui gì đó, bèn vùi đầu vào làm đến quên cả trời đất. Lần sau quản sự đến, rương hòm chất đầy cả sân.

“Tân Vương phi, lần này đã hài lòng chưa?” Mặt hắn ta đen như đít nồi.

Thập Nhất và Thập Nhị đứng bên cạnh cong người ôm bụng cười ha hả: “Vương phi nhà chúng ta lợi hại quá! Quả này không cần đợi chủ tử ra tay, Thẩm gia trực tiếp đi húp cháo loãng rồi!”

Ta nghe không hiểu lắm, ta tính toán sổ sách nhà họ Lâm của ta thì liên quan gì đến việc nhà họ Thẩm húp cháo loãng? Dù sao thì ta cũng đã mê mẩn việc tính toán rồi. Đến nỗi có lần ăn nói vụng về không cãi lại người ta, ấm ức ngậm nước mắt chạy về nhà mới bắt đầu rơi tí tách.

Tống Cảnh Nguyên đau lòng vô cùng: “Ngày mai ta đi đập nát tiệm của hắn, có được không?”

“Không được, làm sao có kiểu không nói đạo lý như vậy!” Ta quay lưng lại không thèm để ý đến hắn, giận lây sang cả hắn luôn. Tống Cảnh Nguyên đành bất lực dỗ dành hồi lâu, cam đoan sẽ tìm cho ta một tùy tùng lanh lợi.

Thế là ngày hôm sau, theo sau mông ta có thêm một tên Thập Cửu. Thoạt nhìn có vẻ ngốc nghếch thật thà, nhưng vừa mở miệng ra là ta đã sởn cả gai ốc.

Vừa ra khỏi tiệm bánh Hòa Thuận Ký, đã thấy trên phố có một người bị nha dịch áp giải, dân chúng hai bên xúm lại chỉ trỏ bàn tán.

“Chính là hắn, ngày nào cũng ăn vạ ở tửu lâu uống rượu không trả tiền.”

“Đúng vậy, ban nãy điên điên khùng khùng đập vỡ chum rượu nhà người ta rồi cứ đứng đó nhận lỗi, nói cái gì mà ‘mẫu thân nói đúng, hóa ra ta đã sớm thích ngươi rồi, chỉ là chưa từng đối diện với tâm ý của mình’. Lần trước ta cũng chạm mặt hắn, hắn túm lấy ta đòi ta trả nương tử lại cho hắn.”

“Chậc chậc, không lẽ bị người ta cướp mất thê tử sao? Nhìn hắn cũng từng là công tử bột đấy chứ, sao lại ra nông nỗi này?”

“Công tử bột thì sao, loại bất tài đỉnh cấp đó phá nát gia nghiệp, không kiếm nổi đồng tiền. Cũng may là cô nương nhà người ta không gả cho hắn.”

Ta nghiêng đầu nhìn từ xa, chỉ thấy người bị áp giải đó bị trùm bao tải đen trên đầu, bộ y phục trên người sớm đã giặt đến phai màu ố vàng, dường như đã từng nhìn thấy ở đâu đó rồi…

Ta đang mải nghĩ thì Thập Cửu bám gót theo sau kích động reo lên: “Vương phi, Vương phi! Ngài xem ta lợi hại không? Ta cướp được tận năm hộp đấy!”

Ta nhìn hắn xách hai tay đầy ụ điểm tâm, lập tức quăng sạch mọi suy nghĩ ban nãy ra sau đầu. Thập Cửu lợi hại quá! Thật hiếm khi lộ diện, lại không muốn dựa vào thân phận chèn ép người khác, kết quả điểm tâm của Hòa Thuận Ký quá nổi tiếng, vừa mới ra lò đã bị chen chúc suýt thì bay người. May mà Thập Cửu cao to lực lưỡng, lại còn dẻo miệng, hôm nay quả là đại thu hoạch!

Ta cười híp mắt liếm liếm môi. Giây tiếp theo, cả người đã sà vào một vòng ôm ấm áp.

“Cảnh Nguyên!” Ta thuận thế quàng lấy cổ hắn, trong lòng còn ngọt hơn cả bôi mật. “Sao chàng về sớm vậy?”

Tống Cảnh Nguyên quét mắt nhìn về phía đằng xa: “Vừa hay đi xử lý chút việc ở gần đây.” Hắn cúi đầu hôn lên khóe môi ta, sau đó xoa xoa nhẹ bên hông ta: “Còn mỏi không?”

Ta phồng má đẩy hắn ra: “Không được, không được đâu.”

“Không được cái gì?” Tống Cảnh Nguyên biết rõ còn cố hỏi, lại nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của ta, liền ý vị sâu xa “ồ” lên một tiếng.

Ta ấp úng định nói, vốn là muốn nói đã nấu canh ngọt cho chàng bồi bổ cơ mà. “Vậy còn uống không?”

“Canh ngọt?” Ta gật đầu lia lịa: “Uống, uống chứ!”

Tống Cảnh Nguyên nắm lấy tay ta, đầu ngón tay lướt qua lòng bàn tay ta: “Ừm, chúng ta uống xong rồi làm.”

Ta đơ người: “Thôi… hay là làm xong rồi uống vậy.”

“Khoan, khoan đã, Tống Cảnh Nguyên… sao chàng lại chui vào đó nữa rồi!

Toàn văn hoàn.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!