Tại một phòng thí nghiệm ngầm ở Châu Mỹ. Đủ loại máy móc, thiết bị bị đập phá tan tành. Vài gã ngoại quốc mắt xanh bị tóm lấy cổ tay trói nghiến lại.
Tôi khoác chiếc áo gió có thể che đi phần bụng, rủ mắt nghịch nghịch cây roi sắt trong tay: “James tiên sinh, lâu rồi không gặp.”
James bị trói chặt trên ghế, nghiến răng nghiến lợi: “Khốn… khốn nạn! Cậu là đồ khốn nạn nhất! Nhớ kỹ cho tôi, lần nào cậu đến cũng chẳng có chuyện gì tốt đẹp! Tôi đã giúp cậu tống cổ ông chú họ của cậu vào tù rồi, dự án thí nghiệm cải tạo cũng đã hủy bỏ, cậu còn muốn đến đây làm gì nữa?”
Giọng điệu của tôi ôn hòa mà bình thản, hoàn toàn không giống như đang nói với một kẻ bị trói chặt trên ghế: “James tiên sinh, tôi chỉ muốn đến hỏi một chút, nếu cơ thể người sau khi được cải tạo mà mang thai, ngoài việc mổ bụng không gây mê, còn có phương thức sinh nở nào tỷ lệ thành công cao hơn không?”
Nghe tôi nói vậy, James càng chửi rủa thậm tệ hơn: “Chúng tôi là nơi làm thí nghiệm cải tạo cơ thể người, chứ không phải nghiên cứu khoa học sự sống! Phòng khám chui! Phòng khám chui, cậu hiểu không?! Muốn giữ thai thì không đến bệnh viện, lại cứ hết tốp này đến tốp khác tìm đến tận đây. Đống máy móc này của tôi bị đập phá đến hai lần rồi, còn có thiên lý nữa không?!”
Lời của James khiến tim tôi chìm xuống đáy hồ. Đứa bé trong bụng ngay lúc này lại giãy giụa, đạp vào bụng tôi một cái. Nó đang báo cho tôi biết nó rất khỏe mạnh, nó muốn sống.
Đột nhiên, tôi nhận ra điều gì đó, ngẩng phắt đầu lên: “Ông vừa nói còn có ai đến đây nữa?”
Thực ra James không nói tôi cũng đoán được. Người đến trước tôi chính là Tạ Từ Châu. Theo lời James, Tạ Từ Châu còn hành xử như cường đạo hơn cả tôi. Khi biết ông ta cũng chẳng có cách nào, Tạ Từ Châu đã đập nát mấy cỗ máy móc tinh vi đắt tiền mà ông ta từng dùng làm thí nghiệm.
Tôi bất động thanh sắc sa sầm mặt mũi, áp suất xung quanh cũng theo đó mà giảm xuống: “Không phải ông nói mấy thiết bị này đều hỏng hết rồi sao?”
James lúc này mới phát hiện mình lỡ lời, nhưng muốn chữa cháy cũng không kịp nữa, đành ngoan ngoãn khai thật: “Quý tiên sinh, vẫn còn vài cỗ máy đắt tiền còn sót lại. Loại thiết bị có độ chính xác cao như thế này chi phí chế tạo rất đắt đỏ, vốn dĩ tôi định qua đợt bão tố này sẽ đem bán lấy tiền…”
Tôi nới lỏng khuy áo tay, nhàn nhạt ra lệnh: “Ồ. Còn vài cỗ máy à, đập nốt đi.”
Lúc tôi rời đi, James căm phẫn đá một cước vào tường, kết quả bị lực phản hồi làm đau đến mức nhảy loi choi: “Hai tên cường đạo đến từ phương Đông! Áu!”
Tuy James không có cách nào, nhưng nhóm chuyên gia lại đưa cho tôi một phương án: Tạo túi thai nhân tạo, tỷ lệ thành công có thể đạt 80%. Tạ Từ Châu đã gặng hỏi nhóm chuyên gia rất lâu. Bác sĩ đảm bảo nhiều lần, ca phẫu thuật này tuy không được chính quy cho lắm, nhưng đã có kinh nghiệm lâm sàng để tham khảo. Chỉ cần hình thành được túi thai là có thể sinh sản thuận lợi.
Tạ Từ Châu ôm eo tôi, áp mặt vào bụng tôi dặn dò: “Cục cưng ngoan, đến lúc đó con tự mình chui ra nhanh một chút. Nếu con dám hành hạ ba Quý của con, ba sẽ bóp c.h.ế.t. cái thứ ranh con như con.”
Tôi cảm giác được đứa bé trong bụng sợ hãi run rẩy, rủ mắt xuống, ánh mắt có phần mềm mỏng hơn: “Không phải thích trẻ con nhất sao, dọa nó làm gì.”
Tạ Từ Châu ngửa đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn tôi: “Lão đại, trong lòng tôi, anh là quan trọng nhất. Tôi sợ anh không cần đứa bé là vì anh hận tôi, hận đến mức ngay cả con cũng không cần. Vậy thì trong lòng anh, tôi thực sự chẳng còn chút cơ hội nào nữa.”
Tôi hơi nhướng mày: “Bây giờ cũng chưa chắc đã có cơ hội.”
Tạ Từ Châu lại như hoàn toàn không nghe thấy, cúi đầu hôn lên bụng tôi, khiến cơ thể tôi bỗng chốc run rẩy. Tôi cố nén sự không thoải mái, quay đầu hỏi bác sĩ: “Ngày dự sinh là khi nào?”
Bác sĩ lật lật tờ lịch, sau đó thông báo cho tôi: “Quý tiên sinh, là ngày 13 tháng 8.”
Đến gặp Mạc tiên sinh, còn chưa bước qua cửa, Tạ Từ Châu đã dõng dạc hô lớn: “Ba, con đưa con dâu của ba về nhà rồi đây!”
Mạc tiên sinh hừ lạnh một tiếng: “Hừ, con nhận vơ nhanh thật đấy. Người ta là Quý Tiện, có thèm để mắt đến con không? Đừng có mà bày trò ‘bỏ bố giữ con’ nhé!”
Tôi đi theo sau Tạ Từ Châu, bình thản cất tiếng gọi: “Ba.”
Mạc tiên sinh nghe vậy thì rùng mình một cái, nhịn không được phải uống một ngụm rượu để áp kinh.
Thực ra cũng không trách tôi nhận vơ nhanh, mà là vì Tạ Từ Châu nói Mạc tiên sinh những năm qua sưu tầm được không ít bảo bối, hơn nữa món nào cũng là kỳ trân dị bảo vô giá, chỉ đợi Tạ Từ Châu yên bề gia thất sẽ giao cho hậu duệ quản lý.
Thế là Tạ Từ Châu thừa thắng xông lên: “Ba, lão đại cũng gọi ba rồi, ba mau thể hiện chút lòng thành đi.”
Lông mày Mạc tiên sinh giật giật: “Quý tiên sinh nếu không chê, trong nhà ta có vài bức thư pháp tự tay danh nhân để lại, coi như là…”
Tạ Từ Châu cắt ngang lời Mạc tiên sinh: “Ba, chút thư pháp với tranh vẽ đó sao đủ? Con là đến ở rể nhà họ Quý, nếu của hồi môn không đủ hậu hĩnh, sau này ở nhà họ Quý phải chịu ấm ức thì làm sao?”
Mạc tiên sinh cười mà như không cười: “Vậy con muốn cái gì?”
Tạ Từ Châu nhắc đến chuyện này là hăng hái ngay: “Rượu vang, trà, kim cương, còn cả xe thể thao nữa ba! Lần trước ba vừa vận chuyển đường hàng không hai con ngựa thuần chủng giống tốt từ Châu Âu về cũng không tồi. Đợi tiệc đầy tháng của cháu, ba mang luôn miếng ngọc gia bảo truyền đời nhà mình qua cũng được.”
Nhìn sắc mặt Mạc tiên sinh ngày càng đen lại, tôi nhịn không được khẽ bật cười, muốn xoa dịu bầu không khí một chút: “Xem ra sở thích của Mạc tiên sinh cũng phong phú thật.”
Mạc tiên sinh tức đến phát điên, ngay cả sự nho nhã cũng chẳng thèm giữ nữa: “Tạ Từ Châu, mẹ kiếp rốt cuộc mày đứng về phe nào?!”
Tạ Từ Châu trưng ra vẻ mặt đại nghĩa lẫm liệt: “Đạo nghĩa giang hồ không màng đến tình ruột thịt, con chắc chắn là phải phục tùng mệnh lệnh của lão đại rồi! Còn có phần quà tặng lễ trưởng thành của đứa bé nữa, ba cũng đừng quên cho nó nhé. Con thấy hai pho tượng Phật Ngọc lớn mà năm ngoái ba vừa đấu giá được cũng đẹp lắm, cho con trẻ là hợp nhất. Ba cũng đừng lo chúng con mang không hết, lúc đến đây con đã liên hệ sẵn 3 công ty chuyển nhà rồi.”
Lúc chúng tôi rời đi, nhà họ Mạc gần như bị khuân sạch sành sanh. Mạc tiên sinh đau xót gào thét: “Đúng là đôi vợ chồng lòng lang dạ thú! Tôi làm nghề bao nhiêu năm nay, thấy bọn cướp vào nhà cướp của cũng chưa từng thấy đứa nào ác như bọn chúng!”