Cỡ chữ:

Nhà họ Văn thấy tình cảm của tôi và Hoắc Minh Ngọc cũng coi như không tồi, liền đưa chuyện tổ chức tiệc nhận người thân lên lại lịch trình.

Vốn dĩ tôi không muốn đi, nhưng có những lời kiếp trước tôi chưa kịp nói, kiếp này tôi chỉ muốn cứng rắn sống cho bản thân mình một lần.

Nhà họ Văn có tôi thì không thể có Văn Gia Tước. Có Văn Gia Tước thì hãy để gia đình cắt đứt quan hệ với tôi.

Trong bữa tiệc, Văn Gia Tước vẫn ngựa quen đường cũ, hết lần này đến lần khác khiêu khích. Tôi nhẫn nhịn không nổi nữa, vung tay đấm cho cậu ta hai cú, đè cậu ta xuống đất mà đánh như điên. Đánh đến mức mặt cậu ta đầy m.á.u.

“Tu hú chiếm tổ, để cho mày chiếm đến sinh ra cảm giác ưu việt luôn rồi sao? Trong xương tủy mày chảy dòng m.á.u của tội phạm, cho dù đội lốt thân phận của tao mà trèo lên chỗ cao thì đã sao? Mẹ ruột của mày mãi mãi là kẻ buôn người! Mẹ mày đáng c.h.ế.t., mày cũng đáng c.h.ế.t., nhà họ Văn các người đều đáng c.h.ế.t.!”

Tôi đánh đến mức các khớp ngón tay đều đau buốt, đánh cho cái kẻ đang mồm miệng đầy những lời bẩn thỉu kia không còn thốt ra được một câu nào nữa, chỉ biết liều mạng cầu xin tha thứ.

Trong lúc hỗn loạn, Hoắc Minh Ngọc đã ôm lấy tôi, ấn đầu tôi vào ngực anh.

“Văn Tống, hít sâu vào. Tôi đến rồi, không sao nữa rồi.”

Ba mẹ nhà họ Văn và quan khách từ sớm đã vây kín một vòng. Thấy bộ dạng thảm hại của Văn Gia Tước, phu nhân nhà họ Văn vậy mà lại muốn xông lên đánh tôi.

Lúc này tôi đã tỉnh táo lại một chút, cũng không thèm né tránh, chỉ lạnh lùng nhìn bà ta. Chưa đợi cái tát rơi xuống, Hoắc Minh Ngọc đã bắt lấy cổ tay bà ta, hất văng bà ta nằm cạnh Văn Gia Tước, sắc mặt cực kỳ khó coi.

“Phu nhân Văn, trước khi đánh người thì ít ra cũng phải hỏi cho rõ ràng đã.”

Trong bữa tiệc này, nhà họ Hoắc có uy vọng lớn nhất, nên chẳng ai dám bước lên can ngăn. Ngay cả Văn lão gia cũng không dám đến đỡ vợ mình dậy.

Hoắc Minh Ngọc chậm rãi lấy từ trong túi áo tôi ra một chiếc bút ghi âm, ấn nút phát rồi ném xuống trước mặt phu nhân họ Văn.

“Nghe thử xem đứa con trai bảo bối mà bà nâng niu trong lòng bàn tay, đã làm cách nào để chọc giận con trai ruột của bà nhé.”

Văn Gia Tước định lao tới cướp chiếc bút ghi âm, nhưng bị Hoắc Minh Ngọc giẫm lên tay. Sự thật trong bút ghi âm cũng được công bố trước toàn thể công chúng.

[“Văn Tống, từ nhỏ tao đã biết mày sống ở nông thôn. Tao ở nhà mày được nuông chiều, có vô số cơ hội để nói cho ba mẹ biết sự thật. Nhưng tao cố tình không nói đấy! Dựa vào đâu mà mày sinh ra đã là thiếu gia nhà họ Văn, còn tao chỉ là con của bảo mẫu? Tao không cam tâm! Tao đã xúi giục Hứa Tú Linh ra sức hành hạ mày. Ngay cả chuyện tuyến thể của mày suýt bị hủy hoại cũng là do tao tìm người làm đấy. Tao thực sự không ngờ mày có thể sống đến năm 18 tuổi. Kịch hay mới chỉ bắt đầu thôi, chừng nào Văn Gia Tước tao còn ở nhà họ Văn một ngày, mày đừng hòng quay về! Nói trắng ra, tao muốn chỉnh c.h.ế.t. mày!”]

Sắc mặt Văn lão gia trắng bệch, nhưng vẫn còn cố cãi cố: “Không phải đâu, đứa bé Gia Tước từ nhỏ đã rất ngoan… Nó không thể nào…”

Những lời bàn tán xì xầm của khách khứa đã cắt đứt sự u mê không phân rõ phải trái của ông ta.

“Ồ, con ruột của mình thì để bảo mẫu hành hạ chừng ấy năm, lại nâng niu con của bảo mẫu trong lòng bàn tay.”

“Nếu tôi là Văn Tống, tôi đã sớm cắt đứt quan hệ với họ rồi.”

“Nhà họ Văn rốt cuộc đang làm cái gì vậy? Không lẽ định giao cơ nghiệp cho con của một kẻ buôn người thật sao? Quá nực cười.”

Tôi đã xả được cơn giận, báo được mối thù, được Hoắc Minh Ngọc đỡ lên xe. Sau lưng vang lên tiếng khóc nức nở của phu nhân nhà họ Văn, tôi cũng chẳng buồn quan tâm.

Hoắc Minh Ngọc băng bó vết thương cho tôi. Trách tôi quá bốc đồng, có mấy cú đấm trượt xuống sàn nhà, các đốt ngón tay trầy da, vừa đỏ vừa sưng lại còn chảy m.á.u, làm anh hết hồn.

Vừa tắm xong, Hoắc Minh Ngọc đang sấy tóc cho tôi thì trong nhà xuất hiện những vị khách không mời. Vợ chồng nhà họ Văn dắt Văn Gia Tước đến nhận tội, đoán chừng là muốn cầu xin tôi tha thứ để tạm thời đè chuyện bê bối xuống.

Vừa vào cửa đã khóc lóc sướt mướt: “Tiểu Tống, mẹ sai rồi, mẹ bị mỡ L.ợ.n làm mờ mắt…”

Tôi ngồi trên sô pha, ôm Đoàn Viên trong lòng, mặt không chút biểu cảm.

Hoắc Minh Ngọc tắt máy sấy, ngồi xuống bên cạnh tôi, gác một tay lên lưng sô pha, tư thế lười biếng nhưng lại đầy áp bách.

Văn Gia Tước quỳ rạp dưới đất dập đầu với tôi: “Đại ca, em là đồ khốn nạn! Sau này em sẽ không bao giờ tranh giành gia sản với anh nữa! Anh tha thứ cho em đi!”

Tôi còn chưa kịp lên tiếng, Hoắc Minh Ngọc đã cười. Tiếng cười đó làm tôi nghe mà thấy ớn lạnh sống lưng.

“Tha cho cậu? Cậu đang nói mớ giữa ban ngày sao? Cậu bỏ thuốc xúc tác kỳ dễ cảm vào sữa của Văn Tống, cậu có từng nghĩ với tư cách là một Omega, em ấy ở bên ngoài sẽ phải đối mặt với chuyện gì không? Cậu biết em ấy bị dị ứng lông đào, lúc dùng áo sơ mi của em ấy để lau quả đào, cậu có nghĩ tới dị ứng có thể khiến người ta mất mạng không? Lúc làm những việc này, cậu có từng mềm lòng muốn tha cho em ấy không?”

Những lời của Hoắc Minh Ngọc khiến mặt Văn Gia Tước trắng bệch như tờ giấy.

Phu nhân nhà họ Văn định xen vào thì bị ánh mắt của Hoắc Minh Ngọc chặn lại.

“Phu nhân Văn, hai cái tát bà đánh Văn Tống khiến tôi rất khó chịu. Tôi là Alpha, tôi không đánh Omega, cũng không đánh phụ nữ. Nhưng nhà họ Văn nếu đã không thuộc về Văn Tống, thì cũng chẳng còn ý nghĩa tồn tại nào nữa. Các người có thể cút được rồi.”

Nhớ lại hai cái tát đó, nhớ lại nét mặt hung tợn khó coi của bà ta, tôi đứng dậy bước đến trước mặt bà ta, giọng điệu bình thản:

“Bà có thấy kinh ngạc không? Rằng tại sao đứa con ruột vốn dĩ luôn khúm núm yếu đuối, lại dám trong bữa tiệc thử sống mái một phen đánh c.h.ế.t. con trai nuôi của bà? Bởi vì tôi đã từng c.h.ế.t. một lần rồi.”

Tôi hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại.

“Khi tôi bị lừa đến tòa nhà Giang Ngạn, bà đang tự tay vào bếp làm món ăn mà Văn Gia Tước thích. Đêm Giao thừa cơ mà. Tôi bị dồn vào bước đường cùng, bị người ta ép nhảy từ tầng 18 xuống, trên người mặc bộ quần áo mới duy nhất trong suốt 18 năm qua của tôi.”

Phu nhân nhà họ Văn có lẽ nghĩ tôi bị điên rồi, đứng chôn chân tại chỗ run rẩy.

“Lúc đó bà đang làm gì? Bà đang ăn cơm Tất niên cùng Văn Gia Tước, bà đang gỡ xương cá cho cậu ta, cười rất vui vẻ kia mà. Xác của tôi cuối cùng là do Hoắc Minh Ngọc đến nhận. Cho nên các người không cần đến tìm tôi. Cách chuộc tội tốt nhất dành cho tôi, chính là các người đi c.h.ế.t. hết đi. c.h.ế.t. rồi thì sẽ chuộc được tội.”

Hoắc Minh Ngọc hạ lệnh đuổi khách, bảo quản gia tống cổ tất cả bọn họ ra ngoài. Cửa lớn đóng sầm lại, bên ngoài truyền đến tiếng khóc gào rống lên của phu nhân họ Văn.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!