Ra khỏi phòng tắm, tôi mang theo tâm trạng phức tạp nằm vào trong chăn.
Tắm thì đúng là tắm xong trong 10 phút, nhưng vì vài sự cố ngoài ý muốn, lại ở trong đó thêm hơn nửa tiếng đồng hồ.
Không ngờ Tô Nhất Thành lại nhiệt tình như vậy, ngay cả chuyện đó mà cũng giúp tôi.
Mặc dù tay anh ấy vừa to vừa nóng, kỹ thuật lại linh hoạt và đa dạng, khiến tôi không chịu nổi mà bùng nổ đến ba lần trong tay anh ấy… nhưng anh ấy là người đã có bạn trai mà!
Tôi có nên chủ động thú nhận với Tưởng Du không?
Nhưng thật ra cũng chưa làm gì cả, chưa có hành động thực chất tiến đến bước cuối cùng, chắc là không tính là ngoại tình đâu nhỉ?
Tô Nhất Thành đến giờ vẫn còn ở trong phòng tắm.
Lúc tôi đi ra, dường như cũng nhìn thấy anh ấy khá “sung sức”, nhưng trong tình cảnh đó, vì xấu hổ, tôi cũng không thể nói ra câu để em giúp anh các kiểu, chỉ đành vô tình vứt bỏ anh ấy trong phòng tắm tự giải quyết.
Nhưng sao mãi vẫn chưa xong vậy? Kéo dài cũng quá lâu rồi.
Tôi buồn bực thở dài, nằm trên giường trằn trọc lật qua lật lại mãi không ngủ được.
Cuối cùng, vào phút thứ 53 kể từ lúc tôi đi ra, tôi cũng nghe thấy tiếng mở cửa phòng tắm.
Tôi lập tức nín thở, lén vén chăn lên nhìn trộm anh ấy một cái, ai ngờ vừa vặn bị anh ấy bắt tại trận.
Tô Nhất Thành bật cười nhẹ một tiếng khó hiểu, dường như tâm trạng khá tốt:
“Vẫn chưa ngủ sao?”
“Sắp… sắp ngủ rồi.”
“Ngủ ngon, Mặc Mặc.”
“Ngủ ngon.”
Ngày hôm sau, Tô Nhất Thành bày ra dáng vẻ như không có chuyện gì xảy ra, rất tự nhiên chào hỏi tôi, tự nhiên gọi tôi đi ăn cơm, tự nhiên cùng tôi lên lớp.
Nhưng trong tâm trí tôi luôn bất giác hiện lên những chuyện xảy ra tối qua.
Giống như bây giờ, đang yên đang lành trong giờ học, tôi lại đi nhìn chằm chằm vào bàn tay đang cầm bút của anh ấy. Những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, nhẹ nhàng nắn nót đầu bút trượt trên giấy.
Tôi sững người một lúc, gốc tai bất giác nóng lên mấy phần, luống cuống rời mắt đi.
Tuy nhiên, anh ấy bỗng nhiên xích lại gần, nắm lấy cánh tay tôi vuốt ve vài cái, như thể có ý đồ gì đó. Tôi liền ngừng thở.
“Mặc Mặc.”
“Sao… sao vậy?”
Anh ấy nhếch mép mang theo ẩn ý, nói nhỏ:
“Gần đây có một cuộc thi đang mở đăng ký, em có muốn tham gia cùng anh không?”
“Thi gì cơ?”
Anh ấy gửi thông báo cuộc thi cho tôi, rồi giới thiệu đơn giản về nội dung và thể lệ.
“Hai chúng ta lập nhóm, tháng sau đi ngoại tỉnh thi đấu, nhân tiện du lịch vài ngày được không?”
Tôi lướt đọc một lượt, thấy cuộc thi này cũng khá giá trị, có hàng chục nhà đầu tư ngồi ghế giám khảo ở hiện trường. Những dự án tốt thậm chí có cơ hội phát triển dài hạn.
“Được ạ, chỉ hai chúng ta thôi sao? Không rủ anh Du đi cùng à? Nhóm yêu cầu từ 2 đến 5 người, thêm một người chắc cũng không sao đâu nhỉ?”
Hơn nữa đều ở chung một phòng ký túc xá, họ lại còn là một cặp, đến lúc đó Tưởng Du biết mình bị cho ra rìa, lỡ như lại không vui thì sao.
“Không cần, cậu ta không thích thi cử, hai chúng ta đi là được rồi.”
“Ồ, vậy cũng được.”
Tô Nhất Thành hơi cong khóe môi, bàn tay đang nắm trên cổ tay tôi bỗng nhiên di chuyển xuống, hơi nâng trọn cả cánh tay phải của tôi lên:
“Mặc Mặc, khuỷu tay của em hình như bị bầm xanh rồi, là tối qua bị đè trúng sao?”
Tôi cúi đầu nhìn một cái, lập tức luống cuống kẹp chặt cánh tay lại.
Tối hôm qua lúc đến đoạn sau tôi đứng không vững, chỉ dựa vào một tay anh ấy đang ôm ở eo tôi, sợ ngã nên đành phải dùng khuỷu tay chống vào tường, không ngờ lại để lại một vết bầm lớn như vậy.
“Không… không sao, không đau.”
“Lần sau chúng ta để một cái ghế trong phòng tắm được không?”
“Còn có lần sau?! Anh Thành, anh…”
“Suỵt, giáo sư nhìn qua kìa.”