Khoảng thời gian không cần Khương Nghị giúp đỡ, tôi mảy may không hề chểnh mảng việc luyện tập. Tôi thậm chí còn tự sắm cho mình một chiếc tủ lạnh mini trong phòng. Mỗi lần tôi ngậm đá lạnh trong ký túc xá, Khương Nghị lại cố tình quay lưng đi không nhìn. Ngay cả Trương Tử Hàm cũng chú ý đến và đến hỏi tôi:
“Trình Triệt, dạo này sao Khương Nghị không dạy cậu nữa?” “Tôi không cần cậu ấy dạy nữa, bây giờ tôi tự luyện.”
Trương Tử Hàm ghé sát vào tôi vẻ thần thần bí bí: “Cậu nói cho anh em biết đi, trước đây rốt cuộc cậu dùng cách gì mà khiến cậu ta chịu dạy vậy?” “Tôi cũng không biết nữa, chắc là do tôi hay trải giường, gấp chăn cho cậu ấy.”
Trước kia lúc Khương Nghị còn giúp tôi luyện tập, tôi hay hỏi khi nào thì học đọc câu líu lưỡi, cậu ấy luôn nói không vội, cứ luyện lưỡi và khẩu hình trước đã. Giờ không có cậu ấy, tôi tự tìm rất nhiều câu líu lưỡi. Tôi cứ đinh ninh là mình làm được. Nhưng tôi lại không làm được! Mấy câu đơn giản thì tàm tạm, nhưng tôi đụng trúng một đoạn líu lưỡi mà nói kiểu gì cũng không trôi. Sau rất nhiều lần bị vấp, tôi không kìm được đành đi tìm Khương Nghị.
Trên đường từ khu giảng đường về ký túc xá, tôi chạy theo Khương Nghị: “Khương Nghị, tôi có một đoạn líu lưỡi đọc mãi không được, cậu có thể dạy tôi không?”
Giọng Khương Nghị rất lạnh: “Chẳng phải cậu bảo tự luyện được sao?” “Bài cơ miệng thì tôi tự luyện được, nhưng cái này…” Lời còn chưa dứt, Khương Nghị đi đến cửa phòng, đẩy cửa bước vào.
Tôi và Khương Nghị đồng loạt sững sờ. Trương Tử Hàm đang bò trên giường Khương Nghị dọn dẹp chăn ga: “Khương Nghị, tôi biết rồi, thứ cậu thiếu không phải là tiền! Cậu bây giờ đâu cần dạy Trình Triệt nữa đúng không, tôi cũng có thể dọn giường cho cậu, sau này hãy dạy tôi luyện đi!”
Đúng lúc mấu chốt này, tôi lại có việc gấp trên câu lạc bộ đành phải rời đi. Trong suốt buổi sinh hoạt câu lạc bộ, tôi đứng ngồi không yên. Khương Nghị có giúp Trương Tử Hàm luyện tập không? Trương Tử Hàm thậm chí đã trải giường cho cậu ấy rồi, hơn nữa Khương Nghị bây giờ không cần dạy tôi nên có rất nhiều thời gian rảnh. Giống như ngay giờ phút này tôi không có ở đó, Khương Nghị và Trương Tử Hàm “cô nam quả nam” ở chung trong một căn phòng. Tôi thử tưởng tượng ra cảnh Khương Nghị đút đá lạnh cho Trương Tử Hàm. Khương Nghị sẽ đích thân đút sao? Bọn họ đã tiến triển đến bước nào rồi?
Gấp đến mức tôi quýnh quáng cả lên. Tôi luống cuống móc điện thoại gọi cho Khương Nghị. Khương Nghị bắt máy rất nhanh: “Sao thế?” Tôi vừa định hỏi Khương Nghị một câu “cậu giúp cậu ta chưa”, thì nghe thấy đầu dây bên kia tiếng Trương Tử Hàm hỏi: “Rồi sao nữa?” Quả nhiên là đang chỉ đạo nhau mà! Tôi vội vàng ném lại một câu “gọi nhầm”, rồi cúp máy luôn.
Sau khi ngắt máy, tôi vẫn hớt hải chạy về. Vừa mở cửa ra, đã thấy Trương Tử Hàm ôm một bên má oai oái: “Ái chà, lạnh c.h.ế.t. tôi rồi!”
Quả nhiên là cậu ấy đã giúp rồi. Tôi đứng ngây ra ở cửa, bấu chặt ngón tay, trong lòng thấy khó chịu vô cùng. Khương Nghị thấy tôi về liền bước tới: “Vừa nãy bảo đoạn nào đọc không tốt?” Tôi liếc nhìn Trương Tử Hàm vẫn đang xoa xoa má, bỗng dưng không muốn đếm xỉa tới Khương Nghị nữa, cúi gầm mặt đi vòng qua cậu ấy: “Tôi biết đọc rồi.”
Trước khi ngủ, tôi nằm trên giường với một bụng tức. Rõ ràng chính tôi là người bảo Khương Nghị không cần giúp, sao giờ tôi lại giận dỗi nhỉ? Tôi và Trương Tử Hàm đều là bạn cùng phòng của Khương Nghị, Khương Nghị là “của chung” hai đứa, chứ đâu phải của riêng một mình tôi. Tự thông não cho mình xong, tôi quyết định không thèm so đo việc Khương Nghị có giúp đỡ Trương Tử Hàm hay không nữa. Ngày mai thức dậy vẫn nên hỏi lại Khương Nghị cách đọc đoạn líu lưỡi kia vậy.
Thế nhưng, khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, tôi không thấy Khương Nghị ở phòng. Lẽ nào hai người họ mới đút đá cho nhau một lần mà đã thân thiết tới mức rủ nhau đi chạy bộ buổi sáng rồi sao? Vậy bước tiếp theo, chẳng lẽ định thân đến mức mặc chung một cái quần? Rồi bước tiếp theo nữa là tiểu chung một bô luôn hả?
Sau đó tôi mới biết Khương Nghị đã xin nghỉ phép mấy ngày liền. Cậu ấy mở một studio ngoài trường, chuyên phụ đạo phát thanh cho người khác. Rất nhiều đàn em khóa dưới trong trường đều đã đăng ký học. Nghe Trương Tử Hàm kể xong, tôi c.h.ế.t. lặng: Có ý gì đây? Nghĩa là một đám khóa dưới xếp hàng há to miệng để chờ Khương Nghị đút đá lạnh cho ăn phải không? Cảnh tượng đó so với một bầy L.ợ.n nái xếp hàng nhảy ùm xuống nước còn gây chấn động hơn. Tôi mang vẻ mặt méo xệch hỏi Trương Tử Hàm: “Vậy có phải là Khương Nghị đích thân phụ đạo không?”
Trương Tử Hàm chẳng cần nghĩ ngợi: “Tất nhiên là đích thân dạy rồi!”
Trong lòng tôi bất chợt chua xót vô cùng. Tối hôm đó trước khi ngủ, càng nghĩ lại càng bứt rứt. Biết thế tôi đã không nói cái câu muốn tự luyện tập kia. Là do tôi tự chuốc lấy làm Khương Nghị giận. Khương Nghị tức giận tôi như vậy, chắc chắn là vì cậu ấy nghĩ tôi tự cao tự đại, không chịu nghe lời người thật thà như cậu ấy. Khương Nghị tận tâm chỉ bảo tôi đến thế, vậy mà tôi lại tự cho mình là đúng, không chịu theo cậu ấy luyện tập. Đều tại tôi cả. Với lại chẳng hiểu sao, tôi cực kỳ không muốn Khương Nghị giúp người khác luyện tập.
Mấy ngày vắng Khương Nghị, tôi ăn không ngon ngủ không yên, làm gì cũng không có tâm trạng. Đi đường thì chân trái vấp chân phải, giặt giày trắng xong mới phát hiện ra mình cầm nhầm bàn chải đánh giày đen. Trương Tử Hàm hỏi có phải tôi bị ngốc rồi không. Nhưng cứ hễ nghĩ đến việc Khương Nghị đút đá cho bao nhiêu người là tôi lại thao thức không tài nào chợp mắt. Nửa đêm, ngay cả Trương Tử Hàm cũng đã luyện xong 4 cái clip nhỏ, kết thúc chuyến bay mà lăn ra ngủ, còn tôi vẫn nằm trằn trọc trên giường lật qua lật lại.
Khương Nghị vì tôi lười nhác luyện tập nên “chỉ tiếc rèn sắt không thành thép” mà giận tôi. Đáng ra tôi nên khiêm tốn học hỏi mới phải. Thế là, tôi bật chiếc đèn ngủ nhỏ ở đầu giường lên, quay một đoạn clip ngậm đá lạnh gửi cho Khương Nghị. Trong video, tôi ngậm một viên đá, nghiêm túc khuấy đảo, xoay vần viên đá đó. Dưới ánh sáng le lói của chiếc đèn ngủ, có thể thấy rõ độ ướt át phản chiếu trên đôi môi và bàn tay tôi. Trong phòng có hơi nóng, gò má tôi ửng hồng, kèm theo những tiếng thở dốc nén nhịn khe khẽ.
Quay xong, tôi lập tức nhấn nút gửi cho Khương Nghị, còn gõ thêm một dòng tin nhắn: “Khương Nghị, cậu xem tôi ấn vị trí đã chuẩn chưa?”
Video vừa được gửi đi, Khương Nghị đã phản hồi ngay lập tức: “Tôi về ngay đây. Chờ tôi.” Khương Nghị thế mà vẫn chưa ngủ! Nhưng nửa đêm nửa hôm cậu ấy mò về ký túc xá làm gì? Cho dù cậu ấy chịu, cho dù cái cửa cũng chịu, thì dì quản lý ký túc cũng đâu có chịu. Tôi nhắc cậu ấy: “Bây giờ là 3 giờ sáng rồi, tòa nhà ký túc đã khóa cửa, cậu không vào được đâu.” Nhưng tôi không ngờ giây tiếp theo, Khương Nghị gọi video thẳng cho tôi luôn: “Cho tôi xem.”
Tôi lập tức tắt máy: “Cậu muốn xem cái gì? Tôi đang tắm mà.” Khương Nghị trả lời: “Chỉ xem một cái thôi.” Nhưng tôi đang tắm thật mà! Vừa nãy quay clip xong nằm trên giường thấy hơi nóng nực, đằng nào cũng không ngủ được nên tôi dứt khoát vào nhà tắm tắm nước lạnh, mở vòi hoa sen lên rồi mới bấm gửi. Điện thoại lại rung lên một tiếng, Khương Nghị nhắn lại: “Cậu chỉ cần ló mặt ra là được. Tôi không xem cái khác. Để tôi chỉnh lại cho cậu chút nữa.”
Khương Nghị muốn chỉnh bài tập cơ miệng cho tôi, có phải cậu ấy đã tha thứ, không còn giận tôi nữa rồi không? Khương Nghị tốt quá đi mất. Vì để giúp tôi mà rạng sáng cậu ấy vẫn gọi video cơ đấy. Vẫn là do tôi trước đây quá nông nổi, phụ lòng nhiệt thành của Khương Nghị. Tôi hỏa tốc gọi video lại cho cậu ấy. Tóc tôi ướt nhẹp, trên mặt vẫn còn đọng lại những giọt nước, ngậm viên đá lạnh buốt, bắt đầu làm bài tập cơ miệng học được trên video.
Khương Nghị nghiêm túc chỉnh sửa cho tôi. Bên cậu ấy không bật đèn, màn hình tối đen như mực, xen lẫn những tiếng sột soạt lật chăn mền. Giọng nói của cậu ấy ngày một khàn đục: “Đến gần thêm một chút, tôi nhìn không rõ… Ừm, chính là như vậy… tiếp tục đi, Trình Triệt.” Từ màn hình tối đen, tôi chợt nghe thấy tiếng Khương Nghị rên khẽ. Tiếng sột soạt bên cậu ấy ngừng bặt. Khương Nghị cũng không nói năng gì.
Tôi chớp chớp mắt hỏi: “Tôi làm đúng không?” Vài giây sau cậu ấy mới bình ổn lại nhịp thở, khàn giọng đáp lại tôi ba chữ đứt quãng: “Rất… rất tốt.” Chắc là muộn thế này nên Khương Nghị buồn ngủ rồi. Nửa đêm nửa hôm còn làm phiền Khương Nghị dạy học qua video, tôi cũng hơi ngại ngại: “Khương Nghị, cảm ơn cậu nhé, vậy tôi cúp đây.” Khương Nghị lại bồi thêm một vế sau: “Rất tốt, nhưng vẫn có thể nâng cao thêm trình độ nữa.” “Nâng cao? Nâng cao bằng cách nào?”