NHẬT KÝ DỤ DỖ BẠN CÙNG PHÒNG CẤM DỤC

CHƯƠNG 6: TRỞ LẠI PHẬT ĐƯỜNG

Cỡ chữ:

Kể từ khi phát hiện ra cái miệng của mình nói mấy chuyện này cũng linh nghiệm, tôi bắt đầu yêu thích cảm giác ra lệnh cho Dung Từ.

Thái tử gia giới thượng lưu cái gì, Phật tử cái gì, đến trước mặt tôi đều phải ngoan ngoãn thần phục!

Tôi bảo hắn làm gì hắn phải làm cái đó. Cho dù tôi ra lệnh cho hắn giặt quần lót cho tôi, hắn dù căng mặt lạnh lùng nhưng vẫn sẽ làm theo, chỉ là giặt không được sạch cho lắm.

Hôm nay tôi về ký túc xá từ sớm, hai cậu bạn cùng phòng ra ngoài quán nét chơi, một lúc nữa mới về.

Tôi bước vào phòng, chốt trái cửa lại, nhìn Dung Từ đang hoang mang nhìn tôi rồi mỉm cười:

– “Dung Từ, cởi áo ra.”

Dung Từ do dự một lúc, mặt đỏ bừng như mông khỉ, vươn tay về phía tôi định tốc vạt áo tôi lên.

Lỗi tại tôi nói không rõ ràng.

– “Tôi bảo là cởi áo của cậu ra!”

Dung Từ khựng lại, tảng lờ như không có chuyện gì thu tay về. Những ngón tay thon dài mạnh mẽ đặt lên chiếc cúc áo sơ mi đầu tiên.

Tầm mắt tôi dán chặt vào ngón tay hắn.

Một chiếc, hai chiếc… Cơ ngực, cơ bụng… Vãi chưởng! Hắn ngày ngày ngồi thiền tụng kinh thì lấy đâu ra cơ bắp thế này?!

Tôi sờ lên cơ ngực của hắn, rơi vào trầm tư.

Dung Từ bị tôi nhéo một cái, mí mắt run rẩy, giọng nói khản đặc:

– “Trường… Viên Lý, như thế không công bằng.”

Quả thật là không công bằng, quần còn chưa cởi mà.

– “Vậy cậu cởi cả quần ra luôn đi.”

Dung Từ chấn động, nhìn tôi chằm chằm:

– “Ở trong ký túc xá?!”

– “Cậu muốn ở ngoài cũng được.”

– “Vậy cậu hôn tôi vài cái trước xem bản lĩnh thế nào đã.”

Dung Từ đã không biết phải làm biểu cảm gì nữa rồi. Thấy tôi cứ nhìn hắn không chớp mắt, hắn dứt khoát đưa tay che mắt tôi lại, môi cúi xuống chặn lấy môi tôi.

Thực ra tôi chỉ theo bản năng cho rằng cái miệng của mình phải nhìn chằm chằm vào người ta nói mới có tác dụng mà thôi.

Nụ hôn sâu vắt kiệt không khí khiến tôi gần như ngạt thở, nhưng hắn vẫn không chịu buông ra. Đợi đến khi cơ thể tôi mềm nhũn ngã vào lòng hắn, hắn mới buông ra để tôi hít thở từng ngụm khí lớn.

Thần trí quay trở lại, tôi lẩm bẩm:

– “Đủ rồi, đủ rồi! Biết cậu có bản lĩnh rồi!”

Lồng ngực Dung Từ rung lên, hắn ôm lấy tôi:

– “Đây mới chỉ là một lần. Phần còn lại chúng ta đổi chỗ khác làm.”

Dung Từ đưa tôi về nhà hắn. Nhà họ Dung không có ai, không giống như lúc tôi đến trước đây có rất nhiều người hầu gái xinh đẹp.

Tôi cứng đờ người bị Dung Từ kéo vào Phật đường nhà họ Dung.

Dung Từ lại bắt đầu cởi áo.

Tôi nhìn tượng Phật trang nghiêm trước mặt mà giật thót tim:

– “Cậu làm cái gì thế? Sao lại đến chỗ này?”

Dung Từ nhạt nhẽo đáp:

– “Kích thích. Cậu không thích à?”

Thích… Có một cảm giác kích thích lén lút khó tả.

Tôi ôm trán, mặc dù cũng không tệ, nhưng hình như không được đúng mực cho lắm.

Dung Từ lấy ra một dải lụa viết kinh văn, buộc lên mắt tôi:

– “Không sao, đây cũng chẳng phải lần đầu tiên tôi báng bổ thần Phật. Nếu cậu xấu hổ thì không nhìn là được.”

Cảm ơn cậu nhiều nhé!

Tầm nhìn bị che khuất, thính giác và xúc giác bị phóng đại lên vô hạn. Tiếng môi lưỡi quấn quýt của tôi và Dung Từ nghe vô cùng ám muội.

Tôi chịu không nổi muốn kéo dải lụa ra, nhưng bị Dung Từ dùng một tay nắm chặt lấy hai tay, khóa quặt ra sau lưng.

Tôi ngã xuống tấm bồ đoàn. Trước đây tôi từng ngồi thiền trên cái này, tiếng tim đập hỗn loạn chẳng phân biệt được là của hắn hay của tôi.

Khó khăn lắm mới có cơ hội thở, tôi muốn bảo Dung Từ đừng làm nữa, quá kích thích rồi, chưa làm ăn được gì tôi đã sắp ngất đến nơi, vô cùng hoảng sợ.

– “Dung Từ, cậu…”

Hắn không cho tôi cơ hội nói chuyện.

– “A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai…”

Dải lụa cuối cùng từ trên mặt tôi chuyển sang buộc trên mặt Dung Từ.

Tôi lờ mờ mắt, vuốt ve đôi mắt hắn, hỏi:

– “Như thế này cậu có phân biệt được là ai không?”

Dung Từ đè chặt lấy tôi, giọng nói trầm khàn:

– “Phân biệt được. Ngoài em ra không có ai khác.”

Một câu trả lời thật xảo quyệt, nhưng tôi không dám đi xác nhận.

Hắn không thể nào nhận ra tôi được. Nếu không có chiếc miệng quạ đen này của tôi, hắn cũng không thể nào cùng tôi làm ra những chuyện đại nghịch bất đạo đến mức này.

Tôi có chút đau lòng không hợp thời điểm, ôm lấy Dung Từ:

– “Dung Từ, cậu có thể thích tôi lâu hơn một chút được không?”

– “Tại sao lại hỏi như vậy?” – Dung Từ hỏi ngược lại.

Đúng vậy, tại sao chứ? Tôi cũng không biết.

Có lẽ là vì ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy hắn trong Phật đường, từ tận đáy lòng tôi đã muốn quyến rũ hắn rồi.

Hơn nữa… lại còn có tiền nữa! Tiếc là lúc đó cần tiền gấp, nếu không tôi đã có dũng khí nhận danh tính rồi.

– “Cậu còn muốn tìm người câm kia nữa không?”

– “Ừm, muốn chứ.”

– “Làm thế nào cậu mới không tìm nữa?”

– “Đợi em ấy thừa nhận yêu tôi.”

Tôi khó chịu đẩy hắn ra:

– “Vậy bây giờ chẳng phải cậu đang ngoại tình sao?!”

Dung Từ cứng đờ người, nói:

– “Đây cũng là chuyện hết cách rồi.”

Quả thật là hết cách, ai bảo hắn chỉ có thể nghe theo lời tôi chứ?

Tôi không hiểu nổi mình đang ghen tuông cái nỗi gì, nhưng Dung Từ đâu có biết chúng tôi là cùng một người! Như thế này khác gì ăn trong bát nhìn trong nồi đâu?

Tôi tức giận đạp bay hắn ra.

Ai rồi cũng thích tìm cảm giác kích thích, tôi cũng không ngoại lệ.

Ngày nào đi học tôi cũng thề, hạ môn là phải ra thư viện học tập tử tế. Nhưng chỉ cần liếc mắt nhìn nhau với Dung Từ một cái, tôi lại phải thề lại từ đầu.

Người thề là tôi, mà người đau lưng mỏi gối chuột rút cũng là tôi!

Bà nó chứ, tôi không làm nữa!

Tôi chỉ vào Dung Từ – tên hồng nhan họa thủy kia – quát:

– “Cậu đi đi! Về nhà cậu đi, đừng làm loạn đạo tâm của tôi!”

Hắn nghe xong thì về nhà thật. Nhưng lại mang theo cả tôi về cùng.

– “Mẹ cậu ngày xưa… chẳng lẽ chưa từng nghĩ đến việc tìm ra điểm sơ hở trong lời nói của tôi sao? Hình như cũng có rất nhiều lách luật mà.”

Tôi với biểu cảm phức tạp nhìn Dung Từ.

Hắn nghi hoặc:

– “Sao thế?”

Tôi thở dài:

– “Không có gì, nhìn cậu tự dưng tôi lại nhớ mẹ.”

– “Dung Từ, mẹ cậu rất yêu cậu. Tôi không thể thay thế bà ấy được.”

Tôi cúi đầu, khẽ nói:

– “Cậu thì biết cái gì? Cậu chẳng biết cái gì cả. Tôi vốn dĩ chẳng có ai cần hết.”

Dung Từ nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi xuống xe đi về phía nhà hắn:

– “Tôi cái gì cũng biết. Mẹ em không cố ý bỏ rơi em, bà ấy vẫn luôn ở bên cạnh em.”

Tôi ngẩn người, chợt nhớ ra… hắn có thể nhìn thấy những thứ mà người bình thường không nhìn thấy.

Nói như vậy, có phải hắn thực sự nhìn thấy mẹ tôi nên mới nói thế không?

Tôi nhất thời mang theo chút mờ mịt, nhìn quanh quất trước sau trái phải. Ngoài Dung Từ ra thì chẳng có ai hết.

Sau khi nhận ra ý nghĩa trong lời nói của hắn, nước mắt tôi giàn giụa đầy mặt.

Hắn nói như vậy đồng nghĩa với việc mẹ tôi đã không còn nữa rồi. Điều này còn khiến tôi đau lòng hơn cả việc bà bỏ rơi tôi.

Tôi thà rằng bà thực sự bỏ rơi tôi!

– “Dung Từ, tôi hơi hận cậu rồi đấy.”

Dung Từ cúi đầu, từng chút từng chút hôn đi nước mắt trên mặt tôi:

– “Hận tôi cũng được, đừng hận mẹ.”

– “Cũng có phải mẹ cậu đâu! Cút ra, cậu có thể phân biệt hoàn cảnh một chút được không?!”

Hắn không chịu cút.

Lúc này tôi vẫn chưa nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, bực bội ngẩng đầu lườm hắn.

Bất thình lình, tôi nhìn thấy Dung phu nhân đang đứng c.h.ế.t. trân ở cửa biệt thự, trân trối nhìn hai chúng tôi.

Xong đời rồi!

Tôi như có phản xạ có điều kiện, quay người vắt chân lên cổ chạy thẳng.

Khuôn mặt này của tôi bà ấy từng gặp ít nhất 30 lần! Trong một tháng trước đây, ngày nào tôi cũng được người hầu đưa đến trước mặt bà ấy để báo cáo tiến độ, sau đó bà ấy mới quyết định việc tôi ở lại hay rời đi.

Tôi ở lại tròn 30 ngày, khuôn mặt này bà ấy không thể nào quen thuộc hơn được nữa!

Quả nhiên, Dung phu nhân tức giận quát lớn:

– “Dung Từ! Con muốn tìm người mẹ không cản, tìm thế thân cũng chẳng sao! Nhưng con không thể sa ngã đến mức tìm cả đàn ông chứ! Nó có mọc cái mặt giống đến mấy thì cũng là thằng có mang ‘hàng’ đấy!”

Lời này còn làm tôi tổn thương hơn cả việc chửi thẳng vào mặt tôi!

Dung Từ túm lấy tôi không buông, kéo tôi bình tĩnh bước vào nhà:

– “Mẹ bảo con rời khỏi Phật đường để tìm đối tượng. Con tìm rồi, giờ mẹ lại muốn làm gì?”

Dung phu nhân tức đến mức ngón tay run lẩy bẩy, không nỡ mắng chửi Dung Từ, đành chỉ tay vào tôi:

– “Tôi chỉ có mỗi một đứa con trai này! Cậu muốn hủy hoại nó sao? Cậu muốn tiền hay muốn cái gì? Nói ra đi, tôi có thể đáp ứng yêu cầu của cậu, buông tha cho con trai tôi!”

Tôi run lên bần bật, lại nghĩ đến mẹ tôi.

Sau khi bố tôi đi, trong làng cũng từng có thanh niên theo đuổi bà. Bà từng rung động, nhưng không đồng ý.

Khi đó bà ôm tôi lúc bé xíu trong tay, hỏi người đàn ông kia:

– “Anh có bắt tôi sinh con nữa không?”

Người đó gật đầu:

– “Dĩ nhiên là phải sinh rồi.”

Mẹ tôi lắc đầu bảo người đó đi đi:

– “Cả đời này tôi chỉ có một đứa con trai là Trường Sinh mà thôi.”

Khi ấy tôi vô cùng kiên định rằng mẹ rất yêu tôi.

Dung Từ cũng vậy, hắn là bảo bối của Dung phu nhân.

Tôi và Dung Từ ngay từ đầu đã là sai trái. Tôi lợi dụng hắn để kiếm tiền, lừa gạt tình cảm của hắn, bây giờ lại còn dùng mệnh lệnh ép hắn yêu tôi.

Tôi là kẻ ác, có lỗi với tất cả mọi người.

Tôi rút tay về, trịnh trọng đính chính với Dung phu nhân:

– “Dung phu nhân, bà hiểu lầm rồi. Tôi và Dung Từ chỉ là bạn cùng phòng, không có quan hệ gì khác. Là tôi không biết xấu hổ đi quyến rũ cậu ấy, mới khiến cậu ấy lầm đường lạc lối.”

Dung Từ kéo tôi lại:

– “Cậu…”

Tôi quay đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ từng chữ nhấn mạnh:

– “Dung Từ, cậu nghe cho rõ đây: Cậu không thích tôi! Người cậu thích là phụ nữ!”

Dung Từ lạnh mặt bóp lấy miệng tôi:

– “Ngậm cái miệng đẹp đẽ này của em lại cho tôi! Tôi là đứa nghe lời em chắc? Em thật sự nghĩ mình có thể ra lệnh cho tôi à?”

Nói xong, hắn cứ thế nửa ôm nửa vác tôi, đối đầu với Dung phu nhân:

– “Mẹ, mẹ còn nhớ lời thầy bói nói chứ? Con định sẵn là tuyệt tự. Mẹ có trách thì trách con, đừng tạo áp lực cho Trường Sinh.”

Tôi và Dung phu nhân đồng loạt ngơ ngác mất một giây.

Dung phu nhân:

– “Trường Sinh nào? Chẳng phải vừa nãy mày gọi nó là Viên Lý sao? Trường Sinh… sao nghe quen tai thế nhỉ?”

Tôi nhắm mắt không nỡ nhìn, trí nhớ của Dung phu nhân hơi kém rồi đấy!

Dung Từ rất bất mãn:

– “Mẹ để em ấy quyến rũ con suốt một tháng trời, sao có thể dễ dàng quên em ấy như thế được? Con muốn sống với em ấy cả đời, mẹ đối xử với em ấy như vậy là không tôn trọng!”

Dung phu nhân ngớ người, chỉ tay vào tôi:

– “Nó… Nó là cô gái câm xinh đẹp đó á?!”

Chưa thấy cô gái xinh đẹp nào như thế này bao giờ cả!

– “Mặc kệ em ấy có phải mỹ nhân hay không, em ấy vẫn là Trường Sinh của con. Nếu mẹ đã tự tay đưa em ấy vào Phật đường thì phải chấp nhận kết quả này. Có trách thì mẹ tự trách mình đi!”

Nói xong, Dung Từ đẩy tôi đi thẳng về phía Phật đường. Phòng ngủ của hắn nằm ngay bên trong Phật đường.

Dung phu nhân không thể tin nổi, cố gắng ngụy biện:

– “Không phải mẹ đưa! Mẹ đưa là mỹ nhân câm cơ mà!!”

Tôi chạnh lòng chột dạ, không dám ho hé lời nào.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!