KỸ NĂNG BÁO THỦ: TRIỆU HỒI KẺ THÙ

Chương 8: Thức tỉnh sức mạnh thật sự

Cỡ chữ:

Tần Ngọc và mọi người rời khỏi căn cứ, rất nhiều cư dân không hề hay biết. Ngày đầu tiên không có tin tức, ngày thứ hai vẫn bặt vô âm tín. Trong lòng tôi ngày càng nôn nóng. Cũng không biết tại sao, tôi chắc chắn không phải lo lắng cho hắn, chỉ là cảm thấy mình vất vả lắm mới có được dị năng mà lại chỉ có thể triệu hồi mỗi hắn, nếu hắn c.h.ế.t. rồi, dị năng của tôi chẳng phải cũng đi đời nhà ma sao!

Kiều Nhiễm Nhiễm nhìn ra sự phiền não của tôi, nhịn không được tìm đến tôi:

“Cậu đắc ý lắm phải không? Luôn được bảo vệ tốt như vậy, không có dị năng mà vẫn sống tốt, cả căn cứ cũng chỉ có cậu thôi.”

Tôi được bảo vệ tốt sao? Đã nửa năm trôi qua rồi, chẳng phải tôi vẫn luôn dựa vào sự nỗ lực của bản thân để thoi thóp sống qua ngày à?

Kiều Nhiễm Nhiễm khinh bỉ nói:

“Cậu tưởng không có Tần Ngọc đánh tiếng, cậu có thể sống sót để nhận mấy cái nhiệm vụ nhẹ nhàng đó sao? Đều là anh ấy đang bảo vệ cậu đấy! Thật không hiểu anh ấy thích cậu ở điểm gì, ngoài cái mặt giống tên ăn bám phụ nữ ra, cậu lấy gì so được với tôi?”

Tôi im lặng. Tần Ngọc bọn họ vẫn chưa có tin tức gì sao?

Ngay lúc chúng tôi đang nói chuyện, tiểu đội đánh úp đã trở về. Tổng cộng đi mười lăm người, về chỉ còn bảy người. Bọn họ mang về tin tức nói rằng Tần Ngọc và nhóm của hắn đã đánh úp thành công, tiêu diệt được Tang Thi Vương, nhưng Tần Ngọc bị thương nặng, đã mất liên lạc với những người ra ngoài.

Sợi dây thần kinh trong tim tôi đứt phựt. Kiều Nhiễm Nhiễm cũng tái mét mặt:

“Thẩm Tuyệt, cậu mau đi, cậu mau dùng dị năng của cậu đi! Chẳng phải dị năng của cậu có thể triệu hồi anh ấy sao? Trực tiếp triệu hồi anh ấy về đi!”

Đúng rồi, đúng rồi, tôi có thể trực tiếp triệu hồi hắn về! Tôi lập tức nhắm mắt lại, thầm gọi tên Tần Ngọc. Nhưng một lần, hai lần, ba lần đều không có bất kỳ phản ứng nào.

Tôi suy sụp chất vấn hệ thống dị năng: “Có chuyện gì vậy? Tại sao tôi không triệu hồi được?”

[Xin lỗi nhé! Người bị triệu hồi bắt buộc phải đang sống sót và trong trạng thái tỉnh táo thì mới có thể tiến hành triệu hồi. Bắt buộc phải là trạng thái tỉnh táo!]

Chẳng lẽ Tần Ngọc đã c.h.ế.t. rồi, nên mới không thể triệu hồi? Người trong căn cứ đều bận rộn rối tinh rối mù, bắt đầu xử lý vết thương cho tiểu đội trở về, chỉ có tôi thất hồn lạc phách quay lại phòng của Tần Ngọc.

Trên chiếc giường kia dường như vẫn còn lưu lại mùi hương của Tần Ngọc, sạch sẽ và lạnh lẽo giống hệt như hắn. Tôi nhịn không được quỳ sụp xuống mép giường:

“Lần này hay rồi, anh c.h.ế.t. rồi tôi có thể soán ngôi rồi. Tần Ngọc, anh có tức không?”

Hốc mắt đau nhức vô cùng. Rõ ràng… rõ ràng tôi rất ghét tên này cơ mà! Nước mắt lại không không kìm được mà trào ra. Tôi gắng gượng đứng dậy. Là do tôi quá yếu kém, luôn được người khác che chở, thức tỉnh dị năng cũng thiên tài như vậy.

Tang Thi Vương phải không? Tôi sẽ báo thù cho anh. Tần Ngọc, giá như Tang Thi Vương có thể bốc hơi khỏi thế giới này thì tốt biết mấy. Giá như những con tang thi c.h.ế.t. tiệt đó không hề tồn tại thì tốt biết mấy…

Chỉ nghe đằng xa truyền đến một tiếng nổ lớn “Ầm”. Tôi còn chưa kịp phản ứng, chỗ cửa sổ đã lóe lên một cái bóng đen. Giây tiếp theo, tôi đã được ôm gọn vào một vòng tay. Mùi hương quen thuộc, chiều cao quen thuộc.

“Khóc cái gì? Cậu triệu hồi tôi nhiều lần như vậy, chẳng lẽ tôi vắng mặt một lần đã khiến cậu suy sụp rồi sao?”

Tôi ngẩng đầu lên nhìn, vậy mà lại là Tần Ngọc! Tôi không dám tin, túm chặt lấy cổ áo hắn:

“Cái tên khốn này, anh chưa c.h.ế.t.! Lừa tôi!”

Hắn ho khục khặc một tiếng, khóe miệng rỉ ra một vệt m.á.u, lập tức nắm lấy tay tôi:

“Yên tâm, nếu tôi c.h.ế.t. rồi, dị năng của cậu chẳng phải đỉnh cấp sao?”

Tôi suýt chút nữa không nhịn được đấm cho tên này một cái. Nhưng hắn còn sống… Thật may là hắn còn sống.

Sắc mặt Tần Ngọc nhợt nhạt:

“Lần này khoảng cách cậu triệu hồi hơi xa, tôi về cũng cần chút thời gian. Nhưng tôi cảm nhận được cậu đang nhớ tôi.”

“Đúng vậy, tôi đang nhớ sao trước đây anh không c.h.ế.t. đi, gặp tôi là anh c.h.ế.t. chắc rồi, đây không phải là cố tình chọc tức tôi sao…” Tôi còn chưa kịp nói hết câu.

“Đừng nói nhiều nữa, tôi phải bù đắp điểm hảo cảm của hôm nay.” Một nụ hôn rơi xuống môi hắn, khóe miệng hắn tràn ngập ý cười.

Tiếng nổ lớn ngày hôm đó không phải là ngẫu nhiên, mà là căn cứ tang thi bên kia đột nhiên sụt lún, nuốt chửng toàn bộ đám tang thi tập trung ở đó. Còn từ ngày hôm đó trở đi, thanh thể lực dị năng của tôi cũng trống rỗng, giống như bị người ta rút cạn sức lực, mỗi ngày nằm trên giường dựa vào việc Tần Ngọc bón cơm cho ăn, hệt như bị liệt.

Tôi suy sụp, còn Tần Ngọc lại trầm ngâm nói:

“Năng lực của cậu, tôi nghi ngờ là loại dị năng giống kiểu Ngôn linh. Hôm đó có phải cậu đã ước cho đám tang thi ở căn cứ bên kia biến mất, hình như là muốn báo thù cho tôi phải không? Vậy là đúng rồi, năng lực của cậu chắc là dị năng mạnh nhất căn cứ chúng ta.”

Tôi suýt chút nữa kích động nhảy cẫng lên khỏi giường:

“Vậy nên tôi không phải đồ đỉnh cấp!”

“Đúng, không phải.” Hắn mỉm cười nhìn tôi, ánh mắt rơi xuống đôi chân chỉ mặc mỗi chiếc quần ngủ của tôi.

Tôi lập tức nằm ịch xuống lấy tay bịt chặt đũng quần, nghĩ ngợi một lát lại bịt luôn cả mông lại, cảnh giác nhìn hắn:

“Đại ca, tôi chưa đồng ý làm vợ anh đâu nhé! Hiện tại tôi đang là bệnh nhân.”

“Làm bệnh nhân và làm vợ tôi không hề xung đột, dù sao cũng đều là tôi hầu hạ cậu.” Vẫn tiếp tục mỉm cười điềm nhiên.

“Mẹ kiếp… không phải chứ, ánh mắt anh nhìn tôi rất quái lạ, kiểu không trong sáng ấy, anh biết không?”

“Hình như tôi vẫn luôn nhìn cậu bằng ánh mắt này mà.”

“Tần Ngọc, đồ khốn kiếp! Đệt… đừng, đừng giật điện tôi…”

“Sao nào, cậu không thích à? Tôi khống chế lực độ tốt lắm đấy.”

“Khốn khiếp! Ngủ riêng! Tối nay anh cút ra ngoài cho tôi!”

Toàn văn hoàn.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!