Đập vào mắt là một màu trắng ảm đạm. Tôi chớp chớp mắt, mất vài giây mới nhận ra đây là bệnh viện. Cổ họng khô khốc như có lửa đốt. Tôi muốn đưa tay lên dụi mắt thì phát hiện trên mu bàn tay đang cắm kim truyền dịch.
“Tỉnh rồi à?” Giọng của Cố Ngôn vang lên từ bên cạnh.
Tôi nghiêng đầu sang nhìn. Anh từ trên ghế đứng dậy, cúi người xuống áp trán mình vào trán tôi. Lông mi anh sượt qua da tôi, ngưa ngứa mang theo một chút hơi lạnh. Áp rất lâu anh mới đứng thẳng dậy, thở phào nhẹ nhõm một hơi dài:
“May quá may quá, hạ sốt rồi, dọa c.h.ế.t. anh.”
Lúc này tôi mới chú ý đến bộ dạng của anh. Đáy mắt hằn đầy tia m.á.u, rõ ràng là cả đêm không ngủ.
“Em bị sao vậy?”
Cố Ngôn ngồi lại vào ghế, nắm lấy tay tôi: “Nửa đêm em sốt cao, gọi thế nào cũng không tỉnh, anh đành phải bế thẳng em đến bệnh viện.”
Tôi liếm bờ môi khô nứt nẻ: “Cảm ơn anh.”
Anh đưa tay xoa nhẹ lên đỉnh đầu tôi: “Em không sao là tốt rồi.”
Tôi nhìn đôi mắt hằn tia m.á.u của anh, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Hồi lớp 12 anh cũng từng như vậy. Có một lần tôi bị sốt, bố mẹ đi công tác, tôi ở nhà một mình sốt đến 39 độ, gọi điện cho anh, 20 phút sau anh đã lao đến vác tôi vào bệnh viện.
Lúc đó tôi tưởng anh chỉ làm tròn trách nhiệm, nhưng bây giờ ánh mắt anh nhìn tôi, đó không phải là ánh mắt của một người thầy nhìn học sinh.
Cố Ngôn ra ngoài mua cháo cho tôi. Phòng bệnh phút chốc trở nên yên tĩnh. Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà, trong đầu lật qua lật lại những hình ảnh về giấc mơ đó. Những lời nói ấy từ năm lớp 12 đến tận bây giờ, đã ngủ vùi trong ký ức của tôi suốt một năm ròng rã, mãi cho đến tận ngày hôm nay mới lại nổi lên.
Thì ra anh ấy lúc đó… Tôi nhắm mắt lại, tim đập thình thịch.
Ngoài cửa sổ trời bắt đầu đổ mưa, những hạt mưa lất phất đập vào cửa kính. Cửa phòng bị đẩy ra, tôi tưởng Cố Ngôn đã về, quay đầu lại định nói chuyện, thì nụ cười cứng đờ trên mặt. Người tới là Chu Thụ. Hắn đứng ở cửa phòng bệnh, cả người bị mưa tạt ướt sũng.
Trên tay hắn cầm một cuốn sổ tay. Ánh mắt tôi rơi xuống cuốn sổ đó. Đó là cuốn sổ ghi chép môn toán hồi lớp 12 của tôi. Lúc tôi chuyển khỏi ký túc xá không tìm thấy, còn tưởng đã làm mất rồi.
Theo bản năng, tôi cau mày không vui hỏi: “Cậu đến đây làm gì?”
Chu Thụ tiến lên hai bước, giơ cuốn sổ lên, giọng run rẩy chất vấn:
“Bé Cá Nhỏ của tôi là cậu, đúng không?”
Tôi nhìn hắn, bình tĩnh mở miệng:
“Cậu đoán không sai. Biệt danh trên mạng của tôi là Cá Nhỏ Bơi Nhanh, tháng 10 năm ngoái đã nhắn tin riêng cho cậu trên diễn đàn Đại học A. Chúng ta đã kết bạn.”
Cứ nói ra một chữ, mặt Chu Thụ lại trắng bệch thêm một phần.
“Ảnh đại diện của tài khoản phụ đó là một chú hề, cậu nói trông nó rất ngốc.”
Tay Chu Thụ run lên ngày càng dữ dội. Hắn khàn giọng lên tiếng: “Tại sao không nói cho tôi biết? Tại sao cậu không nói cho tôi biết? Cậu cứ trơ mắt nhìn tôi phát điên, nhìn tôi chạy vạy khắp nơi tìm cậu sao!”
Tôi ngắt lời hắn: “Cậu chẳng phải cảm thấy buồn nôn sao? Cậu đã nói tôi là kẻ đồng tính gớm ghiếc cơ mà! Cậu nói gay đều là lũ biến thái!”
Tôi chống tay ngồi dậy một chút, ống truyền dịch rung lắc, mũi tiêm trên mu bàn tay bị giật kéo.
“Cậu bảo tôi làm sao nói cho cậu biết tôi là loại người gì? Rất hèn mọn sao? Cầu xin một kẻ ghét tôi đến yêu tôi à!” Cuối cùng, gần như là tôi hét lên.
Chu Thụ lùi lại một bước, gót chân va vào khung cửa. Cả người hắn như bị rút cạn sức lực, qua rất lâu hắn mới cất lời:
“Tôi không biết cậu là…”
“Cậu không cần biết.” Tôi quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, “Cậu chỉ nói ra những lời thật lòng của mình thôi.”
“Không phải!” Hắn đột nhiên lao tới, nắm chặt lấy cổ tay tôi, “Không phải lời thật lòng!”
Hắn quỳ sụp xuống mép giường, ngửa khuôn mặt lên nhìn tôi: “Những lời đó… những lời đó… là vì tôi sợ…”
Giọng hắn run rẩy kịch liệt: “Tôi sợ bản thân mình có cảm giác khác thường với cậu… Ở trong ký túc xá, mỗi lần cậu đi ngang qua tôi, tim tôi đều đập thình thịch. Tôi không hiểu đó là cảm giác gì. Tôi chưa bao giờ có cảm giác này với đàn ông. Tôi ngày nào cũng tự nhủ với bản thân rằng tôi không thể nào là gay, tôi không thể… Nhưng mà, Bé Cá Nhỏ…”
Hắn ngẩng đầu, dòng nước mắt trong hốc mắt cuối cùng cũng tràn ra:
“Ngày nào tôi cũng nhớ cậu… Cậu xóa Wechat của tôi, tôi liên tục gửi kết bạn, liên tục gửi… Cậu chuyển đi, đêm nào tôi cũng trằn trọc trong ký túc xá, tự hỏi xem cậu đã đi đâu. Nhìn thấy cậu bước lên xe của người đàn ông đó, tôi ghen tuông phát điên. Tôi sai rồi, Cá Nhỏ, tôi thực sự biết lỗi rồi… Cậu có thể…”
Hắn khựng lại, quỳ một gối xuống sàn: “…có thể cho tôi thêm một cơ hội nữa không?”
Căn phòng yên ắng tĩnh lặng. Tôi nhìn Chu Thụ đang quỳ bên mép giường, cả người hắn run rẩy, giống như một con c.h.ó bị vứt bỏ trong mưa. Nhưng tôi lại nhận ra bản thân mình không hề có bất kỳ cảm xúc nào. Tôi từ tốn lên tiếng:
“Người mà cậu thích là Bé Cá Nhỏ trong tưởng tượng của cậu. Một người con gái dịu dàng, đáng yêu, cần được cậu che chở. Chứ không phải là tôi.”
Tôi cúi đầu nhìn hắn. Chu Thụ mấp máy môi: “Không… không phải vậy.”
“Cậu chỉ muốn Bé Cá Nhỏ trong tưởng tượng của cậu thôi. Đáng tiếc, tôi không phải.” Nước mắt hắn rơi càng dữ dội. “Tôi chỉ là… tôi không biết hai người là một!”
“Thế chẳng phải càng nực cười hơn sao?” Tôi cười một tiếng, chậm rãi thu hồi tầm mắt. “Thế nên, cút đi.”
Chu Thụ không đi. Hắn đứng bên giường, cả người không ngừng run rẩy, rồi trực tiếp quỳ sụp cả hai đầu gối xuống.
“Tôi cầu xin cậu…” Giọng hắn khản đặc đến mức gần như không phát ra tiếng. “Tống Vũ, những lời tôi nói, từng câu từng chữ đều là thật lòng. Chỉ là tôi không biết cậu chính là Bé Cá Nhỏ. Nếu như tôi sớm biết…”
Hắn ngẩng đầu lên, trong mắt vằn vện tia m.á.u: “Nếu như tôi sớm biết Bé Cá Nhỏ là cậu, tôi nhất định sẽ phát điên mà đối xử tốt với cậu.”
Hắn chống tay lên thành giường, giọng nói run rẩy đến mức vỡ vụn: “Cầu xin cậu đấy, cho tôi một cơ hội, một lần thôi là đủ. Chúng ta làm lại từ đầu. Cậu bắt tôi làm gì cũng được!”
Tôi quay mặt đi: “Cậu đi đi, sau này đừng đến nữa.”
Giữa lúc đang giằng co, cửa phòng mở ra. Cố Ngôn bước lên kéo thốc hắn đứng dậy:
“Cậu đang quỳ gối trước mặt em ấy, hay là đang quỳ trước sự cắn rứt lương tâm của chính mình?” Giọng Cố Ngôn rất lạnh. “Cậu cho một quả táo ngọt, rồi lại tát cho người ta một cái. Bây giờ quay đầu lại, lại mong người ta vẫn đứng ở chỗ cũ đợi cậu sao?”
Anh đẩy Chu Thụ ra ngoài cửa: “Em ấy không cần cậu nữa rồi.”
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi nhìn thấy Chu Thụ vẫn đứng yên tại chỗ, chẳng còn dũng khí nào để đẩy cửa bước vào nữa.
Cố Ngôn xoay người lại nhìn tôi: “Cháo nguội rồi, ăn không ngon.”
Anh mở hộp cháo, lấy thìa đưa cho tôi. Tôi nhận lấy, cúi đầu húp một ngụm. Cháo thịt nạc trứng muối rất ngon, nước mắt tôi rơi tí tách vào bát cháo. Cố Ngôn không nói gì, chỉ ngồi bên giường, từng ngụm từng ngụm đút cháo cho tôi:
“Ngoan nào, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi.”