KỸ NĂNG BÁO THỦ: TRIỆU HỒI KẺ THÙ

Chương 4: Tai nạn máy truyền âm và Đêm ở cùng phòng

Cỡ chữ:

Vì quá kích động, tôi vô tình chạm vào đạo cụ truyền âm kia. Trong nháy mắt, đạo cụ phát ra ánh sáng. Rất nhanh, bốt bảo vệ dột nát cũ kỹ của tôi sáng lên một vệt sáng trắng. Vị trí kết nối hình ảnh là một phòng ngủ vô cùng rộng rãi, thiết kế sang trọng.

Căn cứ hiện tại nằm trong một khu biệt thự trên núi. Chỉ những ai sở hữu kỹ năng đỉnh cao, có đóng góp to lớn cho căn cứ mới được ở biệt thự sang trọng. Những con tôm tép nhãi nhép như tôi chỉ có thể ở bốt bảo vệ cũ nát.

Trong phòng tắm của phòng ngủ có người đang tắm, có nước nóng! Ghen tị ghê! Người đó tắm xong đi ra, mặc chiếc áo choàng ngủ bằng lụa màu xanh nước biển, chất liệu cực xịn. Thân hình cao lớn, cơ bắp săn chắc, tóc còn nhỏ giọt nước, vẫn không che giấu được khuôn mặt tuấn mỹ. Càng ghen tị hơn! Trong phòng còn có một cô gái cực kỳ dễ thương, dáng người chuẩn và rất xinh đẹp.

Mẹ kiếp, sự ghen tị làm tôi thay đổi cả sắc mặt! Tôi thật sự muốn tắt phăng cái đạo cụ c.h.ế.t. tiệt này đi, nhưng xui xẻo thay đây lại là loại một chiều, chỉ cần chưa hết thời gian thì căn bản không có cách nào tắt được.

Cuối cùng tôi cũng nhìn rõ mặt, lại là Tần Ngọc! Còn cô gái bên cạnh hắn chính là nhị đương gia của căn cứ, Kiều Nhiễm Nhiễm. Hồi đó cô ấy là hoa khôi của học viện chúng tôi, tôi vẫn luôn muốn theo đuổi cô ấy, trước mạt thế không có cơ hội, sau mạt thế lại càng không.

Kiều Nhiễm Nhiễm đỏ mặt nhìn Tần Ngọc:

“Hôm nay sao anh lại ra ngoài căn cứ? Còn đi cùng người tìm vật tư về nữa. Không ai thấy anh ra ngoài cả.”

Tần Ngọc dùng khăn lau tóc:

“Không phải tôi đã nói vào phòng tôi phải gõ cửa sao?”

Kiều Nhiễm Nhiễm nói:

“Với quan hệ của hai chúng ta, cần phải khách sáo thế sao? Anh vẫn chưa trả lời em đấy. Nghe nói anh đi cùng cái tên thiên tài đó về hả?”

“Đừng mở miệng ra là gọi thiên tài. Cậu ấy là công dân của căn cứ, tôi cũng có trách nhiệm bảo vệ cậu ấy.”

“Một công dân đến một cái dị năng cũng không có, sớm muộn gì cũng c.h.ế.t. ở bên ngoài thôi. Anh đừng chuyển chủ đề!” Kiều Nhiễm Nhiễm lộ rõ vẻ khinh thường.

Tần Ngọc sầm mặt:

“Không phải tôi tự ra ngoài. Thẩm Tuyệt đã thức tỉnh dị năng, sau này có thể có tác dụng lớn đối với căn cứ của chúng ta. Cậu ấy có thể triệu hồi người truyền tống đường dài, không bị giới hạn bởi đạo cụ, rất quan trọng đối với chúng ta.”

Tôi nghe thấy tên mình, trong lòng hừ lạnh: “Bây giờ biết tôi có tác dụng lớn rồi phải không?”

Mối quan hệ của hai người này trông có vẻ mờ ám nha, chẳng lẽ họ thực sự quen nhau rồi? Sự ghen tị khiến tôi phải cắn răng bò trong bóng tối.

Kiều Nhiễm Nhiễm hơi tức giận:

“Có thể đừng nhắc đến cậu ta nữa không? Chuyện của hai chúng ta cũng phải có một câu trả lời chứ. Anh rõ ràng biết em thích anh, bây giờ đã là mạt thế rồi, anh còn để ý chuyện gì nữa?”

Lần này Tần Ngọc mới nhìn thẳng vào cô ta:

“Đúng vậy, tôi có người mình thích rồi.”

Tôi vểnh tai lên nghe lén. Tin giật gân nha! Quả dưa lớn của căn cứ, ngày mai mang ra ngoài bán chắc chắn được giá tốt.

“Từ khi nào? Là ai? Là An Nguyệt có dị năng hệ thủy của căn cứ chúng ta, hay là Tiểu Yên vừa thức tỉnh dị năng hệ hỏa?” Kiều Nhiễm Nhiễm nghiến răng hỏi.

Biểu cảm của Tần Ngọc rất bình thản:

“Hôm nay, không phải những người cô vừa nói. Những chuyện khác, tôi không có nghĩa vụ phải nói cho cô biết.”

Kiều Nhiễm Nhiễm dậm chân, tức giận đóng rầm cửa bỏ đi. Tôi sờ cằm suy nghĩ, thấy có chút không đúng. Tần Ngọc thích ai nhỉ? Hắn thích ai thì tôi sẽ đi cướp người đó. Dù sao bây giờ tôi cũng có dị năng rồi, đợi dị năng của tôi đạt cấp tối đa, tôi sẽ là thủ lĩnh tiếp theo của căn cứ.

Tuy nhiên, kết nối hình ảnh vẫn chưa kết thúc. Tôi trơ mắt nhìn Tần Ngọc lên giường đắp chăn, rồi trằn trọc mãi không ngủ được. Tôi vừa nhai chiếc màn thầu khô khốc do căn cứ phát, vừa cười lạnh, hắn có phúc mà không biết hưởng. Chiếc giường đó là hàng hiệu, đệm lò xo siêu sang trọng, tôi còn quên mất đã bao lâu rồi mình chưa được ngủ trên đó.

Ngay lúc tôi đang nhàm chán đợi kết nối chấm dứt, lại phát hiện biểu cảm của Tần Ngọc có vẻ không ổn. Trên trán hắn lấm tấm mồ hôi lạnh, chăn cũng phập phồng một cách kỳ dị. Là một người đàn ông, tôi quá hiểu hắn đang làm cái gì rồi!

Không phải chứ? Kiều Nhiễm Nhiễm tỏ tình với anh, anh không chấp nhận, lại đi lén lút tự “giải quyết” hả? Tần Ngọc, anh giả vờ giỏi thật đấy!

Tuy nhiên lúc này, tôi hình như nghe thấy hắn đang gọi tên ai đó. Tôi ghé sát vào màn hình định hóng hớt, kết quả cả người tôi đâm sầm vào trong!

Giây tiếp theo, tôi rơi vào một vòng tay nóng rực. Cảm giác trơn tuột, cơ bụng hình như cứng ngắc, giữa hơi thở còn thoang thoảng mùi sữa tắm vừa tắm xong. Tôi vậy mà cắm đầu rơi thẳng vào trong chăn của Tần Ngọc khi hắn đang tự mình giải quyết!

Mẹ kiếp! Mọi chuyện vô lý hết sức!

Hơi thở nóng bỏng trong bóng tối kề sát ngay gang tấc. Tần Ngọc đen mặt, cơ thể cứng đờ hồi lâu mới chậm rãi lên tiếng:

“Thẩm Tuyệt!”

Tôi hốt hoảng bò dậy, chỉ nghe thấy âm thanh hệ thống bên tai vang lên: [Cấp độ triệu hồi đã tăng lên cấp 2! Nhân vật được triệu hồi nếu quá nhớ nhung bạn, cũng có khả năng cao sẽ triệu hồi bạn qua đó đấy nhé!]

Xin hệ thống, đừng chơi xỏ tôi như vậy mà! Tôi nặn ra nụ cười nịnh bợ:

“Anh bạn, thủ lĩnh đại nhân, Thẩm Phán Quan đại nhân, anh Tần Ngọc, nếu tôi nói lần này là anh triệu hồi tôi, anh có tin không?”

Tần Ngọc đỏ bừng mặt, gần như giây tiếp theo liền đảo khách thành chủ đè tôi xuống dưới chăn, động tác cực kỳ nhanh gọn dùng chăn bịt kín tôi lại. Đợi khi tôi thò đầu ra lần nữa, phát hiện người này đã bật đèn, ăn mặc chỉnh tề, sắc mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm tôi:

“Cậu thế này gọi là ám sát thủ lĩnh, tôi có thể g.i.ế.t cậu bất cứ lúc nào, cậu biết không?”

Tôi mặt mày xám xịt. Chạm trán cái chuyện này tôi cũng đâu có muốn! Độ hảo cảm của tôi thế này là bị xóa sạch về số không rồi phải không?

Nửa giờ sau, tôi quỳ trên giường chỉ tay lên trời thề:

“Tôi thề, tuyệt đối sẽ không đem chuyện tối nay nói ra ngoài. Bằng không sẽ để tôi đoạn tử tuyệt tôn, cả đời không tìm được bạn gái.”

Tần Ngọc ngồi trên sô pha, vắt chéo chân lạnh lùng nhìn tôi, tôi thầm nghĩ chắc hắn đang kìm nén lắm.

“Còn nữa thì sao? Không tìm được bạn gái, cậu còn có thể tìm bạn trai đúng không?”

Tôi tiếp tục ngụy biện:

“Mẹ kiếp, tôi là trai thẳng, tôi tìm bạn trai làm cái gì! Được được được, tôi thề tôi cũng không tìm bạn trai, được chưa?”

Kết quả câu nói này không biết đã chọc giận Tần Ngọc chỗ nào, hắn bật dậy, toàn thân chớp nháy những tia sét màu tím, âm trầm nghiến răng nghiến lợi:

“Ai cho cậu thề độc như vậy?”

“Không phải anh bảo tôi thề sao? Anh bị bệnh à?” Não Tần Ngọc có vấn đề rồi, không biết có phải bị ảnh hưởng bởi dị năng triệu hồi của tôi không. Hiện tại tôi không dám trêu chọc hắn, cũng không dám bước ra khỏi phòng ngủ của hắn.

Bởi vì hắn lạnh mặt nói:

“Cậu nửa đêm đi ra từ phòng ngủ của tôi, để người trong căn cứ nhìn thấy, họ sẽ nghĩ thế nào? Hai chúng ta đều là đàn ông thì có thể nghĩ thế nào được chứ?” Trên mặt Tần Ngọc nổi lên một màu đỏ kỳ dị, “Dù sao trước khi trời sáng cậu không được bước ra ngoài nửa bước. Trừ khi cậu có thể tự triệu hồi mình về.”

Tần Ngọc ném cho tôi một bộ áo choàng tắm, bảo tôi tắm rửa sạch sẽ, đừng làm bẩn giường của hắn. Tôi cắn răng hung hăng trừng mắt nhìn hắn, sau đó lao ngay vào chiếc bồn tắm lớn ấm áp. Mẹ nó, trong cái rủi có cái may, đã bao lâu rồi tôi không được tắm nước nóng? Bọn tư bản thối tha, đợi khi tôi lên làm thủ lĩnh, tôi sẽ bắt hắn ra ở bốt bảo vệ!

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!