MẠT THẾ: TIỂU TANG THI NHÀ TÔI RẤT NGOAN

CHƯƠNG 4: KẺ THÙ CŨ VÀ SỰ THẬT KIẾP TRƯỚC

Cỡ chữ:

Tôi đội chiếc mũ tai thỏ lên đầu tiểu tang thi, dắt tay em ấy ra ngoài đi dạo.

 

Tốc độ tiến hóa của tang thi rất nhanh. Một tháng trước đa số đều là cấp 1 cấp 2, bây giờ khắp nơi đều là cấp 3 cấp 4, thỉnh thoảng còn đụng phải vài con cấp 5 cấp 6. Cũng may tốc độ thăng cấp của tôi không hề chậm. Dưới cường độ săn g.i.ế.t tang thi cao, cả hai dị năng của tôi đều đã đột phá lên bậc 7. Dị năng không gian thậm chí còn tiến hóa thêm chức năng “bảo quản độ tươi”.

 

Từ bậc 1 lên bậc 5 mất 4 ngày, từ bậc 5 lên bậc 7 lại mất nguyên một tháng. Càng về sau tiến cấp càng khó, y hệt như chơi game vậy. Trước bậc 5 thanh kinh nghiệm tùy tiện nhảy vọt, lên đến bậc 5 thì thanh kinh nghiệm chạy mãi mới nhích được một chút. Bậc 7 trở về sau lại càng gian nan hơn. Ngoài dị năng bậc 7 hộ thân, tiểu tang thi cũng được tính là buff ngoại cảnh của tôi, nhờ vậy tôi mới có thể sống yên ổn không lo nghĩ gì.

 

“Cảm ơn em nhé, Tiểu Chanh Tử.”

 

“Thính Thính, khách khí!”

 

Nhưng hôm nay ra cửa chắc là quên xem ngày, có chút xui xẻo. Vừa đi chưa được mấy bước, một chiếc xe địa hình xuất hiện trong tầm mắt, lao thẳng về phía chúng tôi. Tôi theo phản xạ có điều kiện ấn thấp vành mũ của tiểu tang thi xuống, che khuất đôi mắt đỏ ngầu của em ấy.

 

Chưa kịp dắt tiểu tang thi né đi, chiếc xe địa hình đã đỗ phịch ngay trước mặt. Tôi vốn định mặc kệ, nhưng người ngồi ghế phụ lái nhìn thấy tiểu tang thi đột nhiên kinh hô một tiếng:

 

“Vãi chưởng! Thi Vương!”

 

Trên chiếc xe địa hình có tổng cộng 3 nam 2 nữ. Toàn bộ đều bị tôi trói gô mang về.

 

Những kẻ biết được bí mật của tôi và tiểu tang thi tuyệt đối không thể giữ lại. Thế nhưng ngay lúc tôi chuẩn bị ra tay diệt khẩu, thanh niên ngồi ở ghế phụ lái bỗng hét toáng lên:

 

“Đại lão! Khoan ra tay! Tôi biết Thi Vương là bị người ta hãm hại!”

 

Tay tôi khựng lại. Đòn sát thủ chuyển thành đòn đánh ngất. Bốn kẻ kia bị tôi đánh ngất, vứt bừa vào một căn phòng. Tên thanh niên ban nãy bị tôi lôi sang phòng khác. Tôi tung hứng quả cầu sấm sét trong tay, lạnh nhạt uy hiếp:

 

“Nói đi. Nếu mày dám lừa tao, cả mày và bốn tên đồng đội kia đừng hòng sống sót. Dù sao thì, chỉ có người c.h.ế.t. mới giữ được bí mật.”

 

Tiểu tang thi đứng cạnh cũng hùa theo nhe răng trợn mắt:

 

“Người c.h.ế.t., giữ bí mật!”

 

“Đại lão bình tĩnh! Tôi sẽ đem tất cả những gì tôi biết kể cho anh! Thực ra Thi Vương là bị một người bạn tên Kỳ Dương hãm hại!”

 

Kỳ Dương?

 

Nghe thấy cái tên này, tiểu tang thi phản ứng rất mạnh. Đây là lần đầu tiên em ấy biểu lộ tính công kích kịch liệt đến vậy:

 

“Thính Thính, Kỳ Dương, người xấu!”

 

Tôi vội vàng ôm tiểu tang thi vào lòng, vuốt ve an ủi cảm xúc của em:

 

“Tiểu Chanh Tử đừng sợ, Thính Thính sẽ báo thù cho em.”

 

Tiểu tang thi đã có phản ứng như vậy, chứng tỏ lời thanh niên kia nói đều là sự thật. Tôi chợt nhớ lại dáng vẻ khóc lóc bi thương vô cùng chân thực của Kỳ Dương lúc trước.

 

Kỳ Dương! Mẹ kiếp nhà mày!

 

Kỹ năng diễn xuất tốt thật đấy, hoàn toàn lừa gạt được tao. Nếu lúc đó tao mà biết sự thật, tao đã bóp c.h.ế.t. hắn ngay tại trận! Không, tao phải ném hắn vào bầy tang thi, để hắn nếm trải đủ sự tuyệt vọng của Tiểu Chanh Tử.

 

Đợi tiểu tang thi an tĩnh lại, tôi mới quay sang hỏi tiếp:

 

“Tại sao mày cứ gọi em ấy là Thi Vương?”

 

Thanh niên kia cười gượng:

 

“Bởi vì… nhìn cậu ấy một cái là biết khác biệt với tang thi bình thường rồi. Không cắn người, lại còn biết nói chuyện, y chang Thi Vương viết trong tiểu thuyết vậy.”

 

Tôi hướng hắn nở một nụ cười:

 

“Được rồi.”

 

“Đại lão, anh đi đâu vậy?”

 

“Tao đã nói rồi mà? Nếu mày dám lừa tao, mày và đồng đội đừng hòng sống. Nhưng những thứ mày biết có vẻ không ít, giữ mày lại còn có ích. Còn bốn tên đồng đội của mày thì đỉnh cấp quá, đương nhiên là g.i.ế.t đi cho an toàn rồi.”

 

Tiểu tang thi lại hùa theo:

 

“g.i.ế.t… g.i.ế.t…”

 

Thanh niên sợ đến mức run rẩy:

 

“Đại lão bình tĩnh! Tôi nói, tôi nói hết! Nhưng mà chuyện này nghe có vẻ hơi ma huyễn, anh đừng cho là tôi bịa chuyện lừa anh nhé… Thực ra, tôi là người trọng sinh.”

 

Điều này quả thực nằm ngoài dự liệu của tôi.

 

“Trọng sinh?”

 

Tiểu tang thi cũng nghiêng đầu lặp lại:

 

“Trọng sinh?”

 

“Đúng vậy, nghe rất khó tin phải không? Còn về lý do tại sao tôi trọng sinh, tôi cũng không rõ lắm. Tóm lại là vừa mở mắt ra tôi đã trọng sinh rồi.”

 

Tôi ngắt lời hắn:

 

“Tao không hứng thú với chuyện của mày.”

 

“Kiếp trước… Thi Vương là một con tang thi hệ Tinh thần siêu cấp đột nhiên xuất hiện. Cậu ấy có địch ý rất lớn với nhân loại, nguyên nhân là vì người yêu của cậu ấy đã tuẫn tình đi theo cậu ấy…”

 

Ở kiếp trước, tôi không tìm thấy Khúc Nhất Thành, định quay đầu nhảy vào bầy tang thi thì không hề có tiểu tang thi nào níu tôi lại. Đợi đến khi em ấy tự mình tiến hóa, khôi phục lại ký ức con người thì mới phát hiện tôi đã c.h.ế.t.. Không phải biến thành tang thi, mà là c.h.ế.t. một cách triệt để. Mà tất cả khởi nguồn của bi kịch đó đều là vì Kỳ Dương muốn tự cứu lấy cái mạng c.h.ó của mình, nhẫn tâm đẩy em ấy vào bầy tang thi. Chính vì thế, em ấy mang lòng thù hận toàn bộ nhân loại, dẫn dắt đại quân tang thi san bằng căn cứ của loài người. Lúc đó, tôi c.h.ế.t. rồi.

 

Nghe đến đây, tôi kéo tiểu tang thi sang một căn phòng khác, gắt gao ôm chặt lấy em ấy không buông.

 

“Thính Thính… không khóc.”

 

Tôi nghẹn ngào phản bác:

 

“Tôi không khóc.”

 

Đợi bình phục lại tâm trạng, tôi mới quay lại tìm thanh niên kia.

 

“Câu hỏi cuối cùng: Bọn mày tới thành phố C làm gì?”

 

“Kiếp trước có một người giành được ngón tay vàng siêu to khổng lồ, chính là cái ‘Không gian linh tuyền’ y hệt trong tiểu thuyết ấy. Mấy người bọn tôi tới đây định thử vận may xem sao, nếu tìm được thì phất lên luôn! Không ngờ lại xui xẻo đụng trúng đại lão và Thi Vương ở đây. Cơ mà phải nói, kiếp này khác hoàn toàn kiếp trước. Đại lão vẫn còn sống! Có phải anh cũng trọng sinh không?”

 

Tôi phớt lờ câu hỏi này, cũng chẳng mảy may hứng thú với cái không gian linh tuyền mà hắn nhắc tới. Loại bảo vật mang tiêu chuẩn của nhân vật chính này, cứ cầm vào tay là y như rằng rước lấy phiền phức.

 

Tôi hướng Thẩm Điều mỉm cười thân thiện:

 

“Mày đi bắt Kỳ Dương về đây cho tao, tao sẽ tha mạng cho mấy người bọn mày.”

 

Thẩm Điều gật đầu rồi lại vội lắc đầu nguầy nguậy:

 

“Đại lão, anh có thể tung hoành thất xuất thất nhập trong bầy tang thi, nhưng tôi thì không a! Tôi chỉ là một tên hỗ trợ hệ Trị liệu, vừa ra khỏi cửa là bị cắn c.h.ế.t. tươi rồi!”

 

Tôi trợn trắng mắt, đúng là thiên tài.

 

Tôi bắt hắn chọn một trong bốn người kia đi cùng hắn. Ba người còn lại ở lại làm con tin.

 

“Nếu dám tiết lộ chuyện của chúng tao, khiến bọn tao bị căn cứ loài người truy sát… thì bọn mày sẽ bị tao truy sát. Tao không chắc chắn sẽ c.h.ế.t., nhưng bọn mày thì chắc chắn sẽ c.h.ế.t..”

 

Thẩm Điều gật đầu như giã tỏi:

 

“Hiểu hiểu hiểu! Tôi tuyệt đối sẽ không tự tìm đường c.h.ế.t. đâu!”

 

Giữa việc tôi tự mạo hiểm chạy tới căn cứ tìm Kỳ Dương báo thù và việc sai Thẩm Điều đi bắt người, thì cách thứ hai chắc chắn ít rủi ro hơn. Thứ nhất, tôi không rành địa hình căn cứ, tìm người rất phiền phức. Thứ hai, tiểu tang thi không thể rời xa tôi. Nếu tôi đến căn cứ, tiểu tang thi nhất định phải đi theo, như vậy chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới? Giao cho Thẩm Điều, tỷ lệ hắn mật báo là có, nhưng không cao. Những kẻ từng c.h.ế.t. một lần là những kẻ sợ c.h.ế.t. nhất. Hơn nữa trông hắn cũng coi như có tình có nghĩa, vì mạng sống của đồng đội mà đem bí mật lớn nhất của bản thân khai sạch với tôi. Làm sao hắn có thể quay đầu đem mạng đồng đội đi cá cược xem căn cứ có bắt được tôi và tiểu tang thi hay không?

 

Cho dù có xảy ra kết quả tồi tệ nhất thì tôi cũng chẳng sợ. Mạt thế mà, cường giả vi tôn!

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!