Sau ngày hôm đó, Tưởng Du hận không thể cho cả thế giới biết tôi đang yêu anh ấy.
Ngày nào anh ấy cũng đăng ảnh tôi lên mạng xã hội cá nhân, dăm ba bữa lại hẹn anh em tốt tụ tập, giới thiệu với họ tôi là bạn trai anh ấy.
Tô Nhất Thành đương nhiên cũng biết chuyện này. Anh ấy không nói gì, chỉ cố ý giữ khoảng cách với tôi. Ngoài những lúc cần thiết lên lớp và thi đấu, về cơ bản anh ấy không nói chuyện với tôi nữa.
Mỗi lần Tưởng Du quang minh chính đại hôn tôi trong ký túc xá, anh ấy lại đứng sang một bên vô cảm nhìn.
Những lúc như vậy, tôi luôn không kìm được mà nhìn anh ấy lo lắng. Thỉnh thoảng vô ý lơ đãng một chút, Tưởng Du sẽ che mắt tôi lại, cắn tôi một cái như để trừng phạt.
Bầu không khí giữa ba người không hiểu sao lại trở nên có chút q.u.ỷ dị.
Mãi cho đến ngày hôm đó, tôi và Tô Nhất Thành thi đấu xong trở về khách sạn.
Hôm đó chúng tôi đến khá muộn, khách sạn chỉ còn lại một phòng giường đôi, anh ấy đành phải miễn cưỡng ở cùng phòng với tôi.
Tôi biết anh ấy rất không tình nguyện. Vừa bước vào cửa, anh ấy tùy ý giật chiếc cà vạt trên cổ ném xuống giường, sau khi đóng cửa lại thì quay lưng về phía tôi, không nhìn tôi thêm một lần nào nữa.
Lúc ở lễ trao giải vừa nhận được huy chương vàng, khi mọi người vây quanh chúc mừng, ít ra anh ấy còn nói với tôi vài câu. Vậy mà cứ hễ ở riêng, anh ấy liền coi như không thấy tôi vậy.
Tôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh ấy hồi lâu, ngập ngừng mở miệng:
“Anh Thành, mấy ngày nay anh đang giận em sao?”
“Không có.”
“Vậy tại sao anh không để ý đến em?”
Anh ấy trầm ngâm rất lâu, bỗng nhiên hít sâu một hơi, quay người bước từng bước tới gần tôi:
“Em muốn tôi để ý đến em như thế nào? Lại giống như trước kia, đẩy em vào phòng tắm, làm càn với em sao?”
Anh ấy nhìn thẳng vào tôi, giọng nói mơ hồ run rẩy:
“Tôi thì có thể, còn em thì sao?”
Tôi đột nhiên im lặng, không hiểu sao lại không dám nhìn anh ấy.
Viền mắt Tô Nhất Thành nóng ran, trong lời nói cất giấu vài tiếng nức nở khó phát hiện:
“Em không dám. Em không muốn mang danh phản bội Tưởng Du, vậy tôi có thể làm gì? Ép em phải ngoại tình sao?”
Anh ấy dừng lại một chút, trong mắt dâng lên một gợn sóng lăn tăn, đột nhiên đưa hai tay nâng lấy mặt tôi, chạm trán vào trán tôi:
“Cũng được. Em cứ nói là do tôi ép. Là do tôi đê hèn, là do tôi mặt dày mày dạn. Chúng ta có thể lén lút nắm tay, lén lút hôn môi, lén lút lên giường. Chỉ cần có được em, tôi có thể làm kẻ ác này. Cho tôi một cơ hội, được không?”
Tôi hoảng hốt cụp mắt xuống, trong tim đánh trống dồn dập.
Cảm giác tội lỗi và một luồng bốc đồng khó hiểu điên cuồng giằng co trong đáy lòng tôi, mãi vẫn không phân thắng bại.
“Anh Thành…”
Tô Nhất Thành không đợi tôi trả lời, đã nâng mặt tôi lên hôn xuống. Đỡ lấy eo tôi, vội vã gửi gắm tín hiệu tình yêu.
Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập. Nói chính xác hơn là đập cửa.
Toàn thân tôi tức thì cứng đờ, ngẩn ngơ nhìn anh ấy, trong lòng mơ hồ dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Tô Nhất Thành nhíu mày, hôn một cái lên môi tôi như để an ủi, sau đó đứng dậy đi mở cửa.
Tưởng Du hầm hầm lao vào, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt tức đến đỏ ngầu hai mắt, hung hăng giáng cho Tô Nhất Thành một cú đấm. Anh ấy bóp cổ anh Thành đè chặt lên tường:
“Tô Nhất Thành, mày tìm c.h.ế.t. phải không? Mặc Mặc là bạn trai tao, ai cho phép mày chạm vào em ấy?”
Tôi luống cuống bò xuống giường, túm lấy tay Tưởng Du cố gắng kéo anh ấy ra:
“Anh Du, anh đừng kích động, là lỗi của em, anh đừng trách anh ấy!”
Anh ấy sửng sốt, nhìn tôi với vẻ khó tin:
“Em xin tha cho cậu ta? Anh từ xa xôi chạy đến đây định cho em một niềm vui bất ngờ, kết quả bắt gặp em cắm sừng anh thì thôi đi, em còn đi xin tha cho kẻ thứ ba?”
Tôi chột dạ mím mím môi:
“Anh Du, là em không đúng, em xin lỗi anh. Nếu anh muốn chia tay thì em…”
“Em nói cái gì?”
Căn phòng đột nhiên tĩnh lặng giây lát.
Bàn tay đang bóp cổ Tô Nhất Thành của Tưởng Du càng thêm dùng lực, ánh mắt âm u lạnh lẽo nhìn tôi:
“Em nói hai chữ chia tay lần nữa thử xem, anh sẽ cùng c.h.ế.t. với cậu ta.”
Tôi hoảng sợ nuốt nước bọt, theo bản năng nhìn sang Tô Nhất Thành một cái.
Tưởng Du nhíu mày càng sâu hơn, một tay ném văng người ra, chắn ngang tầm mắt tôi, lạnh lùng lên tiếng:
“Nhìn cậu ta làm gì? Em tưởng cậu ta là thứ tốt đẹp gì sao? Em đoán xem, làm sao anh biết hai người ở chung một phòng? Hừ, cậu ta chính là muốn ép chúng ta chia tay, để ngư ông đắc lợi đấy.”
Tôi nhất thời không phản bác được, nhìn thấy Tô Nhất Thành bị ngã nhào xuống đất đau đớn, chỉ có thể mang tâm trạng phức tạp nhìn người trước mặt:
“Tưởng Du, em không thích anh như vậy, cũng không muốn thấy hai người đánh nhau. Em đã nói rồi, là do thái độ của em không kiên định. Em biết em có lỗi với anh, anh muốn chia tay lúc nào cũng được.”
Anh ấy chưa từng nghe tôi gọi cả họ lẫn tên anh ấy, tức thì hoảng hốt, vội vàng bịt miệng tôi lại:
“Anh sai rồi Mặc Mặc, anh sai rồi, anh đảm bảo sẽ không động tay động chân với cậu ta nữa. Đừng nói những lời đó, xin em.”
Anh ấy dùng môi thay cho bàn tay chặn miệng tôi lại, cẩn thận ngậm lấy đầu lưỡi tôi tỉ mỉ mút mát, chỉ sợ tôi lại nói ra mấy lời kiểu như chia tay nữa.
Tô Nhất Thành bò dậy từ dưới đất, ôm lấy cần cổ đang đau nhức, trong mắt suy tư muôn vàn.
Anh ấy mang theo vết bóp cổ đáng sợ chình ình trên cổ đi vòng qua Tưởng Du, vòng tới sau lưng tôi, vươn tay ôm lấy eo tôi, lưu lại trên vai tôi vài nụ hôn:
“Mặc Mặc, anh yêu em, anh không thể chấp nhận việc sẽ mất em.”
Nói dứt lời, anh đẩy đôi môi đang quấn quýt của Tưởng Du ra, nhẹ nhàng quay mặt tôi lại, không chút kiêng dè hôn lên môi tôi.
Tưởng Du tràn ngập lửa giận, nhưng thấy tôi không hề phản kháng, ngược lại còn hôn anh ấy càng thêm say đắm, đành nuốt ngọn lửa vô danh trong lòng xuống.
Thôi bỏ đi, cứ như vậy đi, dù sao cũng tốt hơn là chia tay.
“Hôn đủ chưa? Đến lượt tôi.”
Tô Nhất Thành mặc dù không nỡ, nhưng cũng sợ Mặc Mặc thật sự chán nản bất chấp tất cả, đến anh ấy cũng không cần nữa, đành hừ lạnh một tiếng:
“Cậu tới thì cậu tới.”
Nhìn dáng vẻ thỏa mãn của Tưởng Du, Tô Nhất Thành suýt nữa cắn nát cả hàm răng.
Đúng là mối quan hệ ba người đáng ghét, sau này anh nhất định phải khiến Tưởng Du tự nguyện buông tay!
(Toàn văn hoàn thành)