Cỡ chữ:

Ta ngồi trong hồ nước nóng kỳ cọ cơ thể, cố gắng gột rửa sự kinh tởm mà Triệu Nghiệp mang lại.

Mặt nước dao động, Thẩm Nghiễn lại trần truồng bơi tới.

Trên đường về, Tống Chi Vận nói là Thẩm Nghiễn báo tin cho hắn, bảo hắn dẫn Hoàng đế và Mẫu phi đi cứu ta. Hắn còn nghi hoặc, Thẩm Nghiễn là mưu sĩ của Thái tử, sao lại sốt sắng cứu ta như vậy? Hắn từng gặp Ẩn Thập, nhưng lúc đó Thẩm Nghiễn che mặt nên hắn không nhận ra.

Ta không trả lời hắn, dường như hắn cũng lờ mờ nhận ra điều gì, tự động ngậm miệng không hỏi thêm nữa.

“Cảm ơn ngươi.”

“Xin lỗi.”

Hai âm thanh cùng lúc vang lên lại cùng lúc rơi xuống. Ta nhìn Thẩm Nghiễn, trong mắt hắn tràn ngập sự hối hận. Hắn cầm khăn lau vai cho ta, càng lau càng gần, cuối cùng cúi đầu hôn lên đó.

Ta hơi nghiêng đầu, mặc cho cái đầu kia hôn từ bả vai tới xương quai xanh, cổ, cằm, rồi đến má. Ta nhắm mắt lại.

Lúc còn nhỏ Thái tử luôn hôn ta, ta vẫn luôn nghĩ đó là sự yêu thích của anh trai dành cho em trai, cho đến ngày hắn ta lừa ta mười hai tuổi lên giường. Trước khi mọi chuyện xảy ra, Mẫu phi đã tới cứu ta.

Nhưng cảm giác kinh tởm hắn ta mang lại cho ta nhiều năm qua vẫn không hề tan biến, hôm nay lại càng tệ hơn. Ta bức thiết muốn rũ bỏ sự kinh tởm do Triệu Nghiệp mang lại, mặc cho Thẩm Nghiễn ngày càng phóng túng.

Đầu lưỡi hắn liếm mút dái tai ta, yết hầu ta lăn lăn, liếm môi một cái. Thẩm Nghiễn ngước mắt nhìn ta một cái, bế ta đặt lên tảng đá bên hồ.

Ta nắm chặt lấy tóc hắn run rẩy không ngừng.

“Cảnh Vân, chỉ nhớ một mình ta thôi, được không?”

Ta mở mắt ra có chút động lòng. Hắn nói rồi định chồm lên hôn ta. Ta đẩy cổ hắn:

“Đừng hôn môi, bẩn.”

Tống Chi Vận đã nộp những chứng cứ hắn tra được lên. Triệu Nghiệp bị phạt, lần xuất kinh này coi như là rèn luyện, cũng là một cơ hội lấy công chuộc tội. Thẩm Nghiễn là mưu sĩ của hắn ta, cùng hắn ta xuất kinh.

Triệu Hách vì chuyện tham quan mà tức giận công tâm, ốm liệt giường không dậy nổi. Ta đại diện giám quốc.

Tin tức truyền ra ngoài lại là Hoàng đế bệnh nặng, Tam hoàng tử giam lỏng vua, khống chế triều chính. Lời này truyền đến tai Triệu Nghiệp đang ở ngoại kinh, cộng thêm việc Thẩm Nghiễn thêm dầu vào lửa, hắn ta hoảng loạn dẫn binh thẳng tiến về Hoàng thành.

Ta ở trong cung chuyên tâm hầu hạ Triệu Hách. Không phải bệnh nặng gì, thái y nói chỉ là tức giận công tâm, nghỉ ngơi vài ngày uống vài thang thuốc là khỏi.

Ta bưng chén thuốc vừa sắc xong bước vào điện, liền nghe thấy xoảng một tiếng, đồ đạc trên bàn bị ông ta quét sạch xuống đất. Ông ta đỏ mắt tức giận nói:

“Nghịch tử!”

Chuyện Triệu Nghiệp dẫn binh quay về truyền đến tai Triệu Hách, biến thành việc hắn ta không phục quản giáo, muốn mưu triều đoạt vị. Ngôi vị của bản thân ông ta cũng là danh không chính ngôn không thuận, đương nhiên nhạy cảm hơn bất kỳ ai.

“Nghiệp chướng!”

“Thái tử ca ca sẽ không làm như vậy đâu, nhất định là tin tức có nhầm lẫn.”

“Con vẫn còn nói giúp cho nó? Nó đã đối xử với con thế nào? Người đâu! Bắt tên nghịch tử Triệu Nghiệp nhốt vào đại lao! Trẫm muốn phế Thái tử!”

Binh mã của Triệu Nghiệp căn bản không phải đối thủ của cấm vệ quân, rất nhanh Triệu Nghiệp đã bị tống vào đại lao.

Ta quỳ trên mặt đất xin tha cho Triệu Nghiệp:

“Thái tử ca ca chỉ là nghe lời gièm pha, tưởng rằng con giam lỏng Phụ hoàng nên mới làm ra hành động này. Xin Phụ hoàng đi gặp huynh ấy một lần, cho huynh ấy thêm một cơ hội nữa đi!”

“Đồ ngu! Người khác nói cái gì nó cũng tin, đúng là ngu xuẩn hết chỗ nói!”

“Thái tử ca ca chắc chắn hối hận rồi, Phụ hoàng đi gặp huynh ấy một mặt đi, huynh ấy vẫn luôn cầu xin được gặp Phụ hoàng, nhi thần mang theo một bình rượu tới, phụ tử làm gì có thù qua đêm, uống chút rượu nói hết ra là được rồi.”

Triệu Hách căng mặt gật đầu.

Chuẩn bị đồ nhắm rượu xong, ta cùng ông ta xuống địa lao. Vừa bước vào cửa, ta đã nhận lấy khay từ tay thái giám:

“Các ngươi canh giữ ở ngoài, Phụ hoàng không muốn bị người khác quấy rầy.”

Những chuyện tổn hại đến thể diện Hoàng gia thế này chẳng ai muốn chứng kiến, ai cũng sợ mất đầu. Người trong cung đều là q.u.ỷ tinh rái, thấy ta nói vậy liền rối rít cảm tạ.

Ta cùng Triệu Hách đi vào trong. Triệu Nghiệp đầu tóc rũ rượi, chật vật ngồi trong ngục, thấy chúng ta tới liền vội vàng lao qua:

“Phụ hoàng! Nhi thần oan uổng! Nhi thần thực sự tới để cứu người, không phải muốn cướp Hoàng vị của người!”

Cai ngục đưa chìa khóa cho ta, ta mở khóa cửa, rót rượu cho hai người bọn họ, còn an ủi Triệu Nghiệp:

“Thái tử ca ca, huynh bình tĩnh nói rõ ràng với Phụ hoàng, Phụ hoàng nhất định sẽ tha thứ cho huynh.”

Triệu Hách ngồi xuống uống một ngụm rượu, vẫn tức giận nhìn Triệu Nghiệp. Triệu Nghiệp cạn sạch ly rượu:

“Nhi thần tưởng Cảnh Vân muốn bất lợi với người, lúc này mới dẫn binh tới Hoàng thành. Nhi thần là lo lắng cho an nguy của người, nghe nói người bị giam lỏng, nhi thần thực sự vừa hoảng vừa gấp…”

“Ngươi đúng là ngu xuẩn hết chỗ nói!”

“Nhi thần sai rồi, nhi thần sai quá rồi, xin Phụ hoàng cho con thêm một cơ hội nữa!”

Triệu Hách thở dài một hơi:

“Thôi được rồi, nể tình lòng hiếu thảo của ngươi, Trẫm sẽ không phạt ngươi nữa.”

“Tạ Phụ hoàng…”

Triệu Nghiệp đột nhiên phun ra một ngụm m.á.u lớn, m.á.u theo khóe môi chảy xuống, rớt lên y phục của hắn ta. Hắn ta trợn tròn mắt, khuôn mặt đầy đau đớn, bóp lấy cổ họng chính mình:

“Phụ hoàng… người vẫn không tin con…”

Đoạn đột nhiên ngã nhào xuống đất, cứ thế mở trừng mắt mất mạng. Hạc đỉnh hồng quả nhiên danh bất hư truyền.

Triệu Hách kinh nghi bất định nhìn ta:

“Triệu Kế! Ngươi hạ độc vào rượu?”

Ông ta sờ sờ cổ mình, chẳng có cảm giác gì, nhíu mày:

“Thế này là thế nào?”

“Nhi thần cũng không biết nữa, Phụ hoàng.”

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!