Ngoài lúc làm trợ lý cho anh ấy trong phòng làm việc để xoa dịu cho bệnh nhân ra, những lúc khác anh ấy cũng không thích để ý đến tôi, luôn giữ khoảng cách nhất định. Thế nhưng hôm nay, không biết vì sao anh ấy cứ thi thoảng lại xuất hiện bên cạnh tôi, lại còn nhìn tôi chằm chằm nữa.
Bị một con rắn nhìn chằm chằm như vậy, tôi chỉ muốn vắt chân lên cổ mà chạy. Ngày hôm nay đối với tôi quả thật quá dài rồi. Đến giờ tan làm, tôi không chút do dự quẹt thẻ rời đi ngay lập tức.
Cho đến tận lúc về nhà, tâm trạng căng thẳng sợ hãi vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại. Tôi mở điện thoại muốn ngắm chú bạch tuộc nhỏ đáng yêu, lại phát hiện nó đang nằm bẹp trên sàn căn hộ một cách vô cùng suy sụp, cực kỳ đáng thương.
Chỉ số tâm trạng còn thấp hơn cả hôm qua, sắp rớt xuống con số 0 rồi.
Đổi phong cách mới, anh Thỏ chẳng những không thích mà lại càng sợ chú bạch tuộc hơn. Trái tim chú bạch tuộc sắp vỡ vụn rồi. Nó muốn anh Thỏ đừng sợ mình, muốn anh Thỏ đừng rời đi.
Hóa ra trên đời cũng có con thỏ sợ chú bạch tuộc nhỏ giống như sợ rắn vậy sao? Thế này thì phải làm sao đây?
May mà tôi là thú nhân thỏ, tôi biết cách làm cho thỏ vui: Tặng đồ ăn ngon cho thỏ! Một nửa niềm vui trong đời của loài thỏ đều đến từ đồ ăn ngon cả đấy.
Tôi bấm vào chiếc tivi trong căn hộ, rất nhanh sau đó tivi bắt đầu phát quảng cáo về những món ăn mà loài thỏ yêu thích. Tiếng tivi đột ngột vang lên đã làm kinh động đến chú bạch tuộc đang tuyệt vọng như đã c.h.ế.t.. Nó nhìn nội dung trên tivi, đôi mắt bỗng sáng lên.
Ngày hôm sau, Thẩm Tuyết Châu rốt cuộc không còn kỳ quái như hôm qua nữa. Mặc dù với tư cách là một con rắn, khi đối mặt với một con thỏ khó tránh khỏi có những lúc mất lý trí, nhưng xem ra hôm nay anh ấy đã tìm lại được lý trí rồi.
Bữa trưa, nhân viên giao hàng mang cơm trưa tới. Anh ấy thế mà lại không ăn căn tin mà đặt đồ ăn ngoài! Đây là lần đầu tiên trong suốt nửa năm qua đấy.
Nhưng Thẩm Tuyết Châu lại cầm hộp cơm nhìn qua đã biết không hề rẻ kia đi thẳng về phía tôi để làm gì chứ? Định khoe món thỏ xào cay nồi đất với tôi sao? Mặc dù thỏ là thỏ, thú nhân thỏ là thú nhân thỏ, nhưng nhìn thấy thứ này thì tôi cũng sợ lắm chứ bộ!
Trong ánh mắt kinh hoàng của tôi, anh ấy mở hộp cơm ra. Bên trong thế mà lại là những loại rau củ và trái cây đắt tiền mà ngày thường tôi chẳng nỡ ăn.
“Bạch Thần, nửa năm qua cậu thể hiện rất tốt. Tôi mời cậu bữa trưa, hy vọng cậu sẽ thích.”
Thế mà lại hài lòng về tôi sao?
Nhưng anh ấy là người liên tiếp đánh giá không đạt cho hai thực tập sinh, thuộc dạng “khách quen” trong danh sách đen cần tránh xa của các thực tập sinh mà. Nhưng nhớ lại nửa năm qua, mặc dù bề ngoài anh ấy lạnh như băng, nhưng động tác khi sử dụng tinh thần lực xoa dịu bệnh nhân lại rất dịu dàng, hơn nữa lại không giấu giếm chút nào. Tôi với tư cách là trợ lý đã học hỏi được rất nhiều điều từ anh ấy. Quan trọng nhất là anh ấy chưa từng mắng tôi bao giờ. Một ông sếp không bao giờ mắng nhân viên phải thuộc top bảng vàng trong danh sách sếp tốt chứ!
Chẳng lẽ giữa chuyện này có hiểu lầm gì sao? Anh ấy vốn không phải là đại ma đầu g.i.ế.t người không chớp mắt?
Cuối cùng tôi vẫn lấy hết dũng khí hỏi:
“Sếp Thẩm, hai thực tập sinh trước của anh vì sao lại bị anh đánh giá không đạt vậy?”
Anh ấy ngẩn người:
“Hóa ra là vì chuyện này sao?”
Anh ấy rũ mắt xuống:
“Thực tập sinh đầu tiên một tháng đi muộn 15 lần, lại còn sơ ý xếp lịch hẹn của tất cả bệnh nhân trong một tuần vào cùng một ngày, khiến cho những bệnh nhân vốn dễ bực bội lao vào đánh nhau trong lúc chờ đợi, vậy mà cậu ta còn không chịu xin lỗi.”
Thế mà lại có người làm việc không đáng tin cậy đến vậy sao? Bệnh nhân bị ô nhiễm tinh thần đều rất dễ kích động, sao có thể xếp họ ở cùng nhau được chứ!
“Thực tập sinh thứ hai thì nhiều lần nhầm lẫn thuốc của bệnh nhân, dẫn đến tình trạng ô nhiễm tinh thần của không chỉ một bệnh nhân trở nên nghiêm trọng hơn.”
Trời đất ơi! Sao một người học 8 năm y khoa Thư hoãn lại có thể phạm phải lỗi sai đẳng cấp thấp như vậy chứ? Sau này tôi mới tra ra cậu ta trước đây học chuyên ngành khác, chỉ học y khoa Thư hoãn có 4 năm. Hai con người như vậy mà cũng có mặt mũi đăng bài lên mạng bôi nhọ sếp Thẩm sao?
“Sếp Thẩm, xin lỗi anh. Vì nhìn anh lúc nào cũng nghiêm túc, lại có tin đồn anh thích đánh giá không đạt cho thực tập sinh, cho nên trước giờ tôi luôn hiểu lầm anh.”
“Vì nhìn tôi rất nghiêm túc sao?”
Anh ấy cố gắng nặn ra một nụ cười, trông hơi buồn cười:
“Vậy thế này thì sao? Có tốt hơn chút nào không?”
Sao lại thế này chứ? Sếp Thẩm có vẻ không thuộc kiểu nghiêm túc đáng sợ, mà thuộc kiểu ngốc nghếch đáng yêu!
“Cứ như trước đây là tốt rồi ạ, là do trước đây tôi đã có định kiến trước.”
Anh ấy nói tiếp:
“Cậu là một Trợ lý Sư thư hoãn rất đạt yêu cầu, tôi sẽ không đánh giá không đạt cho cậu đâu. Hy vọng sau này chúng ta vẫn có thể tiếp tục hợp tác.”
Nhưng giọng điệu của anh ấy lại bỗng trầm xuống:
“Tất nhiên, nếu cậu muốn đến làm việc cho Sư thư hoãn khác, tôi cũng sẽ viết thư giới thiệu cho cậu.”
Vậy ra tờ đơn đăng ký trước đây của tôi anh ấy đã nhìn thấy rồi sao? Bây giờ anh ấy đang giữ tôi lại đấy à?
Nhưng anh ấy là một con rắn mà! Làm gì có con thỏ nào dám làm việc dưới tay một con rắn chứ?
Tôi thật lâu không trả lời. Sếp Thẩm cũng không truy vấn:
“Cậu từ từ ăn trưa đi nhé, tôi ra ngoài một lát.”
Ngoài việc nhìn có vẻ lạnh lùng ra, sếp Thẩm từ trong xương tủy là một người rất dịu dàng. Bất kể tôi chọn rời đi hay ở lại, hai kẻ vu khống sếp Thẩm kia tốt nhất là mau bị hủy diệt đi!
Tôi dùng tên thật đăng một bài viết lên diễn đàn, tường thuật lại toàn bộ ngọn nguồn sự việc. Hai trợ lý cũ của sếp Thẩm rất nhanh đã bị chửi cho sấp mặt. Ban đầu, hai kẻ đó còn vào bài viết cãi lại và vu khống sếp Thẩm, nhưng khi cộng đồng mạng bóc phốt, vô số chiến tích làm việc vô trách nhiệm trước đây của hai người họ lập tức bị phơi bày. Hóa ra hai kẻ này đi nơi khác thực tập cũng vẫn thói làm việc y như vậy. Hiện tại một người đã bị đuổi việc, người còn lại cũng đã chuyển sang làm nghề khác rồi.
Trong khi đó, sếp Thẩm luôn có danh tiếng rất tốt trong lòng bệnh nhân, vốn là một Sư thư hoãn dịu dàng, chu đáo và có tay nghề cao. Trong bài đăng, tôi nói sếp Thẩm chưa bao giờ mắng trợ lý, chỉ là mặt không cảm xúc nên trông hơi đáng sợ một chút thôi, thực ra từ trong xương tủy anh rất dịu dàng, hơn nữa lương lại trả rất cao. Rất nhiều người lập tức muốn đến thực tập dưới tay sếp Thẩm.
Chỉ trong vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi, sếp Thẩm đã từ một người bị ai nấy tránh xa trở thành một “sếp sang xịn mịn” được săn đón nhất.
Như vậy thì cho dù tôi có rời đi, cũng sẽ có người thích hợp hơn đến làm thực tập sinh bên cạnh sếp Thẩm nhỉ?
Gần đến giờ tan làm, trên màn hình điện thoại của sếp Thẩm hiển thị bài đăng đang hot rần rần trên diễn đàn:
“Bạch Thần, bài này là do cậu đăng sao?”
“A…”
Những thứ đăng trên mạng lại bị chính sếp của mình nhìn thấy, đây là một loại cảm giác xấu hổ c.h.ế.t. người gì vậy chứ?
“Cảm ơn cậu.”
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy ý cười nơi đáy mắt anh ấy, trông rất đẹp. Thực ra sếp Thẩm trông rất điển trai, chỉ là khí chất có vẻ hơi nghiêm nghị khiến người khác kính nhi viễn chi mà thôi.
“Thực ra nửa năm qua sếp Thẩm đã chăm sóc tôi rất nhiều, tôi chỉ là cảm khái mà nói lên sự thật thôi. Sếp Thẩm đã biết từ lâu chuyện họ bôi nhọ anh trên diễn đàn rồi sao? Vì sao anh không vạch trần họ?”
“Tôi đúng là đã đánh giá họ không đạt. Họ chỉ là học sinh mới tốt nghiệp, có lẽ trải qua một lần vấp ngã sẽ biết sửa sai.”
Lại thêm một người đàn ông dịu dàng nữa rồi, đáng tiếc là hai kẻ kia không hề biết hối cải.
Cho đến tận khi ngồi trên tàu điện ngầm tôi mới nhận ra, hôm nay hình như tôi không hề sợ sếp Thẩm! Cho dù anh ấy có là một con rắn, thì cũng là một con rắn dịu dàng và lương thiện. Có lẽ tôi không nên đeo kính râm định kiến để nhìn nhận anh ấy, hãy tiếp xúc thêm một thời gian nữa rồi tính sau vậy.