SÁT THỦ ĐẦM LẦY VÀ BÉ THỎ NHÚT NHÁT

Chương 4: “Quân Sư Tình Yêu”

Cỡ chữ:

Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, tôi thấy Đoàn Trác kéo dài một khuôn mặt sưng sỉa, bày ra thái độ như cả thế giới nợ cậu ta. Tôi liếc nhìn điện thoại, tên này đã khóc lóc trong WeChat của tôi nửa tiếng đồng hồ, lên án tôi bạo lực lạnh. Cậu ta nói: “Đã hứa cho 6 nụ hôn mà không cho cái nào thì thôi, lại còn phớt lờ nụ hôn anh gửi cho em. Anh c.h.ế.t. đi cho xong, đàn ông không được vợ yêu thương thì sống làm gì nữa!”

Hơi kỳ lạ, “dã vương” lúc đầu tôi trò chuyện rõ ràng là kiểu kỹ năng cao lạnh lùng, từ lúc nào lại biến thành một con cún con bám người thế này? Tôi gãi đầu, xoay lưng lại với Đoàn Trác để trả lời tin nhắn của anh ta: “(Hình ảnh mèo con hôn hôn)”

Gửi xong lại thấy không ổn, chẳng phải tôi đang muốn làm cho tình cảm của anh ta đối với tôi nhạt đi sao? Thế là tôi vội thu hồi tin nhắn: “Đừng c.h.ế.t..”

Nhưng Đoàn Trác đã nhìn thấy, thông báo thu hồi tin nhắn vô hiệu: “Anh nhìn thấy rồi hì hì! Bảo bối, anh cũng yêu em!”

Tôi cất điện thoại, liếc nhìn Đoàn Trác. Sắc mặt cậu ta bừng sáng hẳn lên, vừa ngân nga hát vừa rủ tôi cùng đi học tiết sáng. Trên đường đi, cậu ta dùng giọng điệu thấm thía nói chuyện với tôi: “Kiều Tâm Nhãn, cậu mắc chứng sợ xã hội à?”

Tôi lặng lẽ gật đầu. Không hẳn là sợ xã hội, chính xác hơn là hơi sợ con người.

Đoàn Trác gãi đầu, cân nhắc xem nên giao tiếp với tôi thế nào, nặn mãi mới ra hai câu: “Vậy bình thường cậu cứ bám theo tôi mà sống. Bọn họ đều sợ tôi, không dám trêu vào cậu đâu. Còn nữa, cậu ghét cái gì cứ nói ra, kiểu gì cũng có người lọt tai. Kẻ nào không lọt tai thì cùng lắm là đánh nhau một trận, đừng tự chuốc lấy bực bội, cứ chui rúc trong vỏ ốc, người ta không biết lại tưởng cậu đang khiêu khích đấy.”

Mặc dù cậu ta sẽ thảo luận vấn đề tình cảm với người cùng phòng, nhưng dường như không giỏi tâm sự, mặt mũi ngượng ngùng đỏ bừng cả lên. Không chỉ đẹp trai mà người lại còn cực kỳ tốt, làm gì có ai mà không thích một người như vậy chứ?

Mũi tôi cay cay, nặn ra một nụ cười: “Ừm, cảm ơn cậu.”

Đoàn Trác lập tức lườm nguýt: “Không muốn cười thì đừng cười, cười giả tạo thế, hoàn toàn là đang khiêu khích tôi đấy nhé!”

Nói xong, Đoàn Trác không nhịn được mà bật cười, tự nhiên khoác tay lên vai tôi: “Nói thật, cậu ngốc nghếch thế này cũng khá đáng yêu. Nhưng mà khen đàn ông đáng yêu hình như hơi kỳ kỳ. Cậu có người yêu chưa? Tôi có rồi đấy, để tôi kể cho cậu nghe. Bạn gái tôi cực kỳ đáng yêu, làm gì cũng đáng yêu! Cô ấy đá tôi, vậy mà lại đem tiền tôi cho trả lại hết cho tôi, còn nói xin lỗi tôi. Trời đất ơi, làm tôi mê mẩn muốn xỉu luôn!”

Tôi nghe cậu ta lải nhải suốt dọc đường. Cậu ta hễ thấy phong cảnh gì đẹp đẽ, thú vị trên đường đều chụp một tấm gửi cho đối tượng yêu qua mạng. Một luồng cảm xúc phức tạp xông thẳng lên đỉnh đầu, tôi chỉ thấy da đầu tê rần. Nhìn bộ dạng ân cần này của cậu ta, cậu ta hoàn toàn không biết bạn gái qua mạng của mình đang ở ngay trước mắt.

Đột nhiên tôi thấy rất phiền muộn, không khống chế được mà tự ghen tuông với chính mình, bèn bóng gió nhắc nhở Đoàn Trác: “Cậu bám người như vậy, cô ấy sẽ thấy chán đấy.”

Khóe miệng Đoàn Trác lập tức sụp xuống, hai mắt nhìn tôi chằm chằm không chớp. Tôi hơi sợ rồi, đang định nói gì đó vớt vát lại thì Đoàn Trác ảo não hỏi tôi: “Thật sao? Lần đầu tiên tôi yêu đương, cái gì cũng không biết. Đối với người mình thích, chẳng phải cứ nhiệt tình bao nhiêu cũng được sao?”

Tôi nghẹn họng, bị sặc nước bọt ho sặc sụa. Đoàn Trác vừa ghét bỏ tôi vừa vỗ lưng cho tôi. Lòng bàn tay cậu ta rất ấm, như sưởi ấm thẳng vào tim tôi. Tôi thực sự hết cách với cậu ta rồi. Chịu thua thôi, Kiều Tâm Nhãn, mày thích c.h.ế.t. cái sự nhiệt tình của Đoàn Trác rồi.

Tôi cười gượng: “Thật ra tôi cũng không rành, cậu cứ coi như tôi nói bừa đi.”

Đoàn Trác tăng thêm lực tay, vỗ tôi suýt ngã nhào: “Cậu có thể làm quân sư cho tôi, nhưng không được dạy linh tinh. Đến lúc đó vợ tôi lại đá tôi thì làm sao?”

Tôi vô thức nối lời: “Vậy thì tôi đền cho cậu một cô vợ.”

Đoàn Trác “xùy” một tiếng: “Chỉ bằng cái đứa sợ xã hội như cậu, đi đâu mà quen được người đáng yêu như vợ tôi. Tôi không cần!”

Tôi cười gượng. Rất muốn đền chính mình cho cậu ta, nhưng tôi không xứng, mà cậu ta cũng sẽ không thèm.

Sống trong ký túc xá, bình thường tôi không có cơ hội giả gái chụp ảnh gửi cho Đoàn Trác, cũng không có cách nào gọi video với cậu ta. Việc trò chuyện tôi cũng cố gắng lạnh nhạt hết mức có thể. Một tháng trôi qua, ngoài đời quan hệ của tôi và Đoàn Trác không nóng không lạnh, thực tế trên mạng thì Đoàn Trác đang oán khí ngút trời. Nhưng cậu ta không hề thể hiện ra cho tôi biết, mà định âm thầm tự mình tiêu hóa.

Mắt thấy cậu ta “tiêu hóa” ròng rã một tháng trời, vẫn không có cách nào từ bỏ mối tình qua mạng, cuối cùng cậu ta với ánh mắt u ám đã lôi tôi ra khỏi trường để mượn rượu tiêu sầu.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!