Cỡ chữ:

Năm nay, Thành phố Cảng xảy ra hai sự kiện lớn.

Một là nhà họ Văn đã tìm lại được đứa con trai ruột thất lạc nhiều năm.

Hai là đứa con trai ruột này từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong tay bảo mẫu, tai nghe mắt thấy nên tâm hồn vặn vẹo, nhiều lần hãm hại, đánh mắng đứa con nuôi của nhà họ Văn. Hơn nữa, tâm lý của tiểu tử này còn cực kỳ yếu đuối, chỉ bị người nhà rầy la vài câu mà ngay trong đêm Giao thừa đã mặc áo len đỏ nhảy lầu.

Nhảy từ tầng 18 xuống, não vỡ nát, tứ chi biến dạng, cái c.h.ế.t. vô cùng thê thảm.

t.h.i t.h.ể của tiểu tử này hiện tại vẫn đang nằm trong nhà xác, không một ai đến nhận.

Còn linh hồn của tiểu tử này thì đang bay lơ lửng giữa không trung, vô cùng mờ mịt.

Tôi nhớ mình từng xem một video phổ cập kiến thức, nói rằng con người sau khi c.h.ế.t. sẽ đi đến âm tào địa phủ, rồi được Diêm Vương phán xét và sắp xếp cho đi đầu thai.

Sao đến lượt tôi lại thành cô hồn dã q.u.ỷ thế này?

Tôi cúi gầm mặt, trăm tư không giải được, cuối cùng mới nhớ ra điều kiện tiên quyết của đoạn video đó là: Phải có người thân an táng t.h.i t.h.ể cho người c.h.ế.t. đã.

Haizz, lúc còn sống đã chẳng ai cần, c.h.ế.t. rồi vẫn phải đi lang thang.

Tôi tức đến phát điên, dốc hết sức lực muốn kéo thể xác của mình dậy, nhưng đôi bàn tay gần như trong suốt lại xuyên thẳng qua bờ vai.

Tôi vô cùng tuyệt vọng, hận không thể phát điên lên mà đem chính mình nghiền thành tro bụi. Dù sao thì tôi cũng không muốn lưu lại nhân thế này nữa.

Một lát sau, ngoài hành lang đột nhiên vang lên tiếng giày da gõ nhẹ xuống mặt gạch. Bước chân dồn dập và lộn xộn, có chút quen thuộc khó tả, nhưng lại không giống với phong thái ung dung, điềm tĩnh thường ngày của người đó.

Tôi nhìn ra cửa.

Hôm nay Alpha mặc một chiếc áo khoác gió màu đen, tôn lên vóc dáng cao gần 1m90 của anh, càng thêm thon dài và thẳng tắp. Trên sống mũi anh gác một chiếc kính gọng vàng, dưới tròng kính là đôi mắt sâu thẳm, đen láy, toát lên vẻ bạc bẽo bẩm sinh.

Vẫn là mùi hương thanh lãnh ấy, vẫn là gương mặt lạnh như người c.h.ế.t. quen thuộc ấy.

Người chồng liên hôn của tôi – Hoắc Minh Ngọc – đến đây làm gì?

Đến nhận xác cho tôi sao?

Hình như quan hệ của chúng tôi chưa tốt đến mức đó thì phải.

Tôi khoanh tay trước ngực, đánh giá Alpha đang đứng bên cạnh kiểm tra t.h.i t.h.ể của mình. Trong mắt anh hằn lên vô số tia m.á.u đỏ, đáy mắt thâm quầng, quanh môi lún phún râu ria, trông giống như đã mấy ngày liền không có được một giấc ngủ ngon.

Bẻ ngón tay tính toán một chút, khoảng thời gian này đúng lúc là kỳ dễ cảm của Hoắc Minh Ngọc.

Những kỳ dễ cảm trước đây, đều là tôi ở bên cạnh, giải phóng thông tin tố Omega để an ủi anh. Những lúc cần thiết, tôi còn có thể làm thêm vài chuyện khác, ví dụ như ghé sát lại cho anh cắn vào tuyến thể, tiếp xúc với khoảng cách âm.

Hoắc Minh Ngọc trước mặt người ngoài là một Hoắc tổng nho nhã lịch thiệp, nhưng ở chốn riêng tư thì… ái chà, phòng tắm, cửa kính sát đất, sô pha, nhà bếp, chỗ nào cũng làm tới.

Giờ tôi c.h.ế.t. rồi, Hoắc Minh Ngọc rất khó tìm được một bạn đời Omega có độ tương thích thông tin tố lên tới 98%, và cũng rất khó để tìm được một “đối tác” ăn ý trong chuyện đó.

Thế nên cũng có thể hiểu được tâm trạng phiền não đến mất ngủ của anh. Hết cách rồi, tôi chính là một người thấu tình đạt lý như vậy đấy.

Hoắc Minh Ngọc nhìn chằm chằm vào t.h.i t.h.ể đã được khâu vá phục hồi trong vài phút, rồi đắp tấm vải trắng lên. Đầu ngón tay anh hơi run rẩy, hỏi nhân viên công tác:

“Bây giờ tôi có thể đưa em ấy đi được chưa?”

Nhân viên lấy sổ và bút ra:

“Anh là người nhà của người c.h.ế.t. sao? Phiền anh đọc tên của người c.h.ế.t. để chúng tôi ghi chép lại.”

Giọng Hoắc Minh Ngọc hơi khàn, nhưng ngữ khí lại nhẹ như mây gió:

“Em ấy là người yêu của tôi. Tên là Văn Tống. Chữ ‘Văn’ trong ‘Văn chương’, chữ ‘Tống’ trong ‘Triều Tống’. Khi còn sống, em ấy thực sự là một Omega rất đẹp. Em ấy rất lương thiện, bình thường thấy c.h.ó mèo hoang đều mang về nhà nuôi, nhà chúng tôi sắp biến thành sở thú đến nơi rồi. Chú mèo vàng tên Đoàn Viên ở nhà đặc biệt quấn quýt em ấy, từ tối qua đã bắt đầu bỏ ăn bỏ uống… Chắc là đang đợi em ấy về nhà xin lỗi.”

Nhất thời đau buồn, khó tránh khỏi nói nhiều. Nhân viên công tác thở dài:

“Thưa anh, xin hãy nén bi thương.”

Tôi đang ngồi trên bàn giải phẫu, nghiêng đầu, đôi chân đang đung đưa bỗng khựng lại.

Cái nơi này đúng là không sạch sẽ mà!

Con q.u.ỷ dữ nào đã nhập vào người Hoắc Minh Ngọc vậy? Alpha này thực sự là người chồng mặt lạnh như băng sơn của tôi sao?

Anh rõ ràng rất ghét việc tôi nuôi c.h.ó mèo cơ mà. Hồi đó khi tôi nhặt Đoàn Viên về, Hoắc Minh Ngọc đã lạnh lùng bắt tôi đem vứt đi. Tôi sợ quá phải giấu nó trong phòng bảo mẫu mất hai ba ngày. Cuối cùng, Hoắc Minh Ngọc thấy tôi thực sự thích, mới ra điều kiện tối hôm đó tôi phải tắm chung với anh thì mới cho phép tôi nuôi Đoàn Viên.

Hình như, tôi chưa từng thực sự hiểu về Alpha trước mắt này.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!