Ngày hôm sau, ta mang theo hai lọ sứ trắng nhỏ, tiện thể cầm luôn bộ bút mực giấy nghiên rẻ tiền mua ở hiệu sách gần đó đi xuống hầm. Ngao Huyền Hằng mang theo vài phần sốt sắng sáp lại gần.
“Bây giờ ta có thể viết được chưa?”
Ta bóp cằm hắn, đổ toàn bộ thứ trong một chiếc lọ sứ trắng nhỏ vào miệng hắn. “Không được, ngươi phải đi hết quy trình trị bệnh, làm ta vui vẻ rồi, ta mới cho phép ngươi làm việc ngươi muốn làm.”
Ngao Huyền Hằng không chút do dự, một tay nối tiếp tháo đai lưng của mình ra: “Ta bắt đầu ngay đây. Làm xong là có thể viết rồi đúng không?”
Ta tiện tay ném bút mực giấy nghiên xuống đất, trở tay nắm chặt lấy tay Ngao Huyền Hằng. “Hôm qua là để ngươi thích nghi, quy trình trị bệnh thực sự không phải là những thứ đó. Nếu ngươi có thể chấp nhận, chúng ta bắt đầu ngay bây giờ. Nói trước, quá trình trị bệnh ta dành cho ngươi chỉ có thể kết thúc chứ không thể bỏ dở giữa chừng.”
Khi tác dụng của thuốc bốc lên, Ngao Huyền Hằng lảo đảo lùi lại hai bước, suýt chút nữa thì đá đổ bô vệ sinh. Ta vươn tay ôm lấy eo hắn, đè chặt người hắn vào lòng, cúi đầu ghé sát tai hắn kiên nhẫn dụ dỗ: “Ngươi không muốn viết thư nữa sao? Đồng ý rồi thì có thể viết thư.”
Ánh mắt Ngao Huyền Hằng mờ mịt, vô thức gật đầu. Những chuyện phía sau hắn không còn cơ hội để từ chối nữa.
Sau khi tác dụng thuốc bùng phát hoàn toàn, Ngao Huyền Hằng cả người mềm nhũn ngã vào lòng ta. Ta ép hắn lên đống rơm rạ ở góc tường. Đôi gò má hắn dần nhuốm màu ửng đỏ, những âm thanh khiến người ta liên tưởng không ngừng tràn ra từ miệng hắn.
“Thái tử điện hạ, sau này ta sẽ khống chế dục vọng của ngươi, ngươi sẽ không còn động dục mọi lúc mọi nơi nữa. Bệnh của ngươi sẽ nhanh khỏi thôi.”
Ngón tay Ngao Huyền Hằng ra sức bấu chặt lấy rơm rạ, bàn tay mỏng manh bị rơm thô ráp cứa cho đỏ ửng một mảng, nhưng cũng hoàn toàn không che giấu được sự hận thù sâu thẳm trong mắt hắn. “Ta nhất định sẽ tự tay g.i.ế.t c.h.ế.t. ngươi.”
“Nếu ngươi có thể sống sót ra ngoài và còn thuận lợi tìm được ta, vậy ta sẽ mặc ngươi xử trí. Nhưng bây giờ, ngươi chỉ có thể mặc ta xử trí thôi. Thả lỏng đi, ngươi làm thế này cũng chẳng g.i.ế.t c.h.ế.t. được ta đâu.”
Một câu của ta càng khiến hắn thêm bi phẫn tột cùng, ngay cả gáy cũng ửng lên một tầng phấn hồng đầy mị hoặc.
Màn đêm buông xuống, ta tháo xiềng xích trên chân Ngao Huyền Hằng, bế hắn ra khỏi hầm, làm sạch qua loa cho hắn. Thái tử điện hạ thân kiều thể nhược, loại chuyện này dẫu sao cũng là lần đầu, không hầu hạ hắn tử tế, lỡ ngày mai hắn phát sốt, người khó xử vẫn là ta. Ta đặt hắn lên giường, kéo chăn đắp cho hắn, rón rén buông rèm giường xuống. Vừa quay người, trong phòng đã có thêm một người.
“Lãnh Sách, Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương nghi ngờ Thái tử bị ám thám của địch quốc bắt cóc, lệnh cho chúng ta trong vòng ba ngày phải tìm được tung tích của Thái tử. Nếu Thái tử xảy ra chuyện, tất cả người trong phủ Thái tử đều phải tuẫn táng theo.”
“Biết rồi.” Lãnh Lược nhìn vào bên trong một cái, chú ý thấy sau rèm giường có người, nhấc chân định đi vào. Ngón tay y vừa chạm vào rèm đã bị ta dùng sức hất ra. “Đừng tò mò quá, chúng ta là kẻ trốn trong bóng tối, chỉ sơ sẩy một chút là mất mạng. Ngươi đừng nghĩ linh tinh, người này mau c.h.óng đưa đi. Chuyện ngươi tiếp xúc với người ngoài ta sẽ giấu giùm ngươi, nhưng không có lần sau đâu.”
“Không dứt được nữa rồi, hắn đã không thể rời xa ta.”