Run rẩy mở cửa phòng, tôi bắt gặp ánh mắt thẫn thờ của Yến Ngư:
“Chủ nhân, anh làm sao vậy?”
Cậu ta liếc mắt một cái đã nhận ra sự bất thường của tôi, theo bản năng muốn tới đỡ. Vừa vươn tay ra đã bị nhiệt độ trên người tôi làm cho phỏng tay, cậu ta liền rụt lại:
“Đừng… đừng đi…”
Cảm nhận được luồng khí lạnh kia, tôi không kìm được mà áp sát vào. Nhân ngư thường xuyên ngâm mình trong nước nên nhiệt độ cơ thể rất thấp, mát rượi, áp vào cực kỳ dễ chịu. Tôi cố gắng kiềm chế để không ra tay với Yến Ngư, nhưng chỉ tạm thời thuyên giảm được vài giây, hiệu lực của thuốc lại một lần nữa ùa về.
Bình luận mờ mờ ảo ảo hiện lên trước mắt:
“Đừng mà! Thân thể của Yến Ngư không còn trong sạch nữa rồi! Đều tại tên pháo hôi đáng ghét, tại sao lại làm nhục anh ấy chứ!”
“Nhưng qua đêm nay Yến Ngư sẽ khôi phục ký ức, tên pháo hôi cứ đợi c.h.ế.t. đi!”
Cái gì? Qua đêm nay Yến Ngư sẽ khôi phục ký ức sao?
Vậy thì tôi không làm không được rồi, dù sao trước đó cũng đã tích lũy nhiều chỉ số thù hận như vậy, qua đêm nay sẽ không bao giờ gặp lại nữa!
Nghĩ thông suốt rồi, tôi không còn kiềm chế nữa, kéo tay Yến Ngư áp lên gò má đang nóng rực của mình:
“Tôi bị người ta hạ thuốc rồi, Yến Ngư, cậu sẽ giúp tôi đúng không? Tôi là chủ nhân của cậu, tôi ra lệnh cho cậu giúp tôi.”
Ánh mắt Yến Ngư trở nên sâu thẳm và nặng nề, giống như thực thể rơi trên người tôi:
“Chỉ cần là lời chủ nhân nói, tôi đều sẽ phục tùng. Chủ nhân, tôi đã nói rồi, tôi là của anh, anh muốn làm gì tôi cũng được.”
Nếu lúc đó tỉnh táo, tôi đã có thể nhận ra sự bất thường của Yến Ngư. Cậu ta đang hưng phấn, trong mắt là khát vọng chiếm hữu và sự cuồng si không thể che giấu.
Hôm sau tỉnh dậy, tôi cảm thấy toàn thân đau nhức bất lực, con nhân ngư bên cạnh vẫn đang ngủ say. Tôi nhìn chằm chằm vào mặt cậu ta rất lâu. Yến Ngư thật sự rất đẹp, mái tóc dài xoăn màu bạc, ngũ quan yêu nghiệt, sống mũi cực kỳ cao, dáng người cũng rất chuẩn, trên cơ bắp săn chắc chằng chịt những vết cào màu đỏ.
Tối qua để giúp tôi giải độc, cậu ta quả thật đã dốc hết toàn bộ sức lực.
Nghĩ đến một vài hình ảnh nào đó, tôi tức giận vỗ một cái lên cơ bụng của cậu ta:
“Yến Ngư, cậu đúng là không được!”
Cậu ta từ từ mở đôi mắt xanh lam tuyệt đẹp ra, vẫn mang theo sự xấu hổ và lấy lòng như mọi ngày:
“Chủ nhân.”
Tôi bực bội đẩy cậu ta dậy:
“Tôi muốn ăn bánh bao nhà họ Trương và sữa đậu nành nhà họ Lý, cậu đi mua cho tôi đi.”
Hai tiệm này cách nhau rất xa, lại nằm ở hai hướng trái ngược nhau. Bây giờ cậu ta đã có thể biến thành hình người với đôi chân bình thường. Yến Ngư mỉm cười đồng ý, trông có vẻ tâm trạng cực kỳ tốt:
“Được, tôi đi ngay đây, anh đợi tôi nhé.”
Xem ra cậu ta vẫn chưa khôi phục ký ức, nhưng tôi không thể đợi thêm được nữa. Nước bọt trong bình luận sắp dìm c.h.ế.t. tôi rồi, toàn là những lời chửi rủa tôi.
Đợi Yến Ngư vừa ra khỏi cửa, tôi vội vàng dọn hết đồ đạc của cậu ta vứt ra ngoài, đổi mật mã khóa cửa, xóa vân tay của cậu ta.
Hai mươi phút sau, Yến Ngư trở về. Nhìn cánh cửa đóng kín, cậu ta lập tức hoảng hốt:
“Tôi về rồi, Lâm Hiển!”
Nhưng mặc cho cậu ta gọi thế nào, tôi cũng không mở cửa:
“Yến Ngư, tôi không cần cậu nữa! Tôi vô cùng không hài lòng với biểu hiện tối qua của cậu. Tôi mua cậu về vì cậu có thể làm bao trút giận, nhưng giờ tôi thấy mình còn tức giận hơn, cho nên tôi không cần cậu nữa. Cậu muốn đi đâu thì đi, sau này đừng đến tìm tôi nữa!”
Tôi gửi tin nhắn cho Lâm Thập Nguyệt: “Đến khu Xuân Hồi một chuyến, tôi có chuyện rất quan trọng muốn nói với cậu, liên quan đến nhà họ Lâm.”
Dù quan hệ trước đây rất căng thẳng, Lâm Thập Nguyệt vẫn trả lời tôi: “Được.”
Yến Ngư kiên quyết đứng trước cửa suốt một ngày một đêm:
“Xin… xin lỗi, đều là tôi không tốt, sau này tôi nhất định sẽ nghe lời anh, có thể đừng bỏ tôi được không?”
Giọng của cậu ta ngày càng yếu ớt.
Tên Lâm Thập Nguyệt c.h.ế.t. tiệt này sao lại đến chậm thế không biết!
Bình luận:
“Tội nghiệp bảo bảo quá, tên pháo hôi mày c.h.ế.t. chắc rồi! Dám đối xử với nam chính như vậy, không thấy anh ấy đang bị ốm sao?”
“Anh ấy không thể rời khỏi nước quá lâu mà! Tối qua quá đáng như vậy, vết thương ở đuôi của anh ấy lại bị rách ra rồi hu hu hu…”
“Cưỡng bức anh ấy thì thôi đi, lại còn ngược đãi anh ấy! Pháo hôi mày thật sự không phải là người!”
Đuôi của cậu ta bị thương sao? Tối qua trúng thuốc quá sâu tôi đúng là không hề phát hiện ra.
Tôi vẫn không kìm được sự lo lắng, đang chuẩn bị đi mở cửa thì bình luận lại xuất hiện:
“Tuyệt quá! Thụ bảo cuối cùng cũng xuất hiện rồi, hai người họ cuối cùng cũng gặp nhau!”
“Thụ bảo đơn thuần và lương thiện, đâu phải thứ mà tên pháo hôi độc ác kia có thể so sánh được. Yến Ngư vừa nhìn thấy cậu ấy đã bị thu hút ngay, hai người là vừa gặp đã yêu đó nha!”
“Hay quá, thích xem!”
Tôi mở camera giám sát lên xem, Lâm Thập Nguyệt đã đến rồi. Yến Ngư sắc mặt tái nhợt ngã xuống đất, m.á.u nhuộm đỏ ống quần màu trắng của cậu ta. Lâm Thập Nguyệt nhanh c.h.óng đưa cậu ta đến bệnh viện.
Hai nhân vật chính gặp nhau, sau này sẽ là câu chuyện của hai người họ, một pháo hôi như tôi cũng đến lúc phải hết vai rồi. Không hiểu sao nhìn cảnh hai người họ rời đi, tôi lại thấy lồng ngực bức bối đến khó thở.
Tôi và Lâm Thập Nguyệt, một kẻ bị vạn người ghét, một kẻ được vạn người mê. Tất cả mọi người trong nhà họ Lâm đều thích người thiếu gia thật này hơn, cho dù tôi được họ nuôi nấng hai mươi năm, họ vẫn không thích tôi.
Bây giờ Yến Ngư cũng vậy, tôi nuôi cậu ta ba tháng, cũng chẳng bằng một lần gặp gỡ giữa cậu ta và Lâm Thập Nguyệt.
Nghe thấy tiếng họ rời đi, tôi lặng lẽ mở điện thoại, đặt một tấm vé máy bay, thu dọn hành lý, ngay trong đêm bay đến một huyện nhỏ cách xa hàng nghìn cây số.
Trời vừa sáng, tôi ngồi máy bay năm tiếng đồng hồ mới đến được điểm đến, những dòng bình luận phiền phức kia cũng biến mất khỏi tầm mắt. Sau khi hạ cánh, tôi lại đổi vài chuyến xe, cuối cùng tìm được một thị trấn nhỏ có phong cảnh đẹp nhưng hẻo lánh và lạc hậu.
Tôi quả quyết vứt bỏ chiếc thẻ sim cũ, thay một chiếc thẻ mới. Người quản lý gọi cho tôi rất nhiều cuộc điện thoại, gọi không được liền chuyển sang nhắn tin:
“Lâm Hiển, tại sao cậu lại phản kháng? Tại sao lại bỏ trốn? Có biết người cậu đánh là ai không? Cậu sao lại dám…”
“Mau gọi lại đi, bây giờ vẫn còn đường thương lượng. Lương tổng nói rồi, chỉ cần cậu quay lại xin lỗi ông ta, ông ta sẽ bỏ qua hết.”
Hạ thuốc tôi mà còn bắt tôi quay lại xin lỗi, đúng là không có thiên lý! Nghe nói Lương tổng đó thủ đoạn rất tàn nhẫn, ăn thông cả hai giới đen trắng, rơi vào tay ông ta chỉ có nước thê thảm hơn. Lúc này không chạy thì đợi đến bao giờ?
Số tiền còn lại trong thẻ không nhiều, tôi chỉ có thể tạm thời thuê một khu nhà tập thể cũ để ở. Dù sao tôi cũng là một diễn viên hết thời, không có người hâm mộ, càng chẳng ai quan tâm, không được đóng phim cũng chẳng sao.
Nhưng tôi vẽ tranh khá đẹp. Khi còn ở nhà họ Lâm, họ đã bỏ ra rất nhiều tiền để đào tạo tôi vẽ tranh, âm nhạc và khiêu vũ cũng biết sơ sơ. Tôi mở một tài khoản trên mạng nhận vẽ tranh kiếm tiền, tuy kiếm không được nhiều nhưng không còn những tranh chấp hào môn trước đây, cũng không cần lo lắng bị Yến Ngư trả thù.
Không lâu sau, tôi tình cờ đọc được tin tức người quản lý bị phanh phui bê bối, công ty của gã Lương tổng từng muốn cưỡng bức tôi cũng đã phá sản. Nhìn tin này thật sự là hả lòng hả dạ, người tốt bụng nào đứng ra tố cáo đúng là đã trừ hại cho dân!