Mặt Thành Đình lập tức đen lại, cười khẩy: “Tôi cmn bị cậu hành hạ tới c.h.ế.t. thì thôi đi, lại còn phải biết trước tương lai mà lắp sẵn bồn tắm đôi cho cậu nằm cạnh à?”
Tôi đáp lại như lẽ đương nhiên: “Dĩ nhiên rồi. Dù sao tôi cũng đang hoàn thành tâm nguyện muốn c.h.ế.t. của anh mà.”
Mực nước dâng lên rất nhanh, đã mấp mé đến miệng Thành Đình. “Cậu không đi cùng tôi thì chán lắm.” Hắn ngửa đầu lườm tôi, “Vớt tôi ra ngoài, chúng ta chơi trò khác.”
“Trò khác là ý nói trò rơi tự do trên cao tẻ nhạt vô vị của anh á?” Tôi giơ tay nhấn luôn đầu hắn xuống nước, “c.h.ó cũng không thèm chơi.”
Vài phút sau, chúng tôi lại quay trở về ổ chăn. Thành Đình đã tiến hóa, tung người một cái bật dậy khỏi giường. Tôi còn chưa kịp định thần lại, đã bị hắn dùng cà vạt trói chặt hai tay, cuộn kín mít vào trong chăn. Nửa khuôn mặt tôi bị bịt kín, giọng nói rầu rĩ: “Anh làm gì vậy?”
Thành Đình ngồi vắt chéo chân trên eo tôi, móc đầu tôi ra khỏi chăn, cười cực kỳ tồi tệ: “Vỗ mặt cậu để trả thù, làm cậu.” Hắn đứng dậy, vác cả người lẫn chăn lên vai, kéo cửa sổ sát đất ra, dứt khoát ném thẳng ra ngoài ban công.
Cảm giác mất trọng lượng đột ngột ập đến. Khoảng cách giữa tôi và hắn ngay lập tức bị kéo giãn. Hắn nằm bò trên lan can giơ ngón giữa về phía tôi, dưới đáy mắt quét sạch vẻ u sầu trước đó, chỉ toàn là sự khiêu khích và sảng khoái: “Đây là quà đáp lễ dành cho cún con, thích không?”
Cùng lúc đó, trong đầu vang lên tiếng thông báo đầy bất ngờ của hệ thống: “Chúc mừng ký chủ, tiến độ nhiệm vụ đạt được bước đột phá lớn. Chỉ số chán đời của nam chính lần đầu tiên sụt giảm, đã hạ xuống 80%.”
Tôi bị lộn nhào cắm đầu rơi xuống, nhưng không nhịn được nhếch khóe miệng: “Quà đáp lễ kiểu này sao? Vậy tôi rất thích.”
Tiễn tôi đi xong, Thành Đình hiếm khi không tìm đường c.h.ế.t., mà sống qua vài ngày yên bình. Mỗi ngày ăn cơm, tập gym, uống rượu, đi ngủ. Sau một tuần lặp đi lặp lại, hắn lại chán sống, lại cảm thấy sống không bằng c.h.ế.t.. Bước lên sân thượng, thuần thục biểu diễn rơi tự do.
Tôi lại lần nữa hội ngộ cùng hắn trong cùng một ổ chăn. Lần này Thành Đình chọn cách chủ động nằm yên, tươi cười nhìn tôi, đáy mắt tràn đầy sự mong đợi: “Nói đi, lần này chơi trò gì?”
Hóa ra là sống quá bình đạm, chuyên môn tìm tôi để tìm kiếm cảm giác kích thích của việc tìm đường c.h.ế.t..
Tôi không tiếp lời, hỏi ngược lại hắn: “Anh không tò mò mấy ngày nay tôi đi đâu sao?”
Hắn thuận theo lời tôi hỏi: “Cậu đã đi đâu?”
“Chỉ số chán đời tụt một chút, vẫn còn thừa nhiều lắm, Thành Đình bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ đi tìm cái c.h.ế.t.. Hệ thống để tôi tồn tại dưới dạng linh hồn, với khoảng cách bán kính xa nhất là hai bước chân, lúc nào cũng phải ở bên cạnh hắn, cho đến khi hắn lại tìm đường c.h.ế.t., đọc lại file, tôi mới có thể trở lại làm người để tiếp tục nhiệm vụ.”
Nhớ lại một số hình ảnh không thể tránh khỏi, ánh mắt tôi chầm chậm lướt qua nửa thân trên để trần của Thành Đình, đầy thâm ý đáp lại một câu: “Đâu có đi đâu, lúc nào cũng ở bên cạnh anh đấy chứ.”
“Lúc nào cũng ở bên cạnh…” Thành Đình nhai đi nhai lại 4 chữ này, rất nhanh đã hiểu ra. Hắn với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai kéo chăn bọc kín mình lại, rặng mây đỏ từ cổ họng lan thẳng lên đỉnh đầu: “Cậu với cái hệ thống kia là đồ biến thái à!”
Tôi cố gắng khai sáng cho hắn: “Ở các nhà tắm công cộng phương Bắc, mấy anh em kết bạn đi tắm chung là chuyện rất bình thường, không cần phải xấu hổ như vậy. Thiếu gia nhà giàu phương Nam được nuôi dạy kiểu e lệ không hiểu được sự phóng khoáng của nam nhi phương Bắc, chỉ biết mình đã bị tôi nhìn hết cả rồi, không vừa lòng lại muốn đi tìm c.h.ế.t., quấn chặt chăn nhảy nhót đi ra phía ban công.”
Tôi túm chặt lấy người kéo về: “Anh nhảy xong tỉnh lại thì vẫn là tôi và hệ thống ở bên cạnh anh thôi, giày vò vô ích thế này làm gì?”
Thấy cả người hắn sắp chín đỏ đến nơi, hiếm khi tôi lôi ra được chút lương tâm, quét mắt nhìn hắn từ trên xuống dưới hai lượt: “Chuyện đó… vóc dáng anh rất đẹp, cũng rất có “liệu” (cơ bắp), không cần vì chuyện này mà xấu hổ hay tự ti đâu.”
Thành Đình càng nghe càng cảm thấy tôi đang cố ý sỉ nhục hắn, cuối cùng triệt để phá phòng, giọng nói run rẩy: “Hệ thống đâu! Ra đây! Tôi muốn đổi người! Lập tức, ngay lập tức đổi hắn đi cho tôi!”
Hệ thống chậc chậc. Nó cũng là lần đầu tiên gặp phải tình huống này, vừa cảm thán vừa hả hê trên nỗi đau của người khác: “Ký chủ, kế hoạch của cậu là chọc tức nam chính đang c.h.ế.t. thoi thóp thành ra nhảy nhót tưng bừng sao? Đỉnh quá! Cậu chính là vị thần của tôi! Đổi người là không thể nào đổi người được, ký chủ xin hãy tiếp tục hành hạ… à không, cứu rỗi nam chính đi.”
Lời nguyên bản không thể diễn đạt lại được, tôi uyển chuyển truyền đạt lại một chút: “Hệ thống bảo không được đâu.”
Thành Đình quay đầu lại muốn đi ra ban công: “Vậy tôi tiếp tục đi c.h.ế.t..”
“Lạ thật đấy, còn lấy trò này ra uy hiếp tôi nữa chứ.” Tôi buông tay đang túm chăn của hắn ra, “Được thôi, lát nữa gặp.”
Thành Đình sống cũng sống không tốt, c.h.ế.t. cũng c.h.ế.t. không dứt khoát. Thành Đình thỏa hiệp, thương lượng với tôi: “Chúng ta mỗi người nhường một bước. Tôi không tìm đường c.h.ế.t., cậu cũng đừng xuất hiện trước mặt tôi được không?”
Lời này nói cứ như vừa mới mở mắt ra hỏi tôi tìm cảm giác kích thích là ma vậy. Đáng lẽ tôi phải phối hợp diễn cùng hắn, tôi không chút do dự đi về phía ban công: “Được thôi, thỏa mãn anh.”
Thành Đình gắt gao nhìn chằm chằm tôi: “Cậu đi đâu, tôi đi đó, cậu thật sự quan tâm sao?”
Tôi dừng lại bên lan can, làm bộ làm tịch lau khóe mắt, nặn ra hai phần giọng nức nở: “Thành thiếu gia cách đây không lâu còn ở trên giường hỏi tôi có trò gì mới không, xuống giường liền lật mặt bảo tôi biến mất. Thật khiến người ta lạnh lòng quá.”
Những kẻ công lược bám riết không buông Thành Đình đã gặp nhiều, nhưng loại mặt dày vô liêm sỉ thế này thì là lần đầu tiên. Hắn hất chăn ra, cúi người nhặt vỏ chai rượu rỗng ném mạnh về phía tôi: “Tôi cmn là ý đó sao!”
Chai rượu sượt qua đỉnh đầu tôi rơi thẳng xuống lầu. Tôi nở một nụ cười thê lương với Thành Đình, leo qua lan can: “Tạm biệt nhé, tên cặn bã Thành Đình có hai nốt ruồi nhỏ trên mông.”
Thành Đình trơ mắt nhìn tôi rơi xuống lầu, đứng tại chỗ chống nạnh hoãn một lúc lâu: “Đúng là điên rồi.” Hắn nhớ ra điều gì đó, tay không khống chế được sờ soạng ra phía sau: “Đệt mợ Thẩm Độ! Hai nốt ruồi của ông đây rõ ràng mọc ở sau thắt lưng!”
Tôi bay lơ lửng giữa không trung lượn quanh hắn một vòng: “Tôi biết chứ, tôi cố ý nói bừa đấy.”
Thành Đình không nghe thấy tôi trả lời, nhưng hắn đoán được tôi đang ở đó, vội vàng lao vào phòng thay đồ lật đật tìm quần áo mặc vào. “Hai kẻ vô lại không biết xấu hổ.” Hắn nhổ một bãi nước bọt vào không khí, lại mắng: “Đồ biến thái.”
Mắng thì mắng, nhưng chỉ số chán đời của Thành Đình tụt cũng rất hào phóng. Chỉ nói qua nói lại hai câu mà đã tụt đi một nửa rồi.
Hệ thống vui đến mức không tìm thấy đường về phương Bắc: “Thật khó tưởng tượng ký chủ chơi trò lưu manh lại giỏi đến vậy, thế mà làm nam chính tức đến sống lại rồi. Tôi hơi bất ngờ đấy.”
Tôi vỗ vỗ vai Thành Đình vô hình: “Không ngờ lại là một tên cặn bã hào phóng đấy.” Hắn vẫn không nghe thấy, cứ tự lầm bầm lầu bầu: “Họ Thẩm kia, cậu ném lại mấy lời rác rưởi đó rồi nhảy lầu quyết đoán như vậy, không phải là nghĩ rằng có thể chọc giận tôi, khiến tôi khởi động lại file để cậu sống lại đấy chứ?” Hắn cười khẩy một tiếng: “Tôi sẽ không mắc mưu đâu. Cậu cứ làm một hồn ma bóng quế của cậu cho tốt đi.”
Hệ thống kinh ngạc: “Hắn nói trúng rồi! Ký chủ, cậu thực sự có ý định đó à?”
“Chứ sao nữa, ai lại muốn làm cô hồn chứ?”
Tôi lại một lần nữa vô thanh vô tức biến mất trước mặt Thành Đình, khiến tâm lý hắn lúc nào cũng nhớ nhung. Trước khi vào nhà vệ sinh và phòng tắm, hắn nghiêm túc dặn dò với không khí: “Biến thái cấm vào nhé.”
Nói thật thì, tôi có biến thái hay không thì không biết, nhưng hắn trông đúng thật là một kẻ thần kinh.
Chỉ số chán đời giảm đi một nửa, tôi đã không còn bị bắt ép phải dính sát lấy Thành Đình ở cự ly gần nữa, thậm chí còn có thể chạm vào một số đồ ăn. Thật sự không chịu nổi việc nhìn thấy hắn sống tốt. Đợi hắn vừa bước vào phòng tắm, tôi liền chạy đi sập cầu dao điện.
Thẩm Độ giữa mùa đông bị nước lạnh dội cho lạnh thấu tim. Tâm trạng Thành Đình bùng nổ, quấn áo choàng tắm mò mẫm chạy ra ngoài, gọi điện thoại cho trợ lý của hắn: “Giúp tôi tìm một đạo sĩ đáng tin cậy. Tôi muốn bắt ma.”
Giây tiếp theo, căn phòng khôi phục lại ánh sáng. Thành Đình cười lạnh: “Không cần nữa.” Đợi hắn cúp điện thoại, tôi lại dập cầu dao điện xuống. Thành Đình & hệ thống sắp cười ngất đi rồi: “Ký chủ, cậu làm nam chính trông giống một tên thần kinh vui buồn thất thường ấy.”