Trương Tử Hàm nằm trên giường hối thúc tôi: “Thích kiểu ngự tỷ hay loli, cậu mau chọn đi! Gửi cho cậu xong tôi còn phải đi làm ‘cơ trưởng’ đây.”
Tôi là người thành thật từ nông thôn ra, chưa từng xem mấy loại phim đó bao giờ. Không phải không thích xem, mà là tôi không tìm được. Trương Tử Hàm đam mê xem phim có rất nhiều tài nguyên, trước đây tôi thấy chẳng có gì hay ho, nên cậu ta muốn chia sẻ tôi đều từ chối hết. Nhưng dạo gần đây, các cặp đôi dưới lầu ký túc xá ngày càng nhiều, khiến một kẻ nhà quê như tôi nhìn mà trong lòng rạo rực. Dù sao cũng lên đại học rồi, tôi cũng nên yêu đương thôi. Thế nên hôm nay Trương Tử Hàm vừa lên giường, tôi liền gọi cậu ta lại:
“Trương Tử Hàm, tôi muốn chuẩn bị cho việc yêu đương, tôi cũng muốn xem, cậu gửi cho tôi vài bộ đi.”
Cậu ta hỏi tôi muốn xem thể loại nào. Tôi thực sự chưa từng nghĩ đến vấn đề này, tôi chỉ đơn thuần là muốn yêu đương thôi. Tôi cũng chẳng biết mình thích kiểu loli hay ngự tỷ nữa. Tôi xoa cằm nghiêm túc suy nghĩ, cuối cùng đưa ra kết luận: “Tôi muốn xem…”
“Cậu ta không cần.” Khương Nghị lạnh lùng ngắt lời tôi, quay đầu lại khuyên tôi: “Cậu không hợp xem mấy thứ Trương Tử Hàm chia sẻ đâu.”
“Tại sao?” Vừa hỏi xong, Khương Nghị liền dùng bàn tay sạch sẽ kia đặt lên eo tôi, hơi nóng phả vào tai tôi:
Eo tôi mềm nhũn.
“Bởi vì cậu…”
Trương Tử Hàm lười chờ chúng tôi tranh luận, đã đeo tai nghe vào, vội vàng đi làm “cơ trưởng” rồi. Khương Nghị nói rất có lý có cứ: “Bởi vì cậu muốn yêu đương thì không nên xem mấy cái này trước. Cậu nên luyện tập tiếng Phổ thông của mình trước đi.”
Tôi hụt hẫng cúi đầu: “Cũng đúng, tôi nhả chữ không rõ ràng, chẳng ai muốn ở bên tôi cả. Không có cô gái nào lại muốn yêu một gã nhà quê nói tiếng Phổ thông còn không sõi.” Đầu tôi cúi càng lúc càng thấp: “Nhưng tôi không biết phải luyện tập thế nào.”
Khương Nghị chợt nói: “Tôi dạy cậu.”
Tôi kích động nắm lấy cánh tay Khương Nghị, hai mắt sáng rực: “Thật sao?” Khương Nghị là sinh viên khoa phát thanh, tiếng Phổ thông đạt chứng chỉ Cấp 1 hạng Giáp. Cậu ấy cũng đảm nhận vai trò MC cho các buổi dạ hội của trường. Lần nào dẫn chương trình xong cũng có một nhóm nữ sinh vây quanh xin bí quyết luyện tập của cậu ấy. Khương Nghị ăn nói lanh lẹ, còn từng giành không ít giải thưởng trong các cuộc thi tranh biện. Có một người chuyên nghiệp như cậu ấy giúp đỡ thì còn gì bằng.
“Thật.” Khương Nghị chằm chằm nhìn yết hầu của tôi, nuốt nước bọt: “Tôi sẽ dạy dỗ cậu đàng hoàng. Bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày tôi đều đút đá lạnh cho cậu, giống như ban nãy vậy.”
“Làm thế có hiệu quả không?”
“Ừ, có hiệu quả. Giúp linh hoạt đầu lưỡi, luyện tập nhả chữ.” Nhìn Khương Nghị bước vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại rửa tay, tâm trạng khát khao học nhả chữ của tôi đạt đến đỉnh điểm.
Khương Nghị đúng là một người tốt bụng! Ai bảo cậu ấy lạnh lùng khó gần chứ? Một người nhiệt tình thế này, nhìn mà thấy ấm áp cả ruột gan. Lúc này đây, tôi hoàn toàn không thể ngờ được rằng, thứ cậu ấy bắt tôi cắn sau này căn bản không phải là “chữ”!