TÀN PHẾ THIẾU GIA RẤT KHÓ NUÔI

Chương 3: Sự thay thế và Đòi người

Cỡ chữ:

Ngày hôm sau tỉnh lại, tôi phát hiện một chiếc áo sơ mi mình hay mặc đã biến mất. Tra! Tôi một tay chống cằm, trong nhà có trộm sao có thể không tra? Đúng lúc cả trên dưới biệt thự đang huy động lực lượng tìm kiếm một chiếc áo sơ mi cũ thì anh trai tôi đến.

Từ ngày nhậm chức anh ấy rất bận rộn. Từ chỗ ngày nào cũng đến thăm tôi, nay đổi thành một tuần mới đến một lần. Anh mang cho tôi món tiểu long bao nhân gạch cua mà tôi thích ăn nhất.

“Ngư Chu đang tìm gì thế?”

Cũng chỉ ở trước mặt anh trai, tôi mới có được mấy phần dáng vẻ của người bình thường: “Không cần tìm nữa, một chiếc áo sơ mi thôi mà.” Tôi liếc xéo qua Ngọc Trì Xuyên đang đứng trầm mặc bên cạnh, “Biết đâu đã bị ai đó làm bẩn rồi, đồ đã bẩn thì em không cần.”

Anh trai tôi mang theo cả công việc khi đến thăm. Anh ấy nhậm chức mười năm, trong công ty ít nhiều vẫn có những âm thanh phản đối, một số dự án anh thường cùng tôi thảo luận. “Ngư Chu, em là đứa em trai duy nhất của anh, ngoài em ra anh không tin ai cả.”

Khi đang thảo luận công việc trong thư phòng, Ngọc Trì Xuyên gõ cửa mang thuốc hôm nay tôi phải uống tới, kèm theo một đĩa trái cây. Tôi vẫn đang lật xem tài liệu, không nhúc nhích, giống như thường ngày gọi Ngọc Trì Xuyên qua bón cho tôi.

Ngọc Trì Xuyên chần chừ. Ánh mắt hắn lướt qua tôi, dừng lại trên người anh trai.

“Chát!”

Tôi hung hăng ném tập tài liệu trong tay xuống trước mặt Ngọc Trì Xuyên, giấy tờ bay lả tả rơi đầy đất.

“Lời của tôi không có tác dụng đúng không?”

Tống Lăng Nam chỉ nghe người ngoài nói dạo này tôi vui buồn thất thường thế nào, nhưng tôi chưa bao giờ phát tác trước mặt anh. Giờ lần đầu tiên nhìn thấy, anh ít nhiều có chút sửng sốt: “Ngư Chu…”

Ngọc Trì Xuyên không lên tiếng. Hắn cúi người nhặt những tài liệu trên đất, xếp ngay ngắn đặt lên bàn, sau đó đổ thuốc tôi cần uống ra lòng bàn tay, cùng với nước ấm đưa đến trước mặt tôi. Tôi ghé vào tay hắn uống thuốc, sau khi bình tĩnh lại mới nhìn Tống Lăng Nam, dùng giọng điệu làm nũng quen thuộc mở lời:

“Anh, anh cũng thấy rồi đấy, hắn là người của anh, chỉ cần có anh ở đây, hắn sẽ không coi lệnh của em ra gì. Em muốn một con c.h.ó trung thành với mình, nên anh hai, anh nhường hắn cho em đi. Một Ngọc Trì Xuyên mà thôi.”

Tống Lăng Nam hơi nhíu mày, vỗ vỗ mu bàn tay tôi: “Được, nếu em đã muốn, thì cậu ta là của em.” Anh ngẩng đầu nhìn Ngọc Trì Xuyên: “Chuyện của tiểu thiếu gia từ nay về sau không cần báo cáo với tôi nữa, chăm sóc tốt cho thằng bé.”

Tôi nhếch môi, giống như vừa có được món đồ chơi yêu thích nhất: Một Ngọc Trì Xuyên thuộc về riêng tôi.

Tối hôm đó sau khi Ngọc Trì Xuyên massage cho tôi xong, hắn dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị rời đi.

“Massage thêm một lát đi, hình như có chút cảm giác rồi.”

Tôi lừa Ngọc Trì Xuyên đấy. Hai chân chằng chịt những vết sẹo xấu xí này lúc nào cũng nhũn ra. Tôi nghi ngờ dù có lấy dao đâm thật sâu vào, ngoài việc để lại thêm một vết sẹo khó coi, thì cũng chẳng có lấy nửa phần đau đớn.

Nhưng hiển nhiên là Ngọc Trì Xuyên đã tin. Hắn ấn từng chút một qua đôi chân tôi. “Thiếu gia, ở đây? Hay là ở đây?”

Tôi nhếch mép: “Lên trên một chút.”

Cùng với sự tiến lại gần của Ngọc Trì Xuyên, tôi giơ tay lên, như nguyện ấn vào ngực hắn. Ngọc Trì Xuyên cao hơn Tống Lăng Nam nửa cái đầu, vì rèn luyện nhiều năm nên các đường nét cơ bắp trên người rất rõ ràng. Dưới lòng bàn tay tôi, trái tim không thuộc về tôi kia đang đập điên cuồng.

“Tôi nói này Ngọc Trì Xuyên, khi massage cho tôi, chỗ này của anh có cảm giác không?” Trái tim thì thành thật hơn cái khuôn mặt c.h.ế.t. trôi của hắn nhiều. Không có cảm giác thì nó có đập nhanh như vậy không?

Ngọc Trì Xuyên lùi mạnh về sau: “Thiếu gia, ngài nên nghỉ ngơi rồi.” Hắn mang theo bộ đồ nghề đã dọn dẹp đi ra ngoài.

“Dạo này tôi ngủ rất tệ, luôn gặp ác mộng, anh không định ở lại đây chăm sóc tôi sao?”

Đáp lại tôi là cánh cửa phòng đóng chặt. Chậc, lần này nói thật cũng chẳng ai tin.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!