Năm năm sau, trong phòng bao quán bar, cậu ép tôi vào tường:
“Đoàn ca, có biết năm năm qua em nhớ anh đến mức nào không?”
Điếu thuốc ngậm trong miệng còn chưa kịp châm, tôi có chút bực bội, dồn sức vùng vẫy nhưng vẫn không thoát ra được, lại càng bực bội hơn. Chỉ muốn húc đầu đâm c.h.ế.t. kẻ ăn cháo đá bát này. Năm năm không gặp, Tề Tụng đã cao hơn, cũng cường tráng hơn. Trước đây cậu luôn muốn bế thốc tôi lên ép vào tường nhưng đành chịu vì không làm được. Tôi không mảy may nghi ngờ, cậu của hiện tại hoàn toàn có thể đè tôi ra làm bất cứ chuyện gì cậu muốn. Lửa giận không tên bốc lên, tôi nén giận cười nhạt với Tề Tụng:
“Tôi chưa từng làm chuyện gì có lỗi với cậu phải không? Cậu có vị hôn thê rồi còn đến chà đạp tôi làm gì?”
Cánh tay đang đè lên sau gáy tôi của Tề Tụng cứng đờ, cậu run rẩy nói:
“Em không thích cô ấy, em cũng là bị người nhà ép buộc, chuyện năm năm trước là em…”
Tôi bực bội ngắt lời cậu:
“Vậy ngay từ đầu cậu ngủ với ông đây, thậm chí là để làm người nhà cậu kinh tởm sao?”
Tề Tụng không nói gì nữa. Bởi vì câu nói này chính là do cậu chính miệng nói ra vào năm năm trước, cậu không có cách nào phản bác. Tôi cảm thấy bản thân mình cũng thật đỉnh cấp, sắp 30 tuổi đầu rồi mà vẫn như đứa trẻ mười tám mười chín, cứ vướng bận chút tình tình ái ái này. Cậu ta tìm tôi chẳng qua cũng chỉ là không quên được chút chuyện giường chiếu kia thôi. Không thể phủ nhận, Tề Tụng là người mang lại cho tôi nhiều cảm giác nhất. Những năm nay tôi cũng từng tìm người khác, nhưng đến cả hôn tôi cũng không hạ miệng xuống được.
Tôi ngậm điếu thuốc, nghiêng đầu nhìn tiểu thiếu gia tinh xảo xinh đẹp trước mắt. Hôm nay tôi mới biết tôi đi theo ông chủ Thương Minh Lý, mà Thương Minh Lý lại chính là anh ruột của Tề Tụng. Tề Tụng mang họ mẹ, năm năm nay cậu luôn ở nước ngoài. Buổi tiệc hôm nay chính là tiệc đón gió tẩy trần cho Tề Tụng. Tôi còn làm việc dưới trướng Thương Minh Lý một ngày, thì Tề Tụng dù có kết hôn hay chưa, muốn ngủ với tôi thì tôi cũng chẳng thể phản kháng. Thật muốn nổ tung cái thế giới c.h.ế.t. tiệt này. Dù sao thì tôi cũng đang bứt rứt, không cần thiết phải làm trái ý cậu ta để cậu ta phải dùng sức ép buộc, tôi vẫn chưa muốn mông mình nở hoa đâu.
“Tề thiếu gia, cậu muốn phát tiết thì có thể để tôi châm điếu thuốc được không? Trong miệng không ngậm chút gì, tôi sợ tôi không nhịn được mà chửi cậu mất.”
Tề Tụng rút điếu thuốc trong miệng tôi ném vào thùng rác, giọng nói hơi trầm xuống:
“Ngoài thuốc lá ra, trong miệng anh còn có thể ngậm thứ khác.”
Tôi nhếch mép, mang tâm tư tồi tệ nói:
“Cậu không sợ tôi phế luôn cái thứ đó của cậu à?”
Lồng ngực Tề Tụng dán sát vào lưng tôi, giọng khàn khàn:
“Nếu có thể làm anh hả giận thì cũng được. Dù sao thì đời này anh cũng chỉ có một người là em, nếu phế thật rồi, em còn có tay cũng có thể hầu hạ anh thật tốt.”
Tôi lớn tiếng chửi mắng:
“Đầu óc cậu có bệnh à?”
“Trong đầu em có anh.” Cậu chạm vào eo tôi, cảm nhận được sự căng cứng trên cơ thể tôi. “Ban đầu em không hiểu tình yêu là gì, là anh đã dạy em cách yêu một người. Em thực sự muốn cùng anh sống tốt cả đời. Những gì có lỗi với anh, em sẽ trả lại cho anh. Nhưng mà Đoàn ca, anh không nên vứt bỏ em lại trong quá khứ như vứt rác, không nói một tiếng mà rời đi như vậy. Đến cuối cùng, lại vẫn là lỗi của em sao?”
Tôi tức quá hóa cười:
“Bớt nói nhảm đi, không ngủ thì thả tôi đi.”
Tề Tụng kéo tôi lên phòng tổng thống trên tầng cao nhất. Cậu đẩy tôi ngã xuống giường, cúi người áp tới, trong mắt ánh lên vẻ ảm đạm:
“Những thứ em muốn giữ lấy, dường như chưa từng giữ được. Đoàn ca, tiền bạc, dục vọng, bất cứ thứ gì anh muốn, chỉ cần em có, em đều có thể cho anh.”
Cậu hôn lên môi tôi:
“Chỉ cần anh đừng rời xa em, em cái gì cũng nghe lời anh, em cũng chỉ có mình anh thôi.”