Thu dọn tâm trạng xong xuôi, tôi bưng đồ dùng cá nhân vào phòng tắm tắm gội, sau đó để trần nửa thân trên bước ra ngoài.
Tiếng trò chuyện rôm rả của các bạn cùng phòng bỗng chốc bặt hẳn. Hai đôi mắt đồng loạt nhìn chằm chằm vào tôi, một lát sau, đôi mắt thứ ba cũng hướng qua đây.
Bạn cùng phòng A nuốt nước bọt, mặt đỏ bừng:
– “Vãi chưởng, Viên Lý! Cậu trắng thì thôi đi, sao chỗ đó lại còn màu hồng thế, quá đáng thật sự!”
Bạn cùng phòng B trợn tròn mắt, lao thẳng tới sờ lên người tôi một cái:
– “Vãi, lại còn mềm nữa chứ! Chỉ là hơi lép thôi, không thì tôi cong mất! Da mịn thật đấy người anh em! Tự dưng thấy đàn ông tôi cũng ăn được!”
Tôi nhíu mày, vươn tay bóp mạnh vào mông cậu ta một cái:
– “Cậu cũng đâu đến nỗi nào.”
Bạn cùng phòng B nhảy dựng lên cao ba thước, phát ra chất giọng ỉ ôi lả lơi:
– “Ghét thế~”
Tôi không nhịn được mà nhếch môi cười. Trước đây vì không biết nói, bạn bè ở trường đều giữ khoảng cách với tôi, tôi gần như không có bất kỳ mối quan hệ xã hội nào. Bây giờ cảm giác hòa nhập thế này thực sự rất tốt.
Còn chưa kịp cười tươi, một chiếc áo khoác ám mùi đàn hương đã bị ném thẳng lên đầu tôi.
Trước mắt tối sầm lại. Giọng nói của Dung Từ lạnh lùng vang lên:
– “Chú ý tác phong.”
Đều là đàn ông con trai với nhau cả, có cái quái gì mà phải chú ý chứ?
Tôi kéo áo khoác của hắn xuống, chợt nghĩ ra: nếu làm cho hắn ghét tôi thì chẳng phải rất tốt sao? Như thế thì mỗi lần thấy tôi hắn sẽ thấy phiền phức, chẳng buồn nhìn tôi thêm lấy một mắt, tôi sẽ không bị lộ tẩy. Vượt qua bốn năm đại học, chúng tôi sẽ đường ai nấy đi.
Thế là tôi cầm áo khoác của hắn tiến lại gần, ghé sát vào tai hắn thổi một hơi:
– “Sao thế? Cậu ghen à?”
Đôi mắt lãnh đạm của Dung Từ nhìn tôi chằm chằm, không nói lời nào. Chẳng hiểu sao, nhìn cảnh đó có chút rợn người.
Tôi hơi xấu hổ, cười gượng gạo gãi đầu, vẩy ra một tay đầy nước.
Vừa định quay đi thì Dung Từ cử động. Hắn lấy ra một chiếc khăn tắm sạch từ trong ngăn kéo, bàn tay thon dài trắng muốt cầm khăn vươn tới đầu tôi, hai tay ôm lấy đầu tôi lau lấy lau để.
Hắn dùng sức thực sự rất mạnh. Tôi có cảm giác nước trong não mình cũng sắp bị hắn lắc cho văng ra ngoài rồi!
– “Gội đầu xong thì nhớ lau khô, kẻo não lại bị úng nước.”
Tôi dám chắc là hắn cực kỳ ghét tôi!
Tôi từng thấy dáng vẻ Dung Từ khi thích một người là như thế nào rồi: kín đáo, khắc chế và vô cùng dịu dàng.
Tôi là người duy nhất ở lại được trong Phật đường nhà họ Dung tròn một tháng. Những người khác chỉ mới vào ngày đầu tiên đã bị mời đi thẳng. Vì thế, khoản tiền thù lao Dung phu nhân trả cho tôi cũng là nhiều nhất.
Tôi quy điều đó cho sự quyến rũ bí ẩn của mình, nếu không tôi thực sự không nghĩ ra được lý do vì sao Dung Từ lại có thể thích một người câm còn chẳng biết mặt mũi ra sao.
Nghĩ như vậy, ngoài sự an tâm ra, trong lòng tôi lại dấy lên một cảm giác chua xót không nói nên lời.
Tôi lau khô tóc, trèo lên giường và bắt đầu thầm niệm kinh trong lòng.
Đại học phải trải qua một tháng quân sự.
Sau khi kỳ quân sự bắt đầu, tôi thoa một lớp kem chống nắng cực dày lên tất cả những vùng da để trần. Da tôi trắng, phơi nắng cũng không đen đi, nhưng lại bị dị ứng tia cực tím. Nắng vừa gắt một cái là da tôi lại ửng đỏ, đau rát và bong tróc, cảm giác đó cực kỳ khó chịu.
Ngày xưa không có tiền, tôi chỉ biết trốn nắng hoặc cắn răng chịu đựng. Bây giờ tiền bạc rủng rỉnh, tôi chẳng việc gì phải tự hành hạ mình nữa.
Cả đội nam sinh ai cũng xuề xòa, mới hai ngày đã đen nhẻm. Chỉ có tôi và Dung Từ vẫn trắng trẻo mịn màng. Nhưng thật ra Dung Từ cũng đen đi một chút, làn da chuyển sang màu mật ong, trông bớt đi phần lạnh lùng, thêm phần phong trần cuốn hút.
Các bạn nữ đội bên cạnh rất thích giao lưu với đội chúng tôi. Thầy giáo hướng dẫn của họ cũng thích gọi chúng tôi, đặc biệt nhất là thích gọi tôi và Dung Từ. Thầy cười hỏi tại sao người ta phơi nắng đen thui mà hai cậu lại lạc quẻ thế, có phải lúc tập luyện không tận tâm, hễ nghỉ ngơi là trốn vào bóng râm đúng không?
Bổn ý của thầy chỉ là nói đùa, nhưng trong đội chúng tôi lại có một nam sinh buông lời mỉa mai:
– “Ngày nào cũng bôi kem chống nắng dày cộp như đàn bà thì làm sao mà đen được. Trông mặt mũi có giống đàn ông đâu cơ chứ. Này Viên Lý, hay cậu sang luôn đội nữ đi? Tôi thấy bên đấy hoan nghênh cậu lắm đấy. Hay là để hoa khôi trường nhường chức cho cậu làm lại hợp lý hơn, chứ đứng ở đội nam thấy chướng mắt lắm.”
Lời này vừa thốt ra, tôi còn chưa kịp nổi giận thì đội nữ đã quần tình kích phẫn rồi.
Thầy hướng dẫn có chút ngơ ngác, không hiểu sao bầu không khí tự dưng lại trở nên căng thẳng sặc mùi thuốc súng như vậy, bèn vội vàng chỉnh đốn đội ngũ tiếp tục tập luyện.
Lúc thầy hướng dẫn của chúng tôi đi vệ sinh chưa về, tôi liếc mắt nhìn ra sau lưng.
Gã nam sinh vừa nãy mỉa mai tôi là người cùng lớp, lại còn ở phòng ký túc xá ngay sát vách. Hắn ta có tảng người to khỏe, cả người toàn cơ bắp cuồn cuộn, đang nhìn tôi với vẻ mặt khinh khỉnh:
– “Nhìn cái gì mà nhìn? Không phục à?”
Hắn ta biết Dung Từ nên không dám đụng vào, chỉ dám nhắm mũi dùi vào tôi.
Tôi quay đầu lại, chậm rãi nhả ra hai chữ:
– “Thằng ngu.”
Sau lưng liền bị người ta đạp mạnh một cú. Tôi loạng choạng, suýt thì ngã chúi lên lưng cậu bạn phía trước, may mà có người từ bên cạnh kéo mạnh một cái đỡ lấy tôi.
Đi học đại học không phải là để tiếp tục bị người ta bắt nạt!
Tôi đẩy Dung Từ ra, bình tĩnh phủi bụi bẩn trên lưng, quay đầu hỏi nam sinh kia:
– “Cậu tên là gì?”
Nam sinh kia hất cằm, kiêu ngạo hừ một tiếng:
– “Ông đây đi không đổi tên, ngồi không đổi họ: Trương Dương!”
Tôi gật đầu:
– “Trương Dương, cậu cút xa ra cho tôi…”
Lời còn chưa nói hết, miệng tôi đã bị bịt kín.
Dung Từ từ phía sau ôm lấy tôi, một tay siết chặt eo tôi, một tay bịt môi tôi lại. Một cái chân dài từ bên cạnh tôi vung lên, đạp mạnh một cú khiến Trương Dương liên tục lùi về phía sau.
Dung Từ đứng vững như núi Thái Sơn, hơi thở ấm áp phả vào bên tai tôi, nói khẽ:
– “Cứ đánh thẳng tay, đừng ra lệnh cho hắn.”
Tôi giật mình, không thể tin nổi quay sang nhìn hắn.
Dung Từ không nói thêm lời nào, chỉ lãnh đạm liếc Trương Dương một cái. Sau khi thầy hướng dẫn quay lại, hắn liền báo cáo:
– “Có kẻ gây sự đánh nhau.”
Có rất nhiều người chứng kiến đều đứng ra làm chứng. Trương Dương bị bắt buộc phải xin lỗi tôi, lại còn bị phạt đứng thị chúng trước mặt mấy đội quân sự.
Dung Từ vì cũng ra tay nên phải chịu phạt đứng ở hàng đầu cùng hắn ta. Nhưng dáng vẻ của Dung Từ chẳng giống đang bị phạt đứng chút nào, trông giống nam thần đang đi catwalk hơn, bao nhiêu đôi mắt cứ lén lút nhìn hắn.
Trương Dương tức đỏ cả mặt, cứ nhìn chằm chằm tôi thù hằn.
Sau khi giải tán buổi tập ngày hôm đó, hắn ta còn chặn đường cảnh cáo tôi:
– “Đừng tưởng cậu có quan hệ tốt với Thái tử gia nhà họ Dung thì có thể nghênh ngang! Ai biết cậu dựa vào cái trò gì để lấy lòng cậu ta, thằng bóng c.h.ó c.h.ế.t.!”
Trên đời luôn có những kẻ thù địch với người khác một cách vô cớ. Tôi đã quen rồi nên cũng chẳng có tâm trạng quan tâm đến hắn ta.
Tôi chỉ đang suy nghĩ, tại sao lúc đó Dung Từ lại ngăn cản tôi kịp thời đến vậy?
Chẳng lẽ… hắn biết bí mật của tôi?