Cỡ chữ:

Tôi đã bảo rồi mà, Sở Thính ngày nào cũng cưỡi cái xe thăng bằng rách nát của hắn nghênh ngang khắp phố, kiểu gì cũng có ngày xui xẻo. Gọi hắn cho tôi mượn chơi mà hắn không cho, giờ thì quả báo rồi chứ gì. Không ngờ hắn lại bị một chiếc xe máy điện đâm trúng ngay trong khu nhà, đầu lao thẳng vào gốc cây.

Nhận được điện thoại từ bệnh viện, tôi chẳng thèm đánh game nữa, bỏ tay cầm xuống rồi hỏa tốc chạy đến bệnh viện để xem trò cười của hắn. Không ngờ lúc này hắn lại chớp chớp đôi mắt to nhìn tôi hồi lâu.

Hắn hỏi: “Cậu là…?”

Tôi còn tưởng hắn đang đùa với mình nên bực bội đáp: “Anh nói xem tôi là ai?”

Sở Thính và tôi trừng mắt nhìn nhau. Tối qua tôi thức trắng đêm chơi game, trong mắt toàn là tia m.á.u đỏ bừng. Lúc này mắt vừa chua vừa nhức, tôi nhịn không được bèn đưa tay lên dụi.

Sở Thính không biết tại sao lại hoảng hốt bám lấy tôi: “Cậu đừng khóc, để tôi nghĩ lại xem…”

“Ai khóc cơ?” Tôi xùy một tiếng: “Anh đừng tưởng giả vờ mất trí nhớ là có thể quỵt nợ. Đã nói là nấu cơm cho tôi một tháng, thiếu một bữa cũng không xong đâu.”

Sở Thính chớp mắt ngơ ngác.

Tôi tức muốn c.h.ế.t., còn giả ngu nữa hả: “Anh hại mông tôi đến giờ vẫn còn đau đây này, bầm xanh một mảng lớn. Có cần tôi cho anh xem không?”

Sở Thính và anh trai tôi thuê chung một căn hộ. Kì nghỉ này tôi lười về nhà nên đến chỗ họ ở ké. Mới hai ngày trước, trong nhà có cái ghế bị hỏng, Sở Thính không bảo tôi, cứ trơ mắt nhìn tôi ngồi bệt xuống. Kết quả là ghế gãy nát, một người to đùng như tôi ngã oạch xuống đất. Mông lúc đó đau như nứt ra, tôi đau đến mức chửi thề. Sở Thính bảo hắn đã lên tiếng ngăn cản rồi, là do tôi cắm mặt vào điện thoại nên không để ý.

Tôi nói: “Thế thì anh hỏi thêm một câu nữa xem. Ai mà biết ý anh là gì chứ? Ghế hỏng anh không nói sớm, rõ ràng là cố tình xem tôi làm trò hề.”

Lúc nói lời này, mắt tôi đỏ hoe, tay xoa xoa mông. Sở Thính nhìn mà bật cười. Cười xong hắn bảo:

“Được rồi, được rồi, coi như tôi sai, tôi bồi thường xin lỗi cậu được chưa?”

Sau một hồi “thương lượng không mấy thân thiện”, tôi chấp nhận lời xin lỗi của Sở Thính dưới hình thức hắn phải nấu cơm cho tôi một tháng. Anh trai tôi đã tốt nghiệp đi làm, còn hắn đang học thạc sĩ, cũng giống như tôi, vẫn là sinh viên. Nghỉ hè thời gian rảnh rỗi nhiều, thế mà cơm mới nấu được hai ngày hắn đã bắt đầu giả ngu quỵt nợ rồi. Đúng là đồ c.h.ó.

Sở Thính im lặng một hồi lâu rồi nói: “Vậy… xem thử… xem thử thì xem thử.”

Tôi ném bằng chứng phạm tội ác độc vào thẳng mặt hắn, quay lưng lại, kéo cạp quần thể thao xuống một chút xíu để lộ phần xương cụt cho hắn xem.

“Thấy chưa? Có phải bầm xanh rồi không? Tôi nói cho anh biết đây mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm thôi, anh mà không chịu trách nhiệm chuyện này thì… Anh làm cái gì vậy?”

Sở Thính thế mà lại vươn tay sờ lên vết bầm đó. Tôi mạnh tay hất tay hắn ra, nghĩ lại tư thế này cũng chẳng nhã nhặn gì nên vội vàng kéo quần lên. Sở Thính ho khan một tiếng, biểu cảm kỳ quái, có vẻ hơi ngượng ngùng. Lạ thật đấy, hắn mà cũng biết xấu hổ vì hành vi thất đức của mình sao?

“Xin lỗi nhé, có lẽ tôi hơi thiếu chừng mực, sau này tôi sẽ chú ý.”

“Thế còn nghe được.” Tôi sắc mặt hơi hòa hoãn lại, định nói tiếp thì hắn ném ra một câu hỏi khiến tôi sững sờ: “Vậy chúng ta ở bên nhau bao lâu rồi?”

Sở Thính không giả ngu, hắn mất trí nhớ thật. Trí nhớ của hắn dừng lại ở mùa hè sau kỳ thi đại học. Hắn và anh trai tôi là bạn học đại học, còn tôi và hắn quen nhau là nhờ anh tôi, nên hắn hoàn toàn không có ấn tượng gì về tôi cả. Vậy chuyện này lại càng khó hiểu. Bỏ qua chuyện chúng tôi là tình địch, với tình trạng hiện tại của hắn, hắn nhìn tôi chắc cũng chẳng khác gì người dưng. Sao lại chập mạch mà nhận nhầm tôi là bạn trai hắn được?

Tôi im lặng nửa ngày, luôn cảm thấy chuyện này có bẫy. Không ngờ Sở Thính thấy tôi không nói gì thì lại căng thẳng xin lỗi: “Xin lỗi, tôi không cố ý quên em đâu. Bảo bối, em đừng giận…”

Lông tôm khắp người tôi dựng đứng hết cả lên: “Anh gọi bậy bạ gì đấy? Tôi có tên đàng hoàng nhé! Tên còn chả nhớ mà dám nhận người yêu à?”

Tôi cạn lời: “Diệp Lâm Hiên.”

“Được, Hiên Hiên… Diệp Lâm Hiên.”

Tôi trừng mắt, kịp thời ép từ láy tiếp theo của hắn quay ngược vào họng. Sở Thính trông có vẻ hơi tủi thân, mím môi nói: “Em đừng giận tôi nữa, tôi cũng đâu muốn quên em.”

Nói xong, hắn còn kéo tay tôi đặt lên đỉnh đầu hắn: “Em xoa đầu tôi đi, sưng một cục to thế này, tôi vẫn còn đau lắm.”

Tôi nhìn hành động chẳng khác gì làm nũng này của hắn, tự dưng thấy buồn cười. Thú vị đấy chứ! Nếu cứ để hắn tưởng tôi là bạn trai hắn, sau này hắn sẽ phải nhìn sắc mặt tôi mà sống đúng không? Vở kịch này diễn được!

Tôi xoa xoa tóc hắn, ủ mưu một lúc, hận không thể nặn ra hai giọt nước mắt: “Em đang giận sao? Rõ ràng là em đang buồn được không? Đang yên đang lành lại bảo không nhớ là không nhớ…”

Tôi dùng chiến thuật nấc nghẹn. Sở Thính lập tức áy náy vô cùng, nắm lấy tay tôi áp lên mặt hắn: “Được rồi, được rồi, là lỗi của tôi, tôi không nên để mình mất trí nhớ. Nếu không được…” Hắn ngập ngừng đề nghị: “Em đánh tôi một cái cho hả giận đi, đừng tưởng tôi sẽ xót.”

Lời hắn còn chưa dứt, tôi đã vung tay giáng một cái tát giòn giã lên mặt hắn. Trông hắn có vẻ ngơ ngác. Thừa dịp hắn chưa kịp phản ứng, tôi kéo mạnh hắn ôm vào lòng, vừa khóc lóc ỉ ôi vừa vò đầu bứt tai hắn. Đợi tôi vò đã tay mới buông người ra, Sở Thính bị tôi siết đến mức suýt tắt thở, cả khuôn mặt nghẹn đỏ bừng, tóc tai bù xù, chẳng còn chút hình tượng nào.

Haha, tôi đã muốn làm thế này từ lâu rồi, sướng thật!

Thực ra lúc mới quen Sở Thính, ấn tượng của tôi về hắn cũng không tồi. Thẩm mỹ của tôi về con trai hoàn toàn lấy anh tôi làm tiêu chuẩn. Gặp Sở Thính, hiếm hoi lắm tôi mới thấy có người sánh ngang được với anh tôi về nhan sắc. Hơn nữa, tuy hắn ít nói, nhưng khi giúp anh tôi phụ đạo bài vở cho tôi, hắn giảng giải rất súc tích, dễ hiểu và logic, thậm chí còn tốt hơn cả anh tôi. Thế là có một dạo, tôi rất thích hỏi bài hắn, toàn gọi “anh Sở Thính”.

Sau này không biết từ lúc nào, tôi đột nhiên phát hiện ra: c.h.ế.t. tiệt, sao chỗ nào cũng có mặt hắn vậy?

Anh tôi tính tình dễ gần, từ nhỏ đến lớn bên cạnh không thiếu bạn bè thân thiết. Nhưng kiểu thân đến mức việc gì cũng xen vào một chân thì đúng là chưa từng có. Tôi tan học, có Sở Thính cùng anh tôi đi ăn với tôi. Có Sở Thính cùng anh tôi dẫn tôi đi xem phim. Lại có Sở Thính… Sở Thính quả thực là không chỗ nào không len lỏi vào.

Anh tôi là con trai của bố dượng tôi, chúng tôi không có m.á.u mủ ruột rà, nhưng anh ấy luôn nuông chiều tôi, chỉ sủng ái một mình tôi. Kể từ khi cái tên họ Sở này xuất hiện, hắn không những chia sẻ sự chú ý của anh tôi, mà còn kiên trì tỏa sáng trong khoảng thời gian riêng tư của tôi và anh trai. Tôi bắt đầu thấy phiền hắn, phiền đến tận cổ.

Lớn thêm chút nữa, đến cái tuổi lờ mờ nhận thức được tình cảm, tôi nhìn ánh mắt Sở Thính nhìn anh tôi, càng nhìn càng thấy không bình thường, càng nhìn càng thấy chướng mắt. Tôi chạy đến trước mặt hắn với đầy ác ý, chất vấn xem có phải hắn đang có ý đồ đen tối với anh tôi không.

Hắn chẳng thèm vòng vo với tôi chút nào, lịch sự tặng lại một câu khiêu khích: “Có vấn đề gì sao?”

“Vấn đề lớn đấy!” Tôi trừng mắt giận dữ nhìn hắn.

Hắn không tỏ ra xao động gì, chỉ bình thản đâm một nhát dao vào tim tôi: “Tôi nên chúc mừng cậu, vừa thích anh trai mình ở giây đầu tiên thì đã thất tình rồi, đỡ phải đi đường vòng mất mấy năm.”

Tôi cũng chúc mừng hắn vinh dự lọt vào top 1 danh sách đen trong quan hệ xã hội của tôi.

Sở Thính đương nhiên biết tôi có ác ý với hắn, nhưng hắn chẳng bao giờ bận tâm. Trước đây lúc hẹn nhau đi chơi bóng rổ, tôi chuyên nhắm vào hắn mà kèm chặt. Nhưng mỗi lần tôi hừng hực khí thế thì hắn lại như người đi dạo, hoặc là để tôi dễ dàng phá vỡ hàng phòng ngự, hoặc là để tôi dễ dàng cướp bóng trên tay hắn. Tôi ném bóng vào rổ, đắc ý hất cằm với hắn, hắn lại phối hợp vỗ tay, có lúc còn khen vài câu: “Giỏi lắm, bóng hay”, làm như tôi thèm khát lắm vậy.

Tôi vốn là người có ham muốn chiến thắng cực cao, đặc biệt là đối đầu với Sở Thính, tôi luôn muốn thắng hắn mọi thứ. Thế nên việc hắn bề ngoài thì nhường tôi, thực chất lại là hành động coi thường và lấy lệ, khiến vô số lần tôi cảm thấy như nghẹn ở cổ họng, cảm giác như đấm vào bông, thật sự rất đáng ghét. Sở Thính quá đáng ghét.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!