Sáng sớm ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy từ rất sớm, hiếm khi mới có được một giấc ngủ yên ổn. Cả người sảng khoái, vươn vai một cái định bước xuống giường đi rửa mặt. Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng bước chân vội vã truyền đến từ ngoài cửa. Không phải quản gia, quản gia đi lại sẽ không dùng lực nặng nề đến vậy. Giây tiếp theo, cửa phòng tôi bị người ta đẩy mạnh từ bên ngoài vào… Không đúng, tôi rõ ràng đã khóa cửa rồi mà!
Tôi theo phản xạ ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Cố Diễn Chi đang đứng ở cửa. Anh mặc chiếc áo sơ mi đen, cổ áo hơi xộc xệch, tóc tai cũng không vuốt ve gì, vài sợi tóc lòa xòa rủ xuống trán. Đáng sợ nhất là đôi mắt của anh, đôi mắt luôn lạnh lùng tĩnh lặng ấy giờ hằn đầy những tia m.á.u đỏ quạch, quầng thâm thâm quầng dưới đáy mắt, giống như cả đêm không hề chợp mắt. Nhưng ánh mắt anh lại sáng đến đáng sợ, mang theo một sự mãnh liệt gần như cố chấp mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
Anh sải bước đi tới, túm chặt lấy cổ tay tôi, ép sát cả người tôi vào góc tường. Lưng tôi đập vào bức tường lạnh lẽo, chưa kịp phản ứng thì cơ thể anh đã đè tới, một tay chống lên tường bên tai tôi, tay kia gắt gao ôm chặt eo tôi. Cả người anh như một bức tường vững chãi, giam cầm tôi giữa anh và vách tường. Hơi thở của anh vừa dồn dập vừa nóng rực, từng nhịp từng nhịp phả vào mặt tôi. Mùi hương gỗ thông quen thuộc ập vào mũi, nồng đậm đến mức khiến tôi xây xẩm mặt mày.
Tôi ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt hằn tia m.á.u của anh. Giọng nói của anh trầm khàn đến lợi hại, giống như bị giấy ráp mài qua, mang theo lệ khí nồng đậm và một tia ấm ức nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy:
“Thẩm Đỗ, em nhanh như vậy đã chơi chán tôi rồi sao?”
Đầu óc tôi trống rỗng.
“Đồ chơi dùng tốt hơn tôi à?”
Giọng anh đang run rẩy, trong đôi mắt ngỡ như mặt hồ không gợn sóng ấy, giờ khắc này đang cuộn trào những cảm xúc mà tôi chưa từng được chứng kiến. Anh ép tôi vào góc tường, bàn tay siết eo tôi rất chặt, giống như sợ chỉ giây tiếp theo tôi sẽ biến mất.
“Người mỗi đêm đến phòng tôi, là em.” Anh gằn từng chữ một, giọng nói trầm khàn như vắt ra từ sâu trong cuống họng. “Em tưởng tôi không biết?”
Đồng tử tôi đột ngột co rụt.
“Người để lại dấu răng trên xương quai xanh tôi, là em. Em tưởng tôi không phát hiện ra sao?” “Những dấu vết đó sáng hôm sau sẽ biến mất, nhưng em có biết không, mỗi sáng tôi đều đứng trước gương nhìn rất lâu.” “Em có biết từ đêm đầu tiên tôi đã tỉnh rồi không?” Anh nối tiếp hết câu này đến câu khác, giọng ngày càng khàn, lực trên tay ngày càng siết chặt, như muốn khảm tôi vào m.á.u thịt. “Em có biết mỗi đêm tôi đều đang đợi em không? Em có biết đêm qua em không đến, tôi đã đợi em trọn một đêm không?”
Vành mắt anh đỏ hoe rồi. Cố Diễn Chi, người cầm quyền của Cố gia kinh thành, kẻ hô mưa gọi gió trên thương trường, giờ phút này lại đỏ bừng vành mắt, ép tôi vào góc tường, giọng nói run rẩy như một đứa trẻ bị cướp mất món đồ chơi yêu thích.
“Con búp bê đó…” Ánh mắt anh lia xuống con búp bê mô phỏng trên giường, một tia sắc bén tàn nhẫn lóe lên trong đáy mắt. “Ai đưa cho em?”
Tôi há miệng, chưa kịp trả lời thì anh đã cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ tôi, giống y hệt cái cách mỗi đêm tôi làm với anh. Trán anh tì lên vai tôi, hơi nóng rực phả lên xương quai xanh, thanh âm rầu rĩ vang lên, mang theo tiếng bass trầm khàn:
“Thẩm Đỗ, cuộc hôn ước đó không phải là tai nạn, là tôi bảo ông nội đi nói chuyện với bố em.” “Từ ánh nhìn đầu tiên gặp em ở bữa tiệc rượu, tôi đã không định để em đi.”
Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm nhìn thẳng vào tôi, trong đó có tơ m.á.u, có ánh lệ, và cả sự điên cuồng gần như cố chấp mà tôi chưa từng thấy.
“Cho nên, vứt con búp bê giẻ rách đó cho tôi. Ngay bây giờ, ngay lập tức.”
Anh cúi xuống, c.h.óp mũi cọ vào c.h.óp mũi tôi, hơi thở quấn quít lấy nhau:
“Em muốn gì tôi đều cho em, em cần gì tôi đều có.” Giọng anh trầm xuống, trầm đến mức gần như chỉ còn lại hơi thở, nhưng từng chữ từng câu đều nện mạnh vào tim tôi. “Không được đi tìm vật thay thế, không được bỏ rơi tôi.”
Tôi nhìn vành mắt đỏ ửng của anh, nhìn quầng thâm quầng dưới đáy mắt, nhìn những ngón tay đang hơi run rẩy vì cả đêm không ngủ của anh. Tất cả những bí mật suốt 3 tháng qua, mọi sự thăm dò, mọi cái chạm, giờ phút này toàn bộ liên kết lại với nhau. Anh không phải không biết, anh vẫn luôn biết, anh chỉ đang giả vờ không biết, bởi vì anh sợ tôi vừa biết sẽ liền chạy mất. Đường đường là Cố Diễn Chi, người cầm quyền sát phạt quyết đoán trên thương trường, lại phải dùng cách thức này để giữ chân một người.
Tôi bỗng nhiên bật cười, vươn tay nâng khuôn mặt anh, ngón tay cái vuốt qua khóe mắt đỏ hoe, cảm nhận được làn da hơi nóng rực dưới lòng bàn tay.
“Cố Diễn Chi, tôi nói này, anh có biết con búp bê đó được làm dựa trên thông số sinh học của anh không?”
Anh sửng sốt một chút.
“Chiều cao 187, cân nặng 78, thân nhiệt 36.2, mùi cơ thể là hương gỗ thông và tuyết tùng.” Tôi liệt kê từng mục cho anh nghe, giọng rất nhẹ, “Ngay cả dái tai, hõm cổ, xương quai xanh, những nơi này đều điền dựa trên sở thích về anh.”
Biểu cảm của anh xuất hiện một khoảng trống trong thoáng chốc.
“Tôi không tìm vật thay thế,” tôi nhìn thẳng vào mắt anh, gằn từng chữ một, “Người tôi muốn, vẫn luôn là anh.”
Anh sững sờ nhìn tôi, trong đôi mắt hằn đầy tia m.á.u ấy, có thứ gì đó đang từng chút từng chút vỡ vụn, rồi lại từng chút từng chút chắp vá. Sau đó, anh đột ngột kéo bạo tôi vào lòng, lực ôm mạnh đến mức như muốn khảm tôi vào trong m.á.u thịt. Cằm anh tì lên đỉnh đầu tôi, giọng nói rầu rĩ phát ra từ lồng ngực, mang theo giọng mũi nồng đậm:
“Vậy sau này em không được khóa cửa nữa.” Tôi rúc trong ngực anh, cong khóe môi: “Được.” “Không được dùng con búp bê rách nát đó nữa.” – “Được.” “Buổi tối bắt buộc phải đến phòng tôi.” – “Được.” “Không được tìm vật thay thế nào khác, chỉ có thể là tôi.”
Vòng tay của Cố Diễn Chi rất chặt, mang theo sự mệt mỏi của một đêm không ngủ, nhưng lại cố chấp không chịu buông lỏng. Tôi vùi đầu vào cổ anh, ngửi hương gỗ thông quen thuộc, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve những cơ bắp đang căng cứng trên lưng anh.
“Cố Diễn Chi,” tôi nhẹ giọng hỏi, “Rõ ràng anh đều biết, tại sao lại giả vờ ngủ?”
Cơ thể anh cứng đờ, cằm vẫn tì lên tóc tôi, im lặng rất lâu rồi mới cất giọng trầm khàn và khổ sở: “Tôi sợ.” “Sợ gì?” “Sợ em biết tôi thức, sẽ không bao giờ dám đến nữa.”
Anh nới lỏng tôi ra một chút, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua má tôi, tia m.á.u trong đáy mắt vẫn chưa phai, nhưng ánh nhìn lại dịu dàng đến mức dè dặt cẩn trọng.
“Thẩm Đỗ, chuyện em thức tỉnh thể chất Mị ma, sau này tôi đã điều tra ra rồi.”
Tôi ngẩn người.
“Đêm đầu tiên em leo lên giường tôi, tôi đã tỉnh rồi.” Yết hầu anh lăn lộn, nhớ lại sự kinh ngạc đêm đó. “Người em nóng kinh khủng, như đang phát sốt. Lúc bám lấy tôi cứ run bần bật, tôi không dám động, sợ đẩy một cái em sẽ hoảng sợ mà bỏ chạy.” “Tìm kiếm rất nhiều tài liệu mới biết, Mị ma cần năng lượng của bạn đời, lúc kỳ phát tình phát tác sẽ rất khó chịu.” “Tôi nhìn em mỗi đêm lén lút đến, cẩn thận từng chút từng chút hôn tôi, chạm vào tôi, để lại dấu răng mờ mờ, sáng hôm sau lại biến mất sạch sẽ.”
Anh cười khổ một tiếng, đầu ngón tay khẽ ấn lên xương quai xanh của chính mình, dường như vẫn còn cảm nhận được những dấu vết thoáng qua đó.
“Tôi không dám vạch trần, tôi sợ em biết tôi vẫn luôn tỉnh táo thì em sẽ cảm thấy xấu hổ, sẽ cảm thấy bản năng của mình là chuyện không thể ra sáng. Càng sợ em từ nay về sau không bao giờ đến tìm tôi nữa, nên chỉ đành giả vờ ngủ.” “Giả vờ như không biết gì cả, nằm yên tĩnh, đợi em mỗi đêm ghé qua, đợi em dựa vào tôi để xoa dịu nỗi khó chịu, đợi em giống như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn ngủ thiếp đi trong vòng tay tôi.”
Thì ra là vậy. Thì ra anh không hề lạnh lùng, không phải là vô cảm, mà là đem tất cả sự quan tâm giấu vào trong sự giả bộ say ngủ đầy im lặng. Trái tim tôi mềm nhũn, đưa tay ôm lấy eo anh: “Vậy đêm tân hôn thì sao? Tại sao anh không chịu vào phòng ngủ chính mà lại đi ngủ phòng cho khách?”
Nhắc đến chuyện này, c.h.óp tai Cố Diễn Chi hơi ửng đỏ, con người luôn lạnh lùng sắc bén hiếm khi lại lộ ra mấy phần lúng túng.
“Đêm đó… tôi căng thẳng.”
Tôi ngớ người. Người sát phạt quyết đoán, nắm trong tay tập đoàn nghìn tỷ như Cố Diễn Chi mà lại căng thẳng?
“Tôi đã đợi hôn ước này rất nhiều năm rồi,” anh nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc lại rực lửa. “Từ lần đầu tiên nhìn thấy em ở bữa tiệc rượu, thấy em mặc bộ vest trắng, đứng im lặng uống sâm panh trong góc, tôi đã muốn người này sau này phải là của tôi.” “Hôn ước là tôi cầu xin ông nội đi đề cập. Bố em nợ ông nội một ân tình, tôi thuận nước đẩy thuyền rước em về nhà.” “Nhưng đêm tân hôn, đứng ở cửa phòng ngủ, nhìn em ngồi trên giường, tay căng thẳng túm chặt lấy ga giường, tôi bỗng nhiên không dám bước vào.” “Tôi sợ mình quá vội vàng sẽ dọa em sợ. Tôi sợ em nghĩ tôi lấy em chỉ vì mấy chuyện thân mật đó. Tôi càng sợ em chưa chấp nhận tôi mà tôi đã vượt quá giới hạn, sẽ khiến em chán ghét tôi.”
Vậy nên anh chọn lùi lại một bước, ở phòng khách để giữ khoảng cách, dùng tư thái lạnh lùng nhất để giấu đi tâm tư cuộn trào mãnh liệt nhất. Anh cứ tưởng từ từ rồi sẽ làm cho tôi buông bỏ phòng bị mà chấp nhận anh, nào ngờ tôi lại thức tỉnh thể chất Mị ma trước, đi trước một bước dùng phương thức bí ẩn nhất xông vào đêm đen của anh.
“Tờ thỏa thuận ly hôn…” Anh khựng lại, giọng điệu mang theo vài phần ảo não, “Là tôi cố ý đặt trong ngăn kéo.”
Tôi nhướng mày: “Cố ý?”
Anh gật đầu, tai càng đỏ hơn: “Tôi muốn xem em có để ý không, muốn ép em một chút, cũng ép bản thân một chút. Tôi tưởng em nhìn thấy sẽ tức giận, sẽ chất vấn tôi, sẽ làm ầm ĩ với tôi, như vậy tôi sẽ có cớ để thú nhận tất cả với em.”
Ai ngờ sau khi thấy đơn ly hôn, tôi không cãi cọ cũng không làm ầm, ngược lại còn nản lòng thoái chí, quay đầu đi xin búp bê mô phỏng. Nghĩ đến cảnh tượng tôi ôm búp bê ngủ ngon lành trong camera giám sát, ánh mắt Cố Diễn Chi lại tối sầm đi, cánh tay siết eo tôi khẽ dùng lực:
“Lúc nhìn thấy em ôm nó, tôi sắp phát điên rồi, cả đêm không chợp mắt, trong đầu toàn là chuyện có phải em thực sự không cần tôi nữa không, có phải tôi giả vờ ngủ quá giỏi khiến em nghĩ tôi ghét em, có phải tôi để đơn ly hôn quá rõ ràng làm em hoàn toàn nguội lạnh rồi không.” Anh vừa nói vừa cúi đầu vùi mặt vào hõm cổ tôi, giống như một đứa trẻ cuối cùng cũng trút bỏ được mọi lớp phòng bị, thanh âm ngập tràn ấm ức: “Thẩm Đỗ, tôi chưa từng nghĩ sẽ ly hôn với em, tờ thỏa thuận đó tôi cũng chưa bao giờ định thực sự đưa cho em.” “Chỉ muốn cưới em, chỉ muốn giữ em ở bên cạnh, chỉ muốn mỗi đêm đợi em đến, chỉ muốn được em cần tới.”
Tim tôi ấm áp, nhẹ nhàng vỗ lưng anh. Hóa ra trong cuộc rung động bí mật mang tính hai chiều này, anh còn thấp thỏm hơn tôi, cẩn thận hơn tôi, và càng sợ đánh mất hơn tôi. Tôi kiễng chân, hôn lên khóe mắt đỏ hoe của anh, nói khẽ: “Cố Diễn Chi, tôi không làm loạn nữa, cũng không dùng búp bê nữa.”
Anh ngẩng phắt lên nhìn tôi.
“Sau này mỗi đêm tôi sẽ quang minh chính đại đến phòng anh.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, rành mạch từng chữ, nghiêm túc và rõ ràng. “Không lén lút, không nhân lúc anh ngủ say, tôi sẽ quang minh chính đại ngay trước mặt anh mà ôm anh, hôn anh, hấp thu nhiệt độ của anh.”
Đồng tử anh khẽ rung rinh, yết hầu trượt lên trượt xuống kịch liệt.
“Bởi vì thứ tôi muốn, chưa từng là một vật thay thế nào cả.” Tôi vươn ngón tay nhẹ nhàng lướt qua xương quai xanh của anh, hôn lên đôi môi hơi lành lạnh của anh: “Thứ tôi muốn, vẫn luôn là anh.”
Cố Diễn Chi không thể kìm nén được nữa, cúi đầu hôn sâu lấy tôi. Không còn là kiềm chế, không còn là nhẫn nhịn, mà mang theo sự hoảng loạn của một đêm trắng, sự thấp thỏm kéo dài dằng dặc, và niềm vui sướng tột độ vì thứ tưởng đã mất nay tìm lại được, anh hôn tôi dịu dàng mà mãnh liệt.
Ánh nắng ban mai ngoài cửa sổ dần sáng lên, chiếu vào phòng ngủ, rơi xuống hai người đang ôm hôn nhau. Búp bê mô phỏng đầu giường nằm yên tĩnh đó, sẽ không bao giờ được dùng đến nữa. Bởi vì từ nay về sau, thể chất Mị ma của Thẩm Đỗ đã có một nguồn năng lượng chuyên thuộc nhất, tình nguyện nhất và cũng độc nhất vô nhị nhất. Còn Cố Diễn Chi, người mà anh đợi bao lâu nay cuối cùng đã hoàn toàn thuộc về anh.
Tối hôm đó, Cố Diễn Chi trở về phòng ngủ chính. Anh nằm trên giường, không giả vờ ngủ nữa, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn về phía phòng tắm. Tôi mặc đồ ngủ bằng lụa, đi chân trần bước ra, không chút do dự trèo lên giường rúc vào ngực anh. Anh lập tức dang tay ôm lấy tôi, siết chặt cánh tay, ôm tôi vững vàng vào lòng.
“Thẩm Đỗ.” Anh cúi đầu hôn lên tóc tôi. “Ừm?” “Tôi yêu em.”
Tôi cong khóe môi, khẽ cắn một cái lên hõm cổ anh, để lại một dấu ấn nhạt màu chỉ thuộc về riêng anh. Lần này không cần đợi đến sáng để biến mất, bởi vì anh sẽ nhìn thấy, sẽ trân trọng, sẽ cất giấu từng dấu vết vào sâu trong đáy lòng. Kỳ phát tình không còn là sự tra tấn, chạm vào nhau cũng không còn là bí mật. Tôi yêu anh, anh cũng yêu tôi, thế là đủ rồi.
(Toàn văn hoàn)