Cỡ chữ:

Đêm đó, ta nghe Tề Minh nói vô số lời ngon tiếng ngọt. Trước đó, y chần chừ không chịu ôm ta, thế mà lúc này lại cứ thế ôm khư khư lấy ta, bàn tay đặt lên bụng ta vô cùng ấm áp.

Ta và Tề Minh làm hòa với nhau.

Mỗi bận tảo triều, ta đều ngồi ở vị trí cao nhất. Thời gian đầu, các đại thần lúc báo cáo công việc vẫn còn tìm Tề Minh trước. Phát hiện Tề Minh không thèm đếm xỉa đến họ, họ mới bắt đầu chuyển sang bẩm báo với ta. Gặp phải chuyện ta không biết xử lý, Tề Minh đều sẽ đứng ra giải vây giúp ta. Tuy tiến bộ không được nhanh cho lắm, nhưng ta quả thật đã học hỏi được rất nhiều.

Mỗi ngày ta và Tề Minh đều dính lấy nhau như hình với bóng, thượng triều, phê tấu chương, ăn uống, ngủ nghỉ, gần như không lúc nào rời nhau nửa bước.

Thỉnh thoảng y luôn thích xoa bụng ta, cục cưng trong bụng sẽ cách một lớp da bụng mà phản hồi lại cho y bằng những cú đạp nho nhỏ. Cả ta và Tề Minh đều vô cùng mong chờ đứa bé này.

Vào một ngày trời quang mây tạnh, Thái tử của chúng ta ra đời.

Tiểu Thái tử lớn lên trông rất giống hai người chúng ta, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo phúng phính như nắm bột, nhìn là muốn cắn cho một miếng. Tề Minh thường bế Thái tử đi dạo khắp nơi để khoe khoang, hận không thể cho cả thiên hạ biết đây là con của ta và y.

Ta đặt tên cho con là Tô Ký.

Năm Tô Ký lên một tuổi, phụ hoàng đáng ghét và người cha Thừa tướng của ta cuối cùng cũng trở về. Phụ hoàng ta những năm trước bị trúng độc, thái y trong cung đều bó tay hết cách, hai người họ bèn ném lại đống hỗn độn cho Tề Minh, tự mình đi khắp nơi cầu y hỏi thuốc.

Nếu đã có thể trở về, điều đó chứng tỏ độc trên người phụ hoàng ta chắc hẳn đã được chữa khỏi.

Phụ hoàng trước mặt các đại thần luôn giữ vẻ uy nghiêm, nhưng đứng trước đứa cháu đích tôn bảo bối của mình thì cái gì gọi là lễ nghi quy củ cũng vứt hết. Ông ôm lấy Tô Ký, trưng ra vẻ mặt cưng chiều hớn hở dỗ dành.

Phụ hoàng còn trêu chọc ta: “Không ngờ ta mới đi có một dạo, con lại làm ra được cái món đồ nhỏ nhắn thế này. Đáng yêu quá, lại đây hôn một cái nào!”

Ta không muốn để ý tới phụ hoàng.

Mặc dù bây giờ Tề Minh đã giao lại quyền hành cho ta, nhưng không thể phủ nhận, ban đầu nếu không phải phụ hoàng giao vị trí Nhiếp chính vương cho y, chúng ta cũng không đến nỗi phải giày vò nhau đến vậy. Đứa bé này nhìn thì đáng yêu thật đấy, nhưng lúc mang thai nó ta đã phải chịu bao nhiêu là đau khổ, ngày ngày ăn không ngon nuốt không trôi, ăn vào bao nhiêu nôn ra bấy nhiêu. Nếu không phải là do tự ta đẻ ra, ta thực sự muốn tẩn cho nó mấy trận!

Còn phụ hoàng ta thì sao, tự mình đi tiêu dao sung sướng bên ngoài, vừa về đã ôm ngay con trai ta. Ta tiến lên giành lại đứa bé từ trong lòng ông, ôm lấy con xoay người bỏ đi.

Phụ hoàng đuổi theo phía sau: “Tiểu Vân, Tiểu Vân đừng giận mà, nghe phụ hoàng giải thích đã!”

Đứa trẻ một tuổi cũng khá nặng rồi, ta bế chưa được bao lâu thì đã mỏi tay không bế nổi nữa, vừa hay lại bắt gặp Tề Minh. Ta nhét con vào tay y, phẫn nộ ra lệnh:

“Không cho phép ông ấy vào đây!”

Tề Minh còn đang không biết là ai, nhìn thấy phụ hoàng ta – dù sao cũng là nhạc phụ đại nhân – Tề Minh nào dám ngăn cản, chỉ có thể lịch sự uyển chuyển từ chối, mời phụ hoàng ta lát nữa hẵng quay lại thăm ta.

Sau đó không biết phụ hoàng ta đã nói gì với y, cuối cùng Tề Minh vẫn để phụ hoàng ta bước vào.

Phụ hoàng và Thừa tướng cha ta đứng cạnh nhau, dường như đang âm thầm lên án ta. Ta giận dữ khóc lóc ầm ĩ: “Ta ghét hai người!”

Phụ hoàng và cha ta nhìn nhau, có chút bất lực. Lát sau, phụ hoàng ngồi xuống cạnh ta. Ông nắm lấy tay ta, ôn tồn dịu dàng giải thích với ta:

“Tiểu Vân, lúc đó tình hình cấp bách, ta cũng hết cách rồi. Độc trên người cha con không thể kéo dài thêm được nữa. Ta chỉ có thể giao lại mớ bòng bong này cho con.”

Ta biết phân biệt nặng nhẹ, nhưng phụ hoàng và cha đều cưng chiều ta như nhau. Thế nên ta mới cố tình làm mình làm mẩy một chút để ép bọn họ dỗ dành.

Cho nên ta ngoảnh mặt đi vờ giận dỗi. Phụ hoàng lấy tình động lòng, lấy lý thuyết phục:

“Con thử nghĩ xem, nếu Tề Minh vì con mà trúng độc, liệu con có sẵn sàng vứt bỏ tất cả để đi cứu y không?”

Ta lập tức đáp: “Đương nhiên rồi!”

Phụ hoàng giang tay: “Con xem, con cũng sẽ chọn như vậy, đúng không?”

Ta ấp úng nửa ngày, mặc dù có thể hiểu được lý lẽ, nhưng vẫn hừ một tiếng rồi quay đầu đi chỗ khác. Lúc này, người cha Thừa tướng của ta cũng mở lời:

“Tiểu Vân nhà ta làm rất tốt, nghe nói nay trên dưới triều đình đều không ngớt lời khen ngợi con.”

Ta lập tức kiêu hãnh ưỡn ngực: “Đó là tất nhiên, ta rất lợi hại mà!”

Cha Thừa tướng liền mỉm cười khen ngợi thêm vài câu. Ông biết ta ăn mềm không ăn cứng, nói chưa được mấy câu đã tâng bốc ta lên tận mây xanh, vui sướng bay bổng, thù hằn gì cũng quên sạch sành sanh.

Thậm chí vì được dỗ cho vui quá, tối hôm đó ta đầu óc váng vất còn đồng ý cho Tề Minh “làm thêm một lần nữa”.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!