Thương Hạc Tùng cho tôi một công việc chuyên chở vật liệu công trình. Tới thành phố Lâm được nửa tháng, tôi mỗi ngày đều vùi đầu vào làm việc đến bán mạng. Tôi không dám để bản thân ngừng lại, chỉ cần tôi rảnh rỗi nửa giây, hình bóng của Tề Tụng sẽ chiếm trọn mọi suy nghĩ. Tháng đầu tiên làm việc ngày đêm không nghỉ, tôi nhận được hai vạn tiền lương, nhưng tôi chẳng biết tiêu thế nào. Tôi theo thói quen gửi tiền vào một tài khoản. Tài khoản này vốn dĩ là tôi mở cho Tề Tụng, dùng để tích cóp tiền học phí cho cậu. Lúc mới nhặt được Tề Tụng, cậu ấy sợ hãi việc ra ngoài, cái gì cũng không biết làm. Tôi nghĩ rằng dù sao cũng phải cho cậu ấy học một cái nghề, lỡ như tôi có mệnh hệ gì thì cậu cũng không đến mức c.h.ế.t. đói. Khi ấy, học phí một năm của trường dạy nấu ăn tốt một chút cũng tốn khoảng hai ba vạn. Tôi phải dựa vào việc làm thêm mấy công việc cùng lúc, khó khăn lắm mới gom đủ tiền học, thì quản gia lại tìm đến tôi. Vốn định coi thẻ ngân hàng này như quà sinh nhật, cùng với chiếc bánh kem đó tặng cho Tề Tụng, nhưng cuối cùng vẫn chưa tặng được.
Hôm đó, tôi vừa bốc dỡ xong một chuyến hàng, về ký túc xá tắm rửa, bạn cùng làm nói với tôi có một cô gái đến tìm tôi. Tôi có nặn nát óc cũng không nhớ nổi mình quen cô gái nào. Khi nhìn thấy người, tôi vẫn không nhớ là mình có quen cô ta. Không đợi tôi lên tiếng, cô gái nhỏ đã mở lời trước:
“Anh là Đoàn Dã phải không? Tôi là Từ Ninh Nguyệt.”
Từ Ninh Nguyệt chọn một quán cà phê yên tĩnh, vắng người. Ngồi trong góc, cô ta không nói lời nào, trực tiếp mở máy tính xách tay lên, nhấp vài cái rồi xoay máy tính về phía tôi. Trên màn hình đang phát các đoạn video. Đoạn video đầu tiên, là một người bị một nhóm nhân viên y tế đè xuống giường, đang bị tiêm thứ gì đó, người đó không ngừng giãy giụa, trên cánh tay để lộ ra đầy những vết thương. Đoạn video thứ hai, người này bị trói trên giường, đang tiếp nhận một loại điều trị giống như sốc điện. Sốc điện kết thúc, người đó ôm đầu nghẹn ngào đau đớn, trong miệng lẩm bẩm điều gì đó tôi nghe không rõ. Trong những đoạn video sau, thần sắc của cậu không chỗ nào là không đau khổ. Việc cậu làm nhiều nhất là cuộn tròn mình trong góc, trong tay cầm một tờ giấy nhàu nát, lẩm bẩm trong miệng. Ở một đoạn video, tôi nghe rõ lời cậu nói, cậu ấy không ngừng lặp lại hai chữ: “Đoàn Dã”.
Bắt đầu từ đoạn video đầu tiên, não bộ của tôi đã hoàn toàn trống rỗng. Chờ đến khi hơn mười đoạn video được chiếu xong, phần mềm phát tự động dừng lại, khung hình dừng ở khoảnh khắc người đó ngồi trên giường nhìn ra bóng chiều tà. Từ Ninh Nguyệt gập máy tính lại, giọng điệu hờ hững nói:
“Đây là video theo dõi quá trình điều trị của Tề Tụng ở nước ngoài. Tôi cũng vừa mới biết anh ta là một kẻ điên mắc bệnh trầm cảm. Thương gia định nhét kẻ điên này cho tôi, tôi mới không thèm. Tôi tới tìm anh là vì trong những video này, tên anh ta gọi nhiều nhất là anh. Tôi nghĩ anh hẳn là người rất quan trọng với anh ta.”
Mất nửa ngày tôi mới tìm lại được giọng nói của mình:
“Tại sao cô lại nói với tôi những điều này?”
Từ Ninh Nguyệt đẩy kính râm:
“Tôi hy vọng anh có thể xuất hiện trong hôn lễ của chúng tôi, sau đó dẫn kẻ điên này đi.”
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn cô gái xinh đẹp tinh xảo trước mặt, trầm giọng nói:
“Cậu ấy không phải người điên, cậu ấy chỉ bị ốm thôi.”
Từ Ninh Nguyệt thờ ơ đáp:
“Anh coi anh ta là bảo bối không có nghĩa là tất cả mọi người đều quan tâm tới anh ta. Ngay cả bố anh ta, vì dự án hợp tác, cũng coi anh ta như món hàng mà bán cho Từ gia chúng tôi. Nói thật, tôi thậm chí còn thấy hơi thương hại anh ta.”
Trước khi đi, Từ Ninh Nguyệt để lại cho tôi một tấm thiệp mời:
“Nếu anh không đến, tôi đành phải phát trực tiếp những video này trong hôn lễ. Đến lúc Tề Tụng thân bại danh liệt, mất hết giá trị, bố tôi chắc chắn sẽ không cho phép tôi gả cho anh ta nữa.”
Tôi cầm tấm thiệp mời về nhà, thất thần ngồi trên sô pha. Mọi chuyện trong quá khứ bỗng chốc hiện lên trong đầu tôi với một hình hài khác. Khi mới gặp, tại sao cậu lại hơi ngốc nghếch? Bởi vì thuốc chống trầm cảm sẽ khiến con người trở nên chậm chạp. Lại tại sao khi tôi uống thuốc, cậu lại phản ứng mạnh mẽ đến vậy? Bởi vì cậu ấy có lẽ từng thử dùng thuốc để kết liễu sinh mệnh của mình. Cậu ấy vụng về giấu đi vết thương của bản thân, vậy mà tôi lại thật sự nhắm mắt làm ngơ. Một Tề Tụng như vậy, không đáng bị bỏ lại một mình.
Ngồi khóc trong phòng khách suốt một đêm, trời vừa sáng tôi liền chuẩn bị đi tìm Tề Tụng. Chưa ra khỏi cửa thì nhận được điện thoại của Thương Minh Lý. Anh ta nói hồ sơ bệnh án của Tề Tụng bị công ty kia làm lộ ra ngoài. Bây giờ cả Kinh Cảng đều biết Tề Tụng mắc bệnh tâm thần, cuộc liên hôn giữa hai nhà Thương – Từ bị hủy bỏ rồi. Tim tôi vọt lên tận cổ họng:
“Tề Tụng đâu?”
Thương Minh Lý không trả lời, hít một hơi sâu hỏi lại:
“Đoàn Dã, cậu còn cần Tề Tụng nữa không?”
Tôi bất giác nắm chặt điện thoại:
“Anh nói vậy là có ý gì?”
Giọng Thương Minh Lý toát ra sự lạnh lẽo:
“Thương gia không thể có một đứa con bị tâm thần. Ông cụ định đưa nó vào bệnh viện tâm thần. Nếu thực sự bị nhốt vào đó, cả đời này nó cũng không ra được nữa.”
Tôi khàn giọng hỏi:
“Anh bằng lòng giao cậu ấy cho tôi sao?”
“Nếu cậu muốn đưa nó đi, vậy sau này nó sẽ không còn liên quan gì đến Thương gia nữa.” Thương Minh Lý ngập ngừng một chút: “Nhưng cậu phải suy nghĩ cho kỹ, bệnh này của nó, cậu phải đánh đổi sự kiên nhẫn gấp nghìn lần vạn lần, cậu phải luôn đề phòng nó mất kiểm soát cảm xúc rồi tự sát…”
Tôi khàn giọng ngắt lời anh ta:
“Anh đừng nói nữa. Cho tôi địa chỉ, tôi sẽ đưa cậu ấy đi.”