MỖI NGÀY ĐỀU RUN RẨY SỢ BỊ CƯỠNG CHẾ YÊU

Chương 8: Góc nhìn của Phó Tư Niên

Cỡ chữ:

Nền tảng của nhà họ Phó trên thế gian này có thể truy ngược về đời cụ cố. Của cải và quyền thế của mấy thế hệ đắp thành một pháo đài vững như thành đồng. Trong pháo đài này, tình cảm là thứ đỉnh cấp nhất, là điểm yếu, là tử huyệt có thể bị người ta nắm trong tay tùy ý thao túng.

Bảy năm trước, Phó Tư Niên vì một phi vụ sáp nhập thất bại mà bị cha mình làm nhục ngay trong cuộc họp gia tộc, nói hắn không làm nên trò trống gì. Hắn nốc hơn nửa chai Whisky, lảo đảo bước ra khỏi quán bar, bước đi vô định trong đêm đông rất lâu, cuối cùng dừng lại trên một cây cầu vượt.

Một giọng nói từ phía sau truyền đến, Phó Tư Niên quay đầu lại, một thiếu niên đang đứng cách đó vài bước chân. “Không phải anh muốn nhảy xuống đó chứ?” Thiếu niên hỏi.

Hắn theo bản năng trả lời: “Không có.”

“Tôi mời anh ăn Oden được không? Ngay gần đây thôi, mỗi lần không vui tôi đều mua một bát.”

“Oden là cái gì?”

Thiếu niên sững sờ mất vài giây, cười ngặt nghẽo: “Nếm thử rồi sẽ biết.”

Phó Tư Niên không biết tại sao mình lại đi theo cậu, đi ăn món lề đường không tốt cho sức khỏe. Mãi cho đến khi họ chia tay nhau, tim hắn bỗng nhiên đập thình thịch dữ dội. Ngày hôm sau, hắn phái người đi điều tra cậu. Hóa ra cậu là con trai của Hứa Hoài Khiêm, là một người tốt đến mức ngốc nghếch, tư liệu cho thấy cậu từng cứu mười mấy con mèo hoang. Đối với cậu mà nói, bản thân hắn có lẽ cũng chỉ là một trong số đó. Nhưng Phó Tư Niên bắt đầu theo dõi cậu, phái người chụp ảnh cậu rồi khóa trong ngăn kéo phòng làm việc, sau này thì chuyển vào trong két sắt, nhìn một cái đã là bảy năm.

Cho đến khi cha của Hứa Trì vì muốn bấu víu vào nhà họ Phó, đã bắt cậu hạ thuốc hắn. Quả nhiên Hứa Trì đã sớm quên hắn. Hắn như muốn đánh cược mà uống cạn ly rượu đó, đồng ý với sự uy hiếp của ba Hứa.

Ba năm sau khi kết hôn, Phó Tư Niên rất rõ Hứa Trì không yêu mình. Cậu ấy chỉ muốn tiền, đợi trả nợ xong cậu ấy sẽ rời đi. Nhưng không ai dạy Phó Tư Niên làm thế nào mới có thể khiến Hứa Trì yêu mình? Hứa Trì muốn tiền, cho cậu ấy tiền thì cậu ấy có yêu ai yêu cả đường đi mà yêu mình thêm một chút không? Mọi thứ dường như rơi vào ngõ cụt. Những suy nghĩ đen tối bắt đầu âm thầm sinh sôi. Nếu Hứa Trì muốn đi, vậy thì nhốt cậu lại đi.

Cho đến ngày đó, Hứa Trì thật sự đề nghị ly hôn. Phó Tư Niên nghĩ, rốt cuộc cũng đến rồi. Thế nhưng Hứa Trì lại đột nhiên xé bỏ đơn ly hôn, nhào tới hôn hắn. Kể từ lúc đó, dường như có thứ gì đó đã khác đi. Hắn nhìn thấy một tia chân tình dưới lớp ngụy trang của Hứa Trì.

Sau này Hứa Trì mang thai. Hóa ra cậu là Beta, lại còn luôn dùng thuốc hormone. Tại sao mình lại không phát hiện ra sớm hơn chứ? Thật sự nên g.i.ế.t c.h.ế.t. Hứa Hoài Khiêm.

Nhưng mà, Hứa Trì đang mang thai quan trọng hơn. Mãi cho đến khi sức khỏe của cậu ổn định lại, Phó Tư Niên mới quay về công ty, bắt đầu xử lý những chuyện của nhà họ Hứa. Hứa Thần vậy mà lại nhân cơ hội muốn mang Hứa Trì đi, muốn dùng Trần Trường Quý để cản hắn, nói Hứa Thần không yêu hắn…

Vợ hắn có yêu hắn hay không, cần Hứa Thần đến nói sao? g.i.ế.t hết!

Toàn văn hoàn.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!